TN 80: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Tháo Hán Nhà Cô - Chương 67: Tâm Nguyện Nơi Góc Khuất Không Ai Bận Tâm

Cập nhật lúc: 2026-04-18 22:16:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cái gì, con buôn bán?"

 

Mẹ ruột của Tô Tuế là Đường Phúc Bình mang theo một giỏ trứng gà cất công thu mua từ quê lên nhà họ Ngụy thăm con gái, tin thì ngây .

 

Tô Tuế lựa trứng gà mà hời mang đến, qua loa gật đầu:" , phụ nữ sự nghiệp của riêng ."

 

Lời dứt.

 

Sau gáy liền ăn ngay một cái tát!

 

Tô Tuế kinh hãi:"... Mẹ, đ.á.n.h con gì?!"

 

"Con xem đ.á.n.h con gì?" Đường Phúc Bình cũng nên mắng đứa con gái hồ đồ của thế nào cho , bà nghiến răng nghiến lợi hạ thấp giọng,"Con ngốc ?"

 

"Con rể bây giờ tiền đồ như , là thấy sắp phát đạt , con ở nhà trông chừng nó cho t.ử tế, con ngoài buôn bán?"

 

"Con thể gì? Con buôn bán lớn đến thì bằng xưởng của con rể mở ?"

 

Đây cũng là vì bà thông gia chợ mua thức ăn ở nhà, bà mới thể mắng con gái thẳng thừng như .

 

Nếu Từ Lệ Phân mà ở nhà thì hôm nay bà ôm một bụng tức cũng nhịn mà về.

 

Nhìn đứa con gái ngốc nghếch đang trừng lớn đôi mắt với vẻ mặt vô tội, Đường Phúc Bình giơ tay lên định cho cô thêm một cái nữa.

 

Tô Tuế khẩn cấp né tránh, một bước nhảy vọt xa hai mét, cố gắng giữ cách an với bà Đường Phúc Bình hở là động tay động chân.

 

Cô bất đắc dĩ:"Mẹ, Ngụy Tứ tay chân con trông chừng kiểu gì?"

 

"Nếu tâm thì cần con trông, bản ở bên ngoài cũng ý thức bậy, nếu tâm thì cho dù con chớp mắt mà trông chừng, con theo gót đến đó, thì cũng phòng ngoại tình."

 

Chuyện căn bản là vấn đề trông chừng .

 

Giống như đời định vị điện thoại cái gì cũng , bạn đời ngoại tình chẳng vẫn phòng ?

 

Đường Phúc Bình bực bội:"Chỉ con là nhiều ngụy biện, tóm chuyện con buôn bán đồng ý, con rách trời cũng đồng ý."

 

Trong nhận thức của bà, buôn bán chính là đảo gia chứ gì.

 

Đi lấy hàng ở nơi khác về nâng giá bán.

 

Bây giờ giống như cấm mua bán , đảo gia cũng thực sự kiếm tiền, tòa nhà của bọn họ một nhà thằng nhóc cái , bây giờ dây chuyền vàng lớn cũng đeo lên , cha ít khoe khoang với những hàng xóm cũ như bọn họ.

 

thế cũng .

 

Bà khổ tâm khuyên nhủ:"Tuế Tuế con , đó là việc mà cô gái nhỏ thể , đảo gia con khổ thế nào ?"

 

"Chen chúc tàu hỏa, vác hàng bằng sức , đến nơi để tiết kiệm tiền ngủ giường chung, lúc lấy hàng còn dầm mưa dãi nắng xếp hàng, giành giật hàng hóa..."

 

Bà chỉ mặt Tô Tuế:"Con xem con trông như thế !"

 

Tô Tuế khó hiểu:"Con trông như thế thì ? Không , con trông như thế nào?"

 

Đường Phúc Bình nghiến răng:"Trông thế !"

 

Tô Tuế cạn lời:"..."

 

Đường Phúc Bình:"Con trông thế đảo gia, cho con con đến nơi khác thể lành lặn trở về còn , thấy con xinh đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê bán con ."

 

"Bán đến nơi hẻo lánh con cũng chỗ mà , cho con nhảy nhót đòi loạn."

 

Tô Tuế:"Mẹ đồng ý thì đồng ý, đừng trù ẻo con chứ."

 

Uống một ngụm nước, Đường Phúc Bình xua tay, bà tâm trạng trù ẻo con gái , bà đang sự thật.

 

"Con nhớ chị Tiểu Vi bế con lúc nhỏ ở tòa nhà phía nhà ? Chị chẳng là quen một đối tượng, là cùng đối tượng về quê xem thử, kết quả là một trở ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-80-co-cuop-chong-toi-toi-nuoi-anh-thao-han-nha-co/chuong-67-tam-nguyen-noi-goc-khuat-khong-ai-ban-tam.html.]

"Bố chị tìm bao nhiêu năm , địa chỉ quê quán các thứ mà đối tượng đưa đó là giả, cho con con đừng tin tà, những kẻ chuyên bắt cóc các cô gái nhỏ, cứ nhắm những cô gái trẻ tay."

 

"Chị Tiểu Vi của con tám phần là bắt cóc , chị gài bẫy phòng , con thì , chẳng cần tốn công gài bẫy, tự ngốc nghếch dâng mỡ miệng mèo."

 

Tô Tuế đỡ trán:"Mẹ, con dâng chứ? Mẹ thể con hết ? Con cho con, nhưng con cũng con nơi khác lấy hàng đảo gia ."

 

Đường Phúc Bình khăng khăng :"Con đảo gia thì buôn bán gì? Theo thấy con cứ cùng con rể hợp tác mở xưởng vợ chồng là nhất..."

 

"Dừng ." Tô Tuế đưa tay bịt miệng già của ,"Mẹ, ai buôn bán thì cứ lấy hàng, tự con mở một cửa hàng ?"

 

Đường Phúc Bình gạt tay con gái đang bịt miệng :"Con mở cửa hàng? Con bán cái gì?"

 

"Hơn nữa đây con chúng ép con lấy chồng, con lời chúng gả , thì khi lấy chồng con học thi đại học chúng cản con nữa ?"

 

"Sao khi kết hôn thành hai ý nghĩ , ai đổi thất thường như con cho con !"

 

Tô Tuế hít một ngụm khí lạnh, cô đổi thất thường, là linh hồn đổi .

 

nguyên chủ còn giấc mơ đại học chứ, trong nguyên tác cũng hề .

 

nghĩ đến những ngày tháng nguyên chủ trải qua trong nguyên tác, cũng khó trách khi kết hôn nguyên chủ bao giờ nhắc đến chuyện học thi đại học nữa, khoan đến việc nhà họ Bùi sẽ đồng ý, chỉ đến cảnh mà nguyên chủ đang ở...

 

Một hầu hạ già hầu hạ trẻ nhỏ, ở giữa còn lấy lòng em chồng em vợ cùng một chồng chẳng mấy khi ở nhà, cảnh như quả thực thể chống đỡ nổi ước mơ học đại học của nguyên chủ.

 

Hoàng Tú Hà sẽ cho cô thi, cô cũng thời gian ôn tập.

 

Nghĩ thông suốt những điều , Tô Tuế bỗng nhiên chút xót xa cho nguyên chủ, khi xuyên tới đây cô thi đại học là vì ở đời học đại học , trải qua , tự nhiên cảm thấy gì đáng khao khát nữa.

 

nguyên chủ thì .

 

Có lẽ khi xuất giá, khi sắp gả cho một đàn ông lớn hơn nhiều tuổi còn ba đứa con, trong lòng nguyên chủ tuyệt vọng.

 

Và ngoài sự tuyệt vọng, niềm an ủi tâm lý lớn nhất của nguyên chủ lẽ chính là điều kiện đấu tranh với nhà đẻ —— cơ hội học thi đại học khi kết hôn.

 

ôm ấp niềm hy vọng như , cam chịu gả qua đây, ngờ ngay từ lúc bắt đầu cuộc hôn nhân chị hàng xóm mà tin tưởng nhất gài bẫy.

 

Bị hắt một chậu nước bẩn kịp phòng , chỉ trích là coi thường nhà họ Bùi đổi hôn, trăm miệng cũng thể bào chữa.

 

Đến mức cuộc hôn nhân thuộc về nguyên chủ bắt đầu bằng một bi kịch, nguyên chủ từ đó rơi xuống địa ngục, mất khả năng và quyền lợi theo đuổi ước mơ.

 

Ngoài bản nguyên chủ , lẽ trong nguyên tác căn bản ai để tâm đến yêu cầu nhỏ nhoi mà nguyên chủ đề cập với nhà đẻ khi kết hôn —— tâm nguyện nhỏ bé lấy hôn nhân sự trao đổi, để cô thể học khi kết hôn.

 

Không ai để tâm, ai nhớ đến, cũng ai chủ cho nguyên chủ.

 

Giống như Đường Phúc Bình bây giờ nhắc với cô, "cô" khi kết hôn ầm ĩ đòi học đòi thi đại học khi kết hôn đổi suy nghĩ.

 

Đường Phúc Bình thực sự mong cô thi đại học học ?

 

Không .

 

Đường Phúc Bình là khi " loạn", buôn bán, quan niệm cũ chấp nhận , cân nhắc hai cái hại chọn cái nhẹ hơn, lúc mới nhắc chuyện cũ đem chuyện "cô" từng thi đại học , để khuyên cô hiện tại từ bỏ ý định buôn bán.

 

Nếu như , Đường Phúc Bình căn bản sẽ nhớ con gái từng khao khát đấu tranh để học như thế nào, cho dù dùng hôn nhân sự trao đổi cũng cầu xin một cơ hội trường học.

 

để tâm.

 

Nếu để tâm, cũng sẽ kéo dài đến tận bây giờ mới nhắc chuyện cũ.

 

Ngay từ lúc mặt, nếu Đường Phúc Bình từng để tâm đến ước mơ của con gái, thì sớm nhắc đến với con rể .

 

Tô Tuế cụp mắt xuống, cô thực sự thấy chua xót cho nguyên chủ, cũng thực sự xót xa cho nguyên chủ.

 

...

 

Khi Từ Lệ Phân chợ mua thức ăn về, Quách Uyển đợi ở đầu hẻm từ lâu.

 

 

Loading...