TN 70: [Xuyên không - Trọng sinh] 《Cẩm nang hạnh phúc của nữ phụ thập niên 70》 - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-01-09 14:56:10
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Đình nay vẫn quan tâm đến những thứ , phê bình cũng chẳng cả.

 

nêu tên mắng là Hàn Đình còn chẳng , thì những thanh niên tri thức khác bảo vệ phía , càng chẳng cả. Họ vẫn giống như đây, tai trái tai .

 

Lương Hữu Điền cũng đức tính của họ, cho nên lãng phí lời lẽ quá nhiều.

 

Sau khi mắng nhiếc bọn Hàn Đình xong, ông điều chỉnh biểu cảm và giọng điệu, đơn giản dẫn lời một chút, đó đưa micro đến mặt bí thư đại đội, để ông bắt đầu nội dung quan trọng của cuộc họp ngày hôm nay.

 

Bí thư Lưu cầm micro tìm một vị trí thích hợp, các xã viên cất lời, tiên về các tình hình khác trong thôn gần đây, đó về sắp xếp và mục tiêu của năm tới.

 

Đối với nông dân mà , kế hoạch một năm bắt đầu từ mùa xuân.

 

Chỉ bây giờ việc gieo mầm mùa xuân, năm nay mới thể thu hoạch và cuộc sống .

 

Ngoài việc gieo trồng lương thực, ông cũng khuyến khích thêm nghề phụ, nỗ lực để cuộc sống hơn một chút.

 

Nghề phụ tự nhiên là nuôi lợn nuôi gà, tự trồng lương thực trồng rau đất tự lưu.

 

Bí thư Lưu đối diện micro giọng trầm bổng: "Mọi hẳn đều , năm ngoái nhiệm vụ nộp lợn thịt của đại đội chúng đạt tiêu chuẩn, năm nay bất kể thế nào, nhiệm vụ cũng đạt tiêu chuẩn cho , nhà nào lo liệu thì nuôi theo tiêu chuẩn hai con. Để thể nghề phụ cải thiện cuộc sống, hôm nay chúng mời chuyên gia từ huyện xuống, tiếp theo chuyên gia sẽ giảng cho , lợn nuôi thế nào mới béo, gà nuôi thế nào mới đẻ nhiều trứng, còn cả hoa màu rau cỏ ngoài đồng nữa, cũng đều dùng những biện pháp chuyên nghiệp để chăm sóc cho thật , nâng cao sản lượng lên cho !"

 

Sở dĩ hôm nay họp hành gọi cả mười thanh niên tri thức đến, cũng để họ tham gia lễ khai giảng gì cả, quan trọng nhất chính là để họ học cách nghề phụ.

 

Thời buổi chỉ dựa công điểm mà nghề phụ, ngày tháng dễ trôi qua .

 

Những thanh niên tri thức đều là học sinh trung học nghiệp, còn cách sinh sống.

 

Họ đều lớn lên ở thành phố lớn, căn bản nuôi lợn nuôi gà trồng trọt trồng rau những việc , cho nên bắt buộc gọi họ đến hết, để họ lời của chuyên gia huyện.

 

Bí thư Lưu xong, đưa micro cho vị chuyên gia mời từ huyện xuống.

 

Chuyên gia nhận lấy micro lời thừa thãi, trực tiếp giảng giải nội dung chuẩn sẵn.

 

Xã viên tự nhiên vô cùng nghiêm túc.

 

Nhà ai mà chẳng gà mái đẻ thêm vài quả trứng, lợn béo tăng thêm vài cân thịt, đất tự lưu sản xuất thêm vài cân rau và lương thực, những thứ đều là tiền, đều thể khiến cuộc sống trở nên hơn.

 

Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm cũng tầm quan trọng của việc nghề phụ đối với nông thôn, mặc dù bây giờ họ giáo viên, nhưng nghề phụ cũng vẫn , như ngày tháng mới dễ chịu hơn một chút.

 

Cho nên họ văn phòng lấy vở và b.út, ghi chép những nội dung mấu chốt.

 

Còn Hàn Đình thì vẫn là thái độ cà lơ phất phơ mấy để tâm cho lắm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-56.html.]

Đối với , sống ngày tháng bình thường định là chuyện vô vị nhất, loại như .

 

Giai đoạn hiện tại, trong đầu những chuyện củi gạo dầu muối , chỉ nhiệt huyết và lãng mạn của thiếu niên.

 

Chín thanh niên tri thức khác đều lấy Hàn Đình trung tâm, hơn nữa họ cũng vẫn chuyển đổi từ phận học sinh trung học thành phố, cảm giác thích ứng và đồng nhất với phận trở thành nông thôn, mơ mơ hồ hồ, tự nhiên cũng vô cùng để tâm.

 

Đại hội kết thúc, họ rời là tích cực nhất, xách ghế đẩu cùng về.

 

Tụ tập về điểm thanh niên tri thức, quên phàn nàn buổi họp diễn quá lâu, đến mức tê cả m.ô.n.g.

 

Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm tự nhiên , họ còn dọn dẹp địa điểm và bàn học.

 

Sau khi Lương Hữu Điền thu dọn vải lụa đỏ và micro, họ gọi mấy đứa trẻ đang nô đùa bên cạnh, nhờ giúp đỡ cùng khiêng bàn học và ghế băng về lớp học.

 

Mấy đứa trẻ khiêng bàn học lớp, đầu thấy báo tường phía lớp học, đứa nào đứa nấy đều trợn tròn mắt "ồ" lên kinh ngạc, hơn nữa tiếng ồ còn cao hơn tiếng ồ .

 

Sơ Hạ với chúng: "Vẽ để chào đón các em học đấy, thấy thế nào?"

 

Mấy đứa trẻ Sơ Hạ : "Đồng chí thanh niên tri thức, hai giỏi thật đấy."

 

Sơ Hạ : "Sau đừng gọi đồng chí thanh niên tri thức nữa, cô họ Đường..."

 

Vừa chỉ tay sang Lâm Tiêu Hàm, "Thầy họ Lâm, các em cứ gọi chúng cô là cô giáo Đường và thầy giáo Lâm."

 

Mấy đứa trẻ vô cùng phối hợp đồng thanh đáp: "Vâng ạ! Cô giáo Đường! Thầy giáo Lâm!"

 

Trẻ con yên , chơi trong lớp một lúc chạy mất.

 

Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm ở lớp học, cẩn thận điều chỉnh bàn ghế một lượt, hàng lối đều xếp vô cùng ngay ngắn, cũng cố gắng kê gần bảng đen phía hơn một chút.

 

Điều chỉnh xong hai khỏi lớp, vặn gặp Lương Hữu Điền tới.

 

Lương Hữu Điền ôm trong lòng một chiếc đồng hồ tọa chung hiệu Đầu Ngựa màu đen, tới mặt Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm : "Đồng hồ chú tìm , nhưng chạy nữa, lên dây cót cũng ."

 

Lâm Tiêu Hàm đưa tay nhận lấy: "Để cháu xem cho ạ."

 

Lương Hữu Điền đưa một cái lọ nhỏ cỡ nửa ngón tay giữa qua: "Đây là chú mượn từ nhà bí thư về đấy, dầu bôi trơn đồng hồ, dùng thì cháu dùng, nhưng nhất định tiết kiệm, lãng phí . Nếu cháu sửa thì chú tìm mang lên huyện sửa, công xã chúng thợ sửa đồng hồ."

 

Lâm Tiêu Hàm nhận lấy dầu đồng hồ gật đầu: "Được ạ, chú Lương, để cháu thử xem ."

 

Lương Hữu Điền : "Không vội sửa cái , cháu cứ để cái đồng hồ văn phòng , cùng Tiểu Hạ theo chú, trong đội chia cho hai cháu một mảnh đất tự lưu, chú dẫn hai cháu xem qua."

 

 

Loading...