Nói chuyện với Tô Vận xong, nghĩ đến chuyện của Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm nữa.
Anh giữa Siêu T.ử và Quoa Cái, cùng họ phàn nàn về mảnh đất mà đại đội chia.
Sau khi Lâm Tiêu Hàm rời khỏi bờ sông, thẳng về trường học.
Sơ Hạ theo , nơi cô đến tự nhiên cũng là trường học.
Thấy Sơ Hạ bên cạnh , Lâm Tiêu Hàm đầu cô một cái, nhắc nhở cô: "Bây giờ việc gì cần phối hợp chung nữa, cô cần cũng cùng nữa ."
Sơ Hạ ánh mắt trong trẻo, trả lời: " cố ý cùng , định về văn phòng soạn giáo án cho buổi học ngày mai một chút, dù đây cũng là đầu tiên lên lớp, kinh nghiệm, chuẩn thật kỹ mới , cũng về văn phòng ?"
Lâm Tiêu Hàm đối diện với Sơ Hạ một lát, thu hồi ánh mắt tiếp lời nữa.
Anh cũng trò chuyện phiếm gì thêm với Sơ Hạ, bước chân bước nhanh, khi về tới đại đội, tiên đến đại đội bộ tìm mấy công cụ mà Lương Hữu Điền , tìm vài thứ dùng mang về trường học.
Sơ Hạ về trường Lâm Tiêu Hàm một bước.
Cô mở cửa văn phòng, lấy cuốn Toán lớp một và lớp hai .
Trường tiểu học của họ chủ yếu học sáu môn — Ngữ văn, Toán học, Âm nhạc, Thể d.ụ.c, Tư tưởng chính trị và Lao động.
Bởi vì thời đại đặc thù, trong sáu môn học , Tư tưởng chính trị và Lao động coi trọng nhất.
Ngữ văn và Toán học thứ hai, Âm nhạc và Thể d.ụ.c chỉ là điều tiết.
Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm thương lượng xong việc chia đều sáu môn học .
Sơ Hạ dạy Toán, Thể d.ụ.c và Lao động, còn Lâm Tiêu Hàm dạy Ngữ văn, Âm nhạc và Tư tưởng chính trị.
Những môn học hoa mỹ Sơ Hạ tới, cho nên đều chia cho Lâm Tiêu Hàm.
Lần tuyển sinh họ tổng cộng chiêu mộ sáu mươi học sinh.
Trong sáu mươi học sinh , năm mươi chín em từng học, tuổi từ bảy đến mười tuổi bằng , khi đăng ký đều học lớp một.
Còn một em là Lý Hỉ Sinh, em lớn tuổi, khi xảy việc đình chỉ học tập để cách mạng, em từng học lớp một.
Bị trì hoãn nhiều năm học như , bây giờ em học tiếp lớp hai.
Lúc Sơ Hạ đang xem sách Toán lớp một, Lâm Tiêu Hàm về.
Cô thấy tiếng động cũng ngẩng đầu Lâm Tiêu Hàm, chỉ nghiêm túc việc của , lật sách quen với nội dung sẽ giảng ngày mai, nghĩ xem ngày mai tiết học đầu tiên sẽ dạy thế nào.
Lâm Tiêu Hàm cũng quản nhiều đến Sơ Hạ.
Anh mang dụng cụ về, bên bàn việc của , chuyên chú và nghiêm túc mày mò chiếc đồng hồ Đầu Ngựa chạy nữa dù lên dây cót.
Mất hơn nửa tiếng đồng hồ, Sơ Hạ thành công việc chuẩn .
Làm xong việc chuẩn và cất sách giáo khoa , cô vươn vai kéo giãn cơ thể về phía một chút.
Kéo giãn xong ánh mắt liếc sang bên cạnh, thấy Lâm Tiêu Hàm đang tháo chiếc đồng hồ Đầu Ngựa mày mò nghiêm túc.
Bây giờ cô còn việc gì để nữa, bèn bên bàn việc, lặng lẽ Lâm Tiêu Hàm đầy vẻ nghiêm túc và chuyên chú mày mò chiếc đồng hồ Đầu Ngựa đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-58.html.]
Cô tự nhiên hiểu đang mày mò cái gì, chỉ cảm thấy vẻ mặt nghiêm túc việc của trông khá là ưa .
Thế là cô lặng lẽ bò bàn việc, coi như một bộ phim mà xem.
Lâm Tiêu Hàm là nhạy cảm như , tự nhiên cảm nhận ánh mắt của Sơ Hạ.
Anh ngước mắt lên, nhanh ch.óng Sơ Hạ một cái, đó tiếp tục mày mò chiếc đồng hồ : "Nhìn thế gì?"
Sơ Hạ hề né tránh kiêng dè gì, tiếp tục : "Anh cũng giỏi thật đấy, cái gì cũng ."
Lâm Tiêu Hàm phần lớn sự chú ý đều đặt chiếc đồng hồ Đầu Ngựa, giọng nhạt nhẽo: "Từ lúc còn nhỏ ai quản, cái gì cũng một chút thì cuộc sống sẽ dễ dàng hơn."
Sơ Hạ ngẩn , ngờ với cô những lời như .
Cô một lúc hỏi: "Bố quản ?"
"Bố ..." Lâm Tiêu Hàm thốt ba chữ , bỗng nhiên hồn .
Nhận đang chuyện gì với Sơ Hạ, khựng một lát dừng tiếp nữa, đó giọng điệu đột nhiên mất độ ấm : "Cô còn việc gì nữa thì còn ở đây gì?"
Biết ngay sẽ thực sự tiếp mà.
Sơ Hạ quan tâm, vẫn cứ bò bàn chuyện: "Tất nhiên là vì ở điểm thanh niên tri thức , đắc tội hết bọn họ , về đó họ náo nhiệt vui vẻ, còn thì lủi thủi một , chẳng lẽ thấy khó chịu ?"
Lâm Tiêu Hàm tiếp tục sửa đồng hồ, "Khó chịu mà cô còn đắc tội bọn họ?"
Sơ Hạ tiếp tục bò bàn chuyện: " mà đắc tội họ, thì hợp tác với họ. Mà hợp tác với họ thì bọn họ đều nấu cơm, một nấu cơm cho mười một , họ cũng cách sinh sống, chuyện nghề phụ cũng sẽ đổ hết lên đầu một , sẽ trở thành kẻ ngốc hầu hạ mười bọn họ, ."
Lâm Tiêu Hàm Sơ Hạ một cái, nhưng tiếp lời nữa.
Anh dường như cũng hứng thú lưng mười đó, điều thích là trực tiếp chế giễu kích động Hàn Đình, thích bộ dạng Hàn Đình nhịn mà chọc giận.
Thế là Sơ Hạ nghĩ ngợi, nương theo chủ đề, đổi hướng hỏi : "Anh cứ lủi thủi một mãi thế thấy khó chịu ?"
Lâm Tiêu Hàm trả lời dứt khoát, "Không khó chịu."
Mặc dù trông Lâm Tiêu Hàm vẻ trò chuyện cho lắm, nhưng vẫn đáp lời.
Thế là Sơ Hạ mặt dày tiếp tục hỏi: "Anh bao giờ nghĩ đến việc thử kết giao một bạn thật lòng ? Hoặc là, tìm một tâm đầu ý hợp để chuyện yêu đương gì đó chẳng hạn?"
Lâm Tiêu Hàm trả lời vẫn dứt khoát như cũ: "Không cần thiết."
Sơ Hạ cảm thấy chắc là trái tim, nhịn mà mím mím môi.
Ngay lúc cô mím môi định kết thúc chủ đề.
Lâm Tiêu Hàm bỗng cô một câu: "Trong lòng phụ nữ, rút kiếm tự nhiên thần."
Sơ Hạ: "..."
Sao vẫn còn nhớ lời cô từng thế hả!
Anh cũng sửa đổi để ứng dụng gớm nhỉ!