TN 70: [Xuyên không - Trọng sinh] 《Cẩm nang hạnh phúc của nữ phụ thập niên 70》 - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-01-09 14:57:47
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thịt ba chỉ rán vàng ươm thơm phức, đổ tương chiên nhỏ lửa.

 

Sau khi tương chiên xong, các bước còn đơn giản hơn nhiều.

 

Đun nước sôi luộc mì, rau xanh trần qua nước cho chín tới, cuối cùng cùng với xốt thịt bày bát.

 

Sơ Hạ xới hết mì xong một bát.

 

Cô xới một bát lớn , phần còn thì xới một bát nhỏ.

 

Bát lớn cho Lâm Tiêu Hàm ăn, bát nhỏ cô tự ăn, thể giải quyết bữa tối của hai .

 

Và ngay lúc hai xuống chuẩn ăn mì thì nhóm Hàn Đình về.

 

Nhóm Hàn Đình rửa tay đến cửa bếp, cách tấm rèm vải ngửi thấy mùi thịt thơm lừng trong bếp.

 

Mười mặt đều treo đầy vẻ nghi hoặc, lượt bước bếp.

 

Sau khi trong mùi thịt càng nồng nặc hơn, thấy Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm đang bên bàn, dùng đũa trộn xốt thịt rau và mì trắng, bọn họ đều nhịn , âm thầm nuốt nước miếng.

 

Không tình hình hiện giờ là thế nào, họ tự nhiên cũng tư cách để hỏi.

 

Họ vẫn giống như thường ngày, đun nồi của cơm của , hâm nóng bánh bao ngũ cốc của .

 

Và điểm khác biệt so với thường ngày chính là, ngửi mùi thịt thơm mà ăn miệng.

 

Đây là một chuyện vô cùng đau khổ, đau khổ đến mức ngay cả nửa lời cũng thể một cách thoải mái.

 

Chín còn đều im lặng về phía Hàn Đình.

 

Còn Hàn Đình thì sa sầm mặt mày, toát khí thế khiến dám lên tiếng.

 

Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm tự nhiên quan tâm đến mười bọn họ.

 

Sau khi Sơ Hạ trộn mì xong ăn ngay, mà là Lâm Tiêu Hàm ăn miếng đầu tiên .

 

Đợi khi Lâm Tiêu Hàm ăn xong miếng mì đầu tiên.

 

với ánh mắt đầy mong đợi hỏi: "Thế nào hả ?"

 

Lâm Tiêu Hàm gật đầu với Sơ Hạ, bỗng nhiên vẻ mặt và giọng điệu đều vô cùng khoa trương, nhấm nháp : "Thật sự là quá ngon! Lâm Tiêu Hàm lớn chừng , bao giờ ăn món mì xốt thịt băm nào ngon thế ! Sợi mì mềm cứng độ dai, ăn miệng cảm giác nảy nảy, thịt băm rán ngoài giòn trong mềm vặn, ăn miệng giòn tan thơm phức. Rau ăn kèm cũng đúng lúc, thanh mát sảng khoái. Đặc biệt là phần tương , bao giờ ăn loại tương nào ngon thế ở Tứ Cửu Thành, nếu đoán nhầm thì tương chắc là do cô tự chế bí truyền nhỉ?"

 

Sơ Hạ bao giờ thấy Lâm Tiêu Hàm khen khác như .

 

khi khen xong như , cô rõ ràng thấy mấy tiếng nuốt nước miếng.

 

Nhận đang gì, Sơ Hạ vội vàng cúi đầu xuống, dùng bàn tay đang cầm đũa đặt lên trán che mặt, giữ vững giọng phối hợp đáp : "Anh đoán sai , đây đúng là tương do tự chế bí truyền đấy, tốn bao nhiêu tâm tư cơ mà."

 

Lâm Tiêu Hàm chọc tức như , nhóm Hàn Đình chắc chắn mặt mày xanh mét hết .

 

Sơ Hạ thật sự sợ Hàn Đình sẽ xông qua đ.á.n.h Lâm Tiêu Hàm, chừng còn đ.á.n.h cả cô nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-75.html.]

Vả sợ, nhịn mà đặc biệt , căn bản khống chế nổi khóe miệng.

 

chỉ thể cúi đầu dùng tay che mặt, bất kỳ ai trong phòng, cũng để bọn Hàn Đình thấy biểu cảm mặt .

 

Nếu cô thấy chắc chắn sẽ thành tiếng, hơn nữa còn to.

 

Hàn Đình sa sầm mặt mày cúi mi, bên bàn thêm một lát.

 

Bị mùi thơm của mì xốt thịt băm hành hạ, rốt cuộc thể yên nữa, sa sầm mặt mày ngoài.

 

Mặc dù tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c sắp nổ tung, nhưng lý do gì để thể hiện , nên chỉ thể nhịn.

 

Sau khi khỏi bếp, mùi thịt tấm rèm cửa ngăn phần lớn.

 

Hít một thật sâu khí trong lành mang đậm hương vị đồng quê bên ngoài, cố gắng kìm nén sự phiền muộn và cáu kỉnh trong lòng, thẳng ký túc xá nam phía đông, gối tay lên giường.

 

Cơn giận kìm nén uất nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c thoát .

 

Lúc với vẻ mặt u ám nín nhịn, l.ồ.ng n.g.ự.c cứ thế phập phồng lên xuống dữ dội.

 

Cứ thế gối tay nín nhịn cơn giận bao lâu.

 

Nồi Cái tới gọi : "Anh Đình, ăn cơm thôi."

 

Hàn Đình sa sầm mặt mày ngay cả cũng Nồi Cái, lên tiếng : "Ăn cái rắm! Cút!"

 

Anh lợn cũng chẳng ch.ó, trong tình cảnh mà còn thể coi như từng chuyện gì xảy , căn bếp đó, vui vẻ ăn cái bánh bao ngũ cốc của .

 

Nồi Cái Hàn Đình do dự một lát, rốt cuộc gì thêm, xoay tự bếp.

 

Lúc bếp thì Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm , hai bên nhường một chút.

 

Vào trong bếp xuống, Nồi Cái với những khác: "Chúng ăn thôi, Đình ăn ."

 

Tám còn đều mặt mày rầu rĩ, thanh niên tri thức nam Hồ Dương : "Đừng Hàn Đình ăn trôi, chúng cũng ăn trôi mà, thật sự là nhục nhã c.h.ế.t ."

 

Vương Hướng Tiền Hồ Dương : "Cậu nhục nhã mấy cũng bằng Hàn Đình nhục nhã? Đặt nửa tháng , món mì xốt thịt băm mang theo thịt chỉ Hàn Đình mới ăn. Kết quả bây giờ, miệng khác . Hắn ăn thì thôi , còn cố ý như , rõ ràng là đang chọc tức chúng ."

 

Cố Ngọc Trúc tức chịu nổi : "Mọi xem Đường Sơ Hạ cô bệnh ?"

 

Món mì nếu để cho Hàn Đình ăn, bọn họ dù thấy ngửi thấy, cũng thèm chịu nổi, nhưng trong lòng tuyệt đối sẽ sinh khí, nhưng bây giờ thật sự là sắp tức c.h.ế.t .

 

Vốn dĩ họ ghét Lâm Tiêu Hàm.

 

Sơ Hạ món mì ngon như cho Lâm Tiêu Hàm ăn, đủ khiến họ cạn lời phẫn nộ .

 

Kết quả tên khốn Lâm Tiêu Hàm , còn cố ý ăn mì chọc tức họ.

 

Đường Sơ Hạ bệnh, thì là não ch.ó ăn mất !

 

Lý Kiều cũng tiếp lời Cố Ngọc Trúc : " cũng thật sự nghĩ thông suốt , Lâm Tiêu Hàm đều thèm để ý đến cô , cô còn mặt dày bám theo, mà còn mì xốt thịt băm cho loại như ăn. Cô lấy lòng Lâm Tiêu Hàm như gì chứ? Chẳng lẽ Lâm Tiêu Hàm còn thể để cô chiếm chút hời nào ?"

 

 

Loading...