Nhiên ánh mắt từ dây buộc tóc chuyển sang gương mặt , trong mắt cô ngay lập tức còn ý hài lòng nữa.
Có diện thế nào nữa cũng cách nào cho khuôn mặt và làn da trở như .
Cô quẳng lược trong tay xuống, tâm trạng buồn bực cáu kỉnh đầu Tô Vận bên cạnh.
Tô Vận đang nghiêng đầu tết tóc, cô tết theo cảm giác, soi gương.
Tô Vận vốn thiên sinh lệ chất ( tự nhiên), từ đến nay đều chỉ cần tùy tiện sửa soạn một chút là sẽ xinh .
Cô một cách vô cùng dễ dàng, giống Cố Ngọc Trúc cần tốn công diện mới lộ vẻ , nên bình thường cô quá để ý đến ngoại hình, cô để ý thì vẫn .
Cố Ngọc Trúc Tô Vận một lúc như , bỗng còn thấy khó chịu nữa, lên tiếng : “Dạo gần đây để ý, hóa Tô Vận cũng cháy nắng đen nhỉ, thế thì thấy thoải mái hơn nhiều .”
Nghe thấy lời , bàn tay đang buộc dây tóc của Tô Vận bỗng khựng .
Sau đó cô tiếp tục quấn dây tóc, giọng điệu bình thường : “Vậy ? Gần đây soi gương nhiều.”
Cố Ngọc Trúc trực tiếp nhấc gương lên dán mặt Tô Vận.
Cô ép Tô Vận thể soi gương, với cô: “Cậu tự , lúc còn quá rõ ràng, nhưng bây giờ vẻ khá rõ đấy, da đen mà cũng thô hơn .”
Tô Vận thấy khuôn mặt trong gương, đúng thật giống như lời Cố Ngọc Trúc .
Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c cô bỗng đập nhanh hơn, nhịp thở cũng bắt đầu trở nên thông thuận.
Khổ nỗi Lý Kiều và Trần Tư Tư thấy lời Cố Ngọc Trúc cũng ghé sát chằm chằm mặt cô.
Nhìn một lúc, Trần Tư Tư cũng gật đầu : “Ừm, đúng là đen và thô hơn .”
Lý Kiều lên tiếng gì, trực tiếp ngoài rửa mặt.
Trong lòng cô đang nghĩ, Tô Vận cũng chẳng tiên nữ, ngày nào cũng dầm mưa dãi nắng việc ngoài đồng, nắng đến mức mồ hôi nhễ nhại, da đen thô gì lạ , bọn họ chẳng đều như ?
Bọn họ đen thô thì là chuyện cả, đến lượt Tô Vận thì đáng để kinh ngạc đến thế ?
Nếu Hàn Đình bình thường giúp cô chắn việc cho cô lười biếng nhiều như , cô như thế từ sớm .
Lý Kiều đến cái giếng nhấn nước ngoài sân.
Lúc Cố Ngọc Trúc và những khác , phía đối diện bọn Hàn Đình cũng ngáp .
Lúc gần mười giờ , ăn bữa sáng xong mới họp chợ thì chắc chắn kịp nữa.
Nên mười bọn họ vội vàng rửa mặt một lượt, trực tiếp để bụng rỗng về phía công xã.
Đi họp chợ là một việc vô cùng vui vẻ.
Hôm nay đồng, nhịn một bữa cũng chẳng cả.
Mọi cùng đường nô đùa, đến chợ vui .
Mà Tô Vận hòa nhập bầu khí như , cô chậm hơn những khác nhiều.
Hàn Đình tự nhiên chiều theo cô, chậm cùng cô phía .
Thấy đáy mắt cô chút ưu tư, quan tâm hỏi cô một câu: “Sao ? Có đói ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-97.html.]
Buổi sáng ăn cơm một đoạn đường, chắc chắn là đói .
Tô Vận gật đầu, ngược còn lắc đầu một cái.
Hàn Đình cúi xuống kỹ mặt cô.
Nhìn một lúc cố ý dỗ dành cô hỏi: “Sao thế? Lại chuyện gì tâm trạng ?”
Tô Vận mím môi, nhướng mắt về phía Hàn Đình.
Một lát rặn tiếng hỏi: “Hàn Đình, bây giờ em , trở nên còn xinh nữa ?”
Hàn Đình ngẩn một chút, đó tiếng : “Ai ? Em bẩm sinh là một đại mỹ nhân, thế nào cũng , cả thị trấn Thanh Hà cũng tìm ai xinh hơn em .”
Tô Vận lời trong lòng thấy thoải mái hơn một chút.
Cô giơ tay nhẹ nhàng sờ lên mặt , “ bây giờ mặt em đen , cũng thô hơn .”
Hàn Đình tiếp lời tiếp: “Ở cái nông thôn , ngày nào cũng dầm mưa dãi nắng việc ngoài đồng, ai đen ai thô? Không ai là đổi cả, em so với những khác thì hơn nhiều .”
Thực tế đúng thật là như , cô đổi thì vẫn hơn khác.
Tô Vận âm thầm thở phào một , Hàn Đình hỏi: “Em còn xinh như nữa, sẽ ghét bỏ em chứ?”
Hàn Đình lập tức : “Em lời là ý gì? Hàn Đình là hạng nông cạn ? Đừng suy nghĩ lung tung nữa, trong lòng , em mãi mãi là nhất.”
Tô Vận Hàn Đình dỗ dành nên tâm trạng chút lên .
Cô thu hồi ánh mắt, bước chân bộ về phía cũng vô thức nhanh hơn một chút.
Người trẻ tuổi chân tay nhanh nhẹn.
Đặc biệt là tràn đầy mong đợi đối với việc dạo chợ, nên họ dùng đến một tiếng đồng hồ đến công xã.
Đến công xã trong chợ, tự nhiên vui vẻ dạo chơi.
Bởi vì quãng thời gian sống quá khổ cực, thấy nhiều thứ các gian hàng trong lòng đều vô cùng mua, nhưng hiềm nỗi túi tiền eo hẹp, thứ thể hạ quyết tâm mua chẳng mấy món.
Họ mỗi giắt tiền trong túi, tiên đến cửa hàng cung ứng (Hợp tác xã) bổ sung một đồ dùng sinh hoạt cần thiết.
Ví dụ như kem đ.á.n.h răng, xà phòng giặt, giấy vệ sinh các loại, bình thường dùng là .
Bổ sung xong mấy thứ , những thứ khác thì chỉ thể ngắm thôi.
Cùng lắm, cũng chỉ bỏ thêm một xu mua mấy viên kẹo hoa quả, nếm thử vị ngọt.
Hàn Đình vẫn đổi tính phóng khoáng.
Anh cùng Quoa Cái, Siêu T.ử ba góp tiền , đến cửa hàng cung ứng mua một bao t.h.u.ố.c lá.
Đây đúng là, hưởng thụ hết hôm nay, chuyện ngày mai cứ để hãy tính.
Họ mua xong đồ của , mới cùng mua hạt giống rau.
Mười kết thành một nhóm mặt phố, tìm gian hàng bán hạt giống rau.
Tìm thấy gian hàng bán hạt giống rau, Lý Kiều và Siêu T.ử xổm xuống phía , tiên tò mò tìm hiểu một chút tại loại rau bán cây con, loại rau bán hạt giống.