Những khác đều hứng thú gì với mấy thứ .
Tô Vận và Hàn Đình ở ngoài cùng, chỉ tùy ý hai câu.
Nghe hai câu liền lười tiếp xuống nữa, Tô Vận đầu sang các gian hàng khác.
Ánh mắt quét từ gian hàng sang gian hàng tiếp theo, bỗng nhiên bên cạnh một gian hàng bán rau, thấy hai gương mặt quen thuộc —— Lâm Tiêu Hàm và Sơ Hạ.
Lâm Tiêu Hàm thì gì đặc biệt, nhưng khoảnh khắc thấy Sơ Hạ, cô bỗng nhiên sững sờ.
Sơ Hạ bên cạnh Lâm Tiêu Hàm, cùng Lâm Tiêu Hàm chuyện với chủ sạp bán rau, cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, mặc một chiếc váy đen dài quá gối, đeo chiếc cặp sách màu xanh quân đội nắp đậy in hình ngôi đỏ năm cánh.
Màu sắc quần áo đơn giản kiểu dáng phổ thông, cũng gì đặc biệt.
đầu cô đội một chiếc mũ nan, hơn nữa mũ nan cài một khóm hoa dại, đóa hoa màu hồng phấn, đóa hoa màu vàng, điểm xuyết mũ nan trông đặc biệt sinh động.
Dưới mũ nan là khuôn mặt phổ thông nhưng hề trải qua sương gió nắng gắt của cô.
Lúc cô chuyện mặt mang theo nụ , dường như vẫn giống như thời còn học, đơn thuần lo âu.
Vừa Hàn Đình dỗ dành, lúc nãy dạo phố xong, vốn dĩ tâm trạng còn khá .
lúc khi thấy Sơ Hạ, trong lòng Tô Vận bỗng nhiên như nghẹn một cục tức.
Hàn Đình lúc dỗ dành cô ở nông thôn sống đều như .
Không , bọn họ sót mất Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm, hai họ sống giống với những khác chút nào.
Tô Vận so bì với Lâm Tiêu Hàm sống thế nào, cô chỉ chằm chằm Sơ Hạ.
Suốt thời gian qua, Sơ Hạ dạy học ở trường, cơ bản từng chịu nắng gió dầm sương gì.
Bọn họ mỗi ngày đều việc ánh nắng gay gắt, mà Sơ Hạ họp chợ, cư nhiên còn đội một chiếc mũ nan để che nắng.
Nghĩ đến đây, trong lòng cô càng thấy nghẹn đến mức sắp thở nổi.
Mà điều khiến cô cảm thấy nghẹn lòng như , cũng chỉ một màn đối lập mãnh liệt mắt .
Cho đến tận hôm nay, trong tiềm thức của cô vẫn cứ cảm thấy, chức vụ giáo viên vốn dĩ thuộc về cô, tất cả những gì Sơ Hạ đang hưởng thụ hiện nay đều vốn dĩ là của cô.
Suốt hai tháng rưỡi kể từ khi Sơ Hạ giáo viên đến nay, cô chỉ một mơ thấy đang trong lớp học của trường tiểu học Đầm Khê, dạy bọn trẻ trong lớp hát.
Lũ trẻ trong trường đều yêu quý cô, luôn khen cô xinh .
Ra khỏi trường học, các xã viên khác cũng kính trọng gọi cô là cô giáo Tô, khách sáo hỏi cô ăn cơm .
Cả đại đội Đầm Khê, cô là sự tồn tại tỏa sáng nhất.
Chỉ cần cô ở nơi nào, tất cả những khác đều lu mờ.
Mà Sơ Hạ khi giáo viên hiện nay, trong giấc mơ của cô là cảm giác tồn tại nhất.
Mỗi giấc mơ như tỉnh dậy giữa đêm.
Cô đều chìm đắm trong tình cảnh của giấc mơ một lúc lâu thoát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-98.html.]
Bởi vì những cảnh tượng đó trong trí não cô đặc biệt rõ ràng, cứ như là thật sự xảy , cũng là điều vốn dĩ nên xảy , căn bản là do cô mơ huyễn tưởng .
Rõ ràng là nên giống như trong mơ, mà tại giống nữa ?
Hàn Đình cũng quá quan tâm đến việc mua hạt giống rau.
Anh đầu thấy Tô Vận đang ngẩn m.ô.n.g lung, liền lên tiếng hỏi một câu: “Nhìn gì thế?”
Tô Vận hồn, vội vàng trả lời một câu: “Ồ, em đang nghĩ lát nữa nên mua một chiếc mũ nan , việc mà đội thì chắc là thể che bớt nắng, nắng sẽ ngày càng gắt.”
Những chuyện trong đầu cô thì khá là vô lý, nên cô thể coi đó là uất ức mà cho Hàn Đình một cách đương nhiên , cô hỏng hình tượng của trong lòng Hàn Đình.
Cô ở đây còn dựa dẫm Hàn Đình.
Nếu Hàn Đình bảo vệ cô, cuộc sống của cô sẽ trôi qua gian nan.
Không thể , tự nhiên chỉ thể tự nén trong lòng như .
Mỗi mơ một , mỗi nhớ một , là thấy khó chịu đến mức thở nổi một .
Mà lời của Tô Vận dứt, Hàn Đình còn kịp lên tiếng, Cố Ngọc Trúc lập tức tiếp lời: “ đó, mũ nan chắc là thể che nắng đấy, lát nữa cũng mua một cái.”
Trần Tư Tư thấy lời cũng động lòng, theo chân : “Vậy cũng mua một cái.”
Lý Kiều vui , xổm đầu : “Làm ơn các chọn hạt giống rau !”
Cách gian hàng hạt giống rau một con phố, và cách bốn năm gian hàng nữa, ở gian hàng bán rau, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm vẫn đang trò chuyện với chủ sạp bán rau.
Sở dĩ trò chuyện với ông lâu như là vì ông cũng là của đại đội Đầm Khê.
Sau khi Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm đến chợ hỏi thăm ít bán hàng.
Họ đúng thật là đều treo bảng quốc doanh, nhưng tất cả đều là trấn.
Hai năm gần đây chính sách nới lỏng hơn một chút, những phiên chợ bãi bỏ mở chợ trở .
Công xã quy định, mỗi chủ nhật họp một phiên chợ nhỏ, đó đến các ngày lễ như Đoan Ngọ, Trung Thu thì họp một phiên chợ lớn, Tết Nguyên Đán thì là phiên chợ lớn kéo dài mấy ngày.
Mở chợ họp phiên, tự nhiên đến bán đồ.
Chính sách là cho phép cá nhân bán đồ, vì thế những bán hàng vẫn công việc buôn bán của quốc doanh, bán đồ của tập thể hoặc của nhà nước.
Ví dụ như chủ sạp bán rau , rau ông bán là rau của chính vườn nhà ông .
Là rau của các xã viên trong thôn ăn hết, nộp cho đại đội để đổi lấy công điểm, do ông kéo bán.
Mà thể con phố để bán đồ cũng là tùy tiện mà đến .
Họ đều thủ tục chính quy, do công xã và đại đội sắp xếp xong xuôi cả.
Tìm hiểu xong tình hình khái quát.
Thấy sạp , Lâm Tiêu Hàm nhỏ giọng hỏi một câu: “Ông kiếm tiền ạ?”
Chủ sạp xua tay, ghé sát tới mặt Lâm Tiêu Hàm, dùng giọng nhỏ : “Rau nộp cho đội sản xuất, đổi công điểm ít quá, nhiều xã viên thà mạo hiểm tự mang ngoài bán lén, nên phía đội sản xuất thu nhiều rau. Một cân rau cũng chẳng bán nổi mấy xu, trừ giá vốn thu rau, đội sản xuất lấy một nửa, cả ngày trời thì kiếm tiền gì ?”