Đáp lời xong, Lâm Tiêu Hàm vội mang đồng hồ Đầu Ngựa về văn phòng cất, đó cùng Sơ Hạ đeo cặp sách lên, theo Lương Hữu Điền rời khỏi trường học.
Lương Hữu Điền tự nhiên trực tiếp dẫn Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm xem đất ngay.
Đất là chia chung cho mười hai thanh niên tri thức bọn họ, dẫn cả mười hai cùng xem.
Trên đường về điểm thanh niên tri thức, Lương Hữu Điền với Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm: "Đất tự lưu đều chia theo đầu , đại đội chúng là mỗi một phân đất, mười hai các cháu là một mẫu hai phân đất. Các cháu đến muộn, trong thôn còn ruộng đất đàng hoàng nào để chia cho các cháu nữa . Đất mà bà con dọn dẹp thì cũng thể nhường cho các cháu . Cho nên các cháu cần tự tốn thêm chút tâm sức, dọn sạch cỏ dại sỏi đá trong đất , lúc cày xới tơi đất thì cố gắng đào sâu một chút, đất tơi xốp mới thoáng khí , cộng thêm bón phân san phẳng, trồng chút đồ theo mùa thì vấn đề lớn. Còn việc trồng cái gì trồng thế nào, hạt giống vùi sâu bao nhiêu, lúc nãy chuyên gia cũng , chú chi tiết nữa."
Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm nghiêm túc lời Lương Hữu Điền, tất cả đều ghi nhớ đầu.
Vừa chuyện tới điểm thanh niên tri thức, Lương Hữu Điền cũng lười xem bọn Hàn Đình đang gì, tâm trạng quản chuyện sống c.h.ế.t của họ, sân trực tiếp hét một câu: "Tất cả đây cho !"
Mười thanh niên tri thức đều ở trong ký túc xá nam, thấy tiếng thì cũng cùng .
Ra tới ngoài, Cố Ngọc Trúc lên tiếng một câu: "Chú Lương, tìm bọn cháu việc gì thế ạ?"
Trong chữ "" mang theo chút thiếu kiên nhẫn.
Lương Hữu Điền lờ , trực tiếp : "Vừa nãy họp chuyên gia dạy các cháu cách trồng trọt nghề phụ , đại đội vạch đất tự lưu cho các cháu, bây giờ dẫn các cháu qua đó xem. Đất tự lưu là chia cho các cháu tự trồng, trồng , trồng cái gì trồng thế nào, ai quản các cháu ."
Đất đai đối với nông dân mà ý nghĩa vô cùng đặc biệt, khối sẽ vì vấn đề ranh giới đất mà đ.á.n.h vỡ đầu, rộng bằng một đốt ngón tay cũng là mạng sống, nhưng đối với mười thiếu niên đến từ thành phố mà , chia đất cho họ cũng thể khiến họ cảm thấy phấn khích, chia nhiều chia ít họ cũng quan tâm cho lắm.
Họ dùng thái độ dửng dưng theo Lương Hữu Điền xem đất.
Mảnh đất , sườn dốc dọc theo con sông, giáp nước là sườn dốc, phía là cỏ dại tàn lụi và mới mọc.
Mười mấy bờ sông, mảnh đất hoang ven sông .
Lý Kiều cau mày lên tiếng : "Chú Lương, chú đùa bọn cháu đấy chứ, chỗ mà trồng đồ ?"
Lương Hữu Điền đầu cô : "Chỉ cần là đất thì đều trồng đồ, trong thôn chúng còn đất trống nào khác để vạch cho các cháu trồng nữa , chỉ còn sót mảnh đất thôi."
Nói xong ông cho những khác cơ hội nhảm nữa, trực tiếp lấy sợi dây thừng chuẩn sẵn đo đất.
Theo chiều dọc bờ sông đo sáu mét bảy, đó dọc theo bờ sông, mười mét là một phân đất, mười hai tự nhiên là vạch mười hai cái mười mét, tổng cộng một trăm hai mươi mét.
Đất vạch xong, ranh giới đất đều dấu.
Lương Hữu Điền : "Tổng cộng một mẫu hai phân đất , các cháu gộp cùng trồng, là chia ai trồng nấy, chúng đều quản, tùy các cháu tự định liệu."
Không đợi khác lên tiếng, Sơ Hạ dứt khoát lên tiếng: "Cháu một phân đất ở phía đông nhất, cháu tự trồng."
Lâm Tiêu Hàm ngay đó lên tiếng: "Cháu cũng tự trồng, mảnh một phân đất ngay cạnh Đường Sơ Hạ."
Bọn Hàn Đình cùng đầu Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm một cái, đều gì.
Lương Hữu Điền tự nhiên cũng can thiệp nhiều, chỉ thêm: "Vậy thì cứ thế , tiếp theo các cháu thế nào thì thế nấy, gì hiểu thì tự mà hỏi khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-57.html.]
Nói xong lời Lương Hữu Điền cũng đó nữa.
Ông quản thêm nữa, trực tiếp bỏ , bận việc của .
Trong trường còn việc khác cần bận rộn, chuyện đất đai vội dọn dẹp ngay lúc , Lâm Tiêu Hàm cũng lâu bên bờ sông.
Anh tự nhiên chào hỏi bất kỳ ai, trực tiếp bỏ .
Sơ Hạ thấy , vội vàng đuổi theo , theo cùng rời .
Mười còn đều đầu thoáng qua Lâm Tiêu Hàm và Sơ Hạ.
Cố Ngọc Trúc cạn lời một câu: "Cô đúng là biến thành cái đuôi nhỏ của Lâm Tiêu Hàm thật ?"
Hàn Đình đầu Sơ Hạ cạnh Lâm Tiêu Hàm sóng vai xa, ánh mắt dần trầm xuống.
Trong lòng bí bách thông, bóng dáng một cao một thấp biến mất trong tầm mắt, vẫn thu hồi ánh mắt .
Sau khi Lương Hữu Điền, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm , bờ sông chỉ còn , ngoại trừ Hàn Đình và Tô Vận, tám còn liền lời tiếng , chút kiêng dè phàn nàn về mảnh đất mà đại đội chia cho họ.
Mảnh đất chia thực sự quá tệ, thế nào cũng thấy cách nào để trồng trọt.
Chia mảnh đất như thế cho những căn bản từng trồng trọt như họ, chẳng là cố ý khó họ ?
Tô Vận dồn phần lớn sự chú ý Hàn Đình, để tâm đến mảnh đất ven sông mắt.
Cô thấy Hàn Đình mãi thu hồi ánh mắt, bèn đưa tay nắm lấy tay , nhẹ nhàng lắc lắc hai cái.
Hàn Đình cô lắc tay thì hồn.
Nhìn thấy Tô Vận, ánh mắt theo bản năng trở nên mềm mại, "Sao thế?"
Tô Vận đầy vẻ quan tâm, giọng dịu dàng thấu hiểu: "Nếu thực sự thấy phiền lòng, em sẽ khuyên Sơ Hạ nữa, cô chắc chắn chỉ là nhất thời mờ mắt thôi."
Hàn Đình dùng giọng điệu thả lỏng : "Không cần , cứ mặc kệ cô ."
Hàn Đình sống mười mấy năm nay, bao giờ thấp giọng hạ vì bất kỳ phụ nữ nào cả.
Ngay cả một tiểu thư cao ngạo như Đồng Nhị cũng thực sự thể nắm thóp .
Sơ Hạ bây giờ đòi tuyệt giao với , chạy theo m.ô.n.g Lâm Tiêu Hàm, trong lòng đúng là chút bí bách khó chịu, nhưng đến mức phiền lòng rối loạn.
Những lời cần đó hết , cần thiết nhắc nhắc mãi.
Bây giờ chỉ việc chờ Sơ Hạ tự rõ con Lâm Tiêu Hàm, tự tỉnh ngộ là .