TN 70: [Xuyên không - Trọng sinh] 《Cẩm nang hạnh phúc của nữ phụ thập niên 70》 - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-01-09 14:57:45
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

đến bên cạnh Lâm Tiêu Hàm, chậm bước , thở dốc : "Sao đợi hả?"

 

Hôm qua chẳng , cô thể gọi cùng.

 

Vả cùng là chuyện tự nhiên nhất .

 

Lâm Tiêu Hàm cạn lời đầu cô một cái.

 

Nếu theo tốc độ bình thường của , giờ sắp đến trường .

 

Mà Sơ Hạ dù miệng hỏi nhưng trong lòng cũng chẳng bận tâm.

 

Cho nên cô cũng nghĩ nhiều, đó cũng chuyện nhiều phiền Lâm Tiêu Hàm nữa.

 

cô chỉ cần bên cạnh thể hưởng năng lượng của .

 

Nhất là lúc buổi sớm đón ánh nắng ban mai, cô chỉ cảm thấy tràn đầy năng lượng, hề nảy sinh chút tâm trạng u ám tồi tệ nào.

 

Đón ánh nắng ban mai đến trường, đ.á.n.h chuông dự tiết đúng giờ, bắt đầu một tuần mới.

 

Bọn trẻ cũng thích nghi với cuộc sống ở trường, thứ bắt đầu trở nên quy củ và trật tự.

 

Dạy xong tiết học đến khô cả cổ, Sơ Hạ về văn phòng rót nước uống.

 

Vừa uống vài ngụm cho thấm giọng, bỗng một bé ghé sát cửa văn phòng, thò đầu hét to một câu: "Đại đội trưởng đến !"

 

Đột ngột quá, Sơ Hạ suýt nữa thì sặc nước.

 

Cô đặt cốc xuống, ngoài, hét xong chạy mất , nhưng Lương Hữu Điền đúng là đến trường, và sắp đến cửa văn phòng .

 

Sơ Hạ vội vàng đặt cốc sắt xuống dậy, cùng Lâm Tiêu Hàm đón.

 

Lương Hữu Điền bọn trẻ đang chơi trong sân, thấy Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm chào hỏi, ông tới : "Tốt lắm, đúng là dáng dấp của một ngôi trường."

 

Lâm Tiêu Hàm hỏi: "Bác đến kiểm tra công tác ạ?"

 

Lương Hữu Điền thẳng văn phòng, "Ta , là đến phát lương cho các cháu đây."

 

Nghe thấy phát lương, mắt Sơ Hạ lập tức sáng rực lên.

 

Lương Hữu Điền văn phòng, khi đóng cửa với Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm: "Chuyện khi phát tiền cho các cháu, vài điều vẫn rõ ràng."

 

Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm cùng gật đầu: "Bác ạ."

 

Lương Hữu Điền bèn tiếp: "Chúng đây là trường học của thôn, cho nên việc phát lương giống như ở thành phố. Các cháu là hộ khẩu nông thôn của đội chúng , lương thực ăn cũng là do đội phát, cho nên lương của các cháu cũng giống như các xã viên khác, tính theo hình thức ghi công điểm."

 

Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm cùng gật đầu.

 

Sơ Hạ nghĩ thầm trong lòng: Ý là sẽ tiền phát cho bọn ?

 

các xã viên khác ghi công điểm, đều đợi đến cuối năm mới kết toán một lượt.

 

Họ hỏi, Lương Hữu Điền tiếp: "Công điểm của các cháu tính theo tiêu chuẩn cao nhất, mỗi ngày mười điểm, quanh năm, giống như các xã viên khác, đến cuối năm đội sản xuất sẽ kết toán một thể. Việc kết toán chính là lấy công điểm các cháu kiếm trong năm nay để bù lương thực các cháu ăn trong năm nay. Nếu công điểm kiếm trong năm nay đủ, thì tự bỏ tiền túi bù cho đội sản xuất. Nếu công điểm kiếm khi bù lương thực, thì sẽ quy đổi thành tiền phát cho các cháu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-73.html.]

 

Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm một nữa gật đầu.

 

Lương Hữu Điền tiếp tục, "Các gia đình xã viên khác cũng như , các cháu cần lo lắng, các cháu chỉ dư chứ thể thiếu . Có những gia đình xã viên là do nhân khẩu quá đông, trẻ con và già việc thì nhiều, lương thực ăn thì nhiều, mà kiếm công điểm thì ít, thế thì công điểm kiếm khả năng đủ. Như thì đến cuối năm, bán con lợn kiếm ít tiền bù cho đội sản xuất."

 

Nói như thì bọn họ đúng là thảnh thơi.

 

Người đều là đùm túm nuôi cả gia đình, hai bọn họ đơn thế cô, kiếm bao nhiêu là của bản bấy nhiêu, vả công điểm kiếm là tiêu chuẩn cao nhất trong thôn —— một ngày mười điểm.

 

Lương Hữu Điền rõ ràng, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm cũng hiểu.

 

Lâm Tiêu Hàm bèn thắc mắc: "Vậy đội trưởng Lương, chuyến bác qua đây phát tiền gì cho bọn cháu ạ?"

 

Lương Hữu Điền : "Làm giáo viên đương nhiên còn khoản khác với các xã viên khác, giáo viên nông thôn chúng tiền phụ cấp, một tháng năm đồng, đến phát phụ cấp cho các cháu."

 

Vậy là vẫn tiền để nhận, mắt Sơ Hạ sáng lên.

 

Đôi mắt cô tràn đầy ý lan tỏa khắp khuôn mặt, lên tiếng: "Cảm ơn đội trưởng Lương."

 

Lương Hữu Điền : "Không cảm ơn, ai giáo viên cũng những thứ thôi."

 

Nói đoạn ông rút tiền từ trong túi , phát cho Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm mỗi năm đồng.

 

Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm nhận tiền xong mỉm lời cảm ơn vài tiếng.

 

Lương Hữu Điền lâu, mở cửa văn phòng : "Được , phiền các cháu nữa, các cháu mau chuẩn lên lớp ."

 

Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm tiễn Lương Hữu Điền ngoài cửa văn phòng, Lương Hữu Điền cho bọn họ tiễn thêm nữa.

 

Hai Lương Hữu Điền khỏi cổng lớn, đó cùng xoay về văn phòng.

 

Sơ Hạ đang cố nhịn vẻ mặt, nhưng khoảnh khắc xoay văn phòng cô nhịn rạng rỡ.

 

Đây là khoản tiền đầu tiên cô kiếm từ khi lớn đến giờ, đương nhiên là vui .

 

Cô vui vẻ bàn việc, lập tức đếm một đồng năm hào, dậy đưa đến mặt Lâm Tiêu Hàm : "Trả nè, một nửa tiền kẹo sữa."

 

Lâm Tiêu Hàm khách khí, đưa tay nhận lấy còn đếm một lượt.

 

Sơ Hạ bàn việc của : " sẽ thiếu của một xu ."

 

Lâm Tiêu Hàm đếm tiền : "Cái đó thì chắc."

 

Sơ Hạ bĩu môi với , thèm để ý đến nữa.

 

Cô cất tiền của túi xách, dậy ngoài đ.á.n.h chuông lên lớp luôn.

 

Nhận tiền phụ cấp giáo viên, giờ lên lớp cho bọn trẻ càng thêm nhiệt huyết.

 

Và sự nhiệt huyết duy trì mãi cho đến tận lúc buổi trưa tan học vẫn dứt.

 

Sau khi tiễn hết học sinh , Sơ Hạ về văn phòng, thu dọn túi xách, giọng điệu hớn hở với Lâm Tiêu Hàm: " về , đến nhà đội trưởng Lương một chuyến."

 

 

Loading...