Sơ Hạ hiểu ý tứ trong lời của .
Cô nửa thật nửa giả: "Đang nghĩ đang thiếu thốn tình thương ."
Lâm Tiêu Hàm thốt : "Sao hả? Cô định yêu ?"
Đây rõ ràng là lời để vặn Sơ Hạ, kết quả lời khỏi miệng, Sơ Hạ bỗng sững sờ, Lâm Tiêu Hàm cũng ngẩn . Hai , khí quái dị, khô khốc gượng gạo ngượng ngùng.
Vừa lúc trong tiệm gọi: "Hai bát mì tam tiên xong đây."
Sơ Hạ hồn vội dậy, : "Mì... mì xong ..."
Bưng mì về, cô trực tiếp cầm đũa cúi đầu ăn mì, chuyện với Lâm Tiêu Hàm nữa.
Đợi đến khi hai cùng im lặng ăn xong bát mì, sự ngượng ngùng lúc nãy cũng trôi qua.
Bát mì tam tiên nóng hổi thơm phức bụng, ăn no cũng thấy thoải mái hẳn.
Ra khỏi tiệm cơm nhân dân, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm lập tức việc khác ngay.
Buổi trưa nhiều nhân viên công tác cũng nghỉ ngơi, thế là bọn họ dắt xe lừa tìm một chỗ , cho lừa ăn uống một chút, để lừa cũng bổ sung thể lực.
Cỏ lau khô và nước cho lừa ăn đều là do Lương Hữu Điền để sẵn xe từ .
Đợi lừa ăn no xuống sưởi nắng nghỉ ngơi, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm cũng nghỉ ngơi một lát.
Lâm Tiêu Hàm đ.á.n.h xe lừa suốt nửa ngày trời vất vả công lao lớn, nên lúc nghỉ ngơi trực tiếp luôn tấm ván xe, đầu gối lên đống sách giáo khoa mới, thế nào cho thoải mái thì .
Anh cao lớn, xuống là tấm ván xe chẳng còn thừa chỗ nào mấy nữa.
Sơ Hạ tính toán với , bèn xuống bên cạnh tấm ván xe, tay vân vê một cọng cỏ lau khô nghịch chơi.
Nghịch một lúc, ánh mắt cô liếc sang bên cạnh vô tình thấy khuôn mặt của Lâm Tiêu Hàm.
Nghĩ đến việc lúc nãy ở tiệm cơm hỏi cô, trai hơn Hàn Đình , cô bèn vô thức dừng ánh mắt, kỹ thêm một lúc.
Trước đây cô từng để ý kỹ đến ngoại hình của , ấn tượng về chỉ là kiêu ngạo cộng thêm thối thây.
Lúc nhắm mắt yên yên tĩnh tĩnh, trông cũng dáng lắm.
Vừa nghĩ như .
Sơ Hạ vô thức lẩm bẩm miệng: "Trông đúng là trai hơn Hàn Đình thật..."
Lâm Tiêu Hàm đó ngủ, lạnh lùng thấy Sơ Hạ lời , vẻ là phát từ tận đáy lòng, mang theo sự khẳng định và tán thưởng tuyệt đối, khóe miệng vô thức định nhếch lên.
Kết quả còn kịp nhếch lên.
Bỗng thấy Sơ Hạ vô cùng tiếc nuối : "Tiếc quá, chỉ tội cái miệng..."
Lâm Tiêu Hàm: "..."
Lâm Tiêu Hàm ngủ lâu, mười lăm phút liền dậy.
Anh từ tấm ván xe dậy, với Sơ Hạ: " mua đồ , cô đây một lát trông xe, mua đồ xong về trông xe cô hẵng mua."
Dắt xe lừa dạo cửa hàng và hiệu sách đúng là tiện, vả bất kể là lừa xe, là sách giáo khoa và phấn xe, tất cả đều trông coi để lấy trộm mất.
Sơ Hạ gật đầu : "Được, ."
Lâm Tiêu Hàm dậy , Sơ Hạ liền xuống tấm ván xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-49.html.]
Ngước mặt bầu trời xanh biếc và mây trắng, sưởi ánh nắng ấm áp của ngày xuân, cô chậm chậm chớp mắt, cảm thấy những ngày tháng tràn đầy thở đồng quê cũng khá .
Đợi về thành phố , sống ở đây nữa.
Nghĩ , chắc chắn cũng sẽ thấy nhớ nhung nhỉ.
Sơ Hạ tấm ván xe, mắt càng chớp càng chậm, chớp đến cuối cùng thì nhắm , mở nữa.
Bởi vì dậy sớm bận rộn mệt mỏi, thêm ánh nắng mặt trời như , cô ngủ còn sâu hơn cả buổi tối.
Mơ mơ màng màng chẳng ngủ bao lâu, bỗng loáng thoáng cảm thấy đang rung lắc.
Cảm giác rung lắc ban đầu còn rõ ràng lắm, đó cảm thấy cả thế giới như sắp sụp đổ đến nơi.
Ngay lúc trong đầu cô xẹt qua ý nghĩ "Chẳng lẽ động đất " thì bỗng thấy bên tai cô hai : "Em gái ơi, con lừa của em chạy mất !"
Sơ Hạ mơ mơ màng màng.
Thông tin qua ống tai chậm chạp trượt qua đại não.
Lừa? Chạy ?
Cái gì cơ?
Lừa chạy ?
Sơ Hạ giật tỉnh giấc, bật dậy từ tấm ván xe.
Trên mặt cô đầy vẻ ngơ ngác, mở mắt liền thấy Lâm Tiêu Hàm đang bên cạnh tấm ván xe cô.
Lâm Tiêu Hàm : "Cô mà tỉnh thì mặt trời sắp xuống núi đến nơi ."
Sơ Hạ đầu cái cây buộc lừa, con lừa vẫn buộc ở đó .
Không động đất xảy , lừa chạy mất, mặt trời đầu cũng lặn xuống đến mức sắp xuống núi, Sơ Hạ trong lòng theo bản năng thở phào nhẹ nhõm.
Cô dậy từ tấm ván xe với dáng vẻ mấy vững vàng, ngơ ngơ ngác ngác với Lâm Tiêu Hàm: "Ngại quá ngủ quên mất, nhanh về nhanh, mua đồ xong sẽ về ngay."
Lâm Tiêu Hàm đặt những thứ mua về lên tấm ván xe.
Anh đầu Sơ Hạ hai bước, gọi với theo bóng lưng cô: "Này, ngược hướng !"
Sơ Hạ sững , ngơ ngác đầu .
Sau đó cô "ồ" một tiếng, ngơ ngác theo hướng ngược .
Lâm Tiêu Hàm: "..."
Vừa ngủ sâu quá, Sơ Hạ bốn năm phút mới dần dần tỉnh táo .
Sau khi tỉnh táo, vẻ mệt mỏi tan biến sạch sẽ, tinh thần cũng khôi phục vô cùng sung túc.
Cô khoác túi xách chạy đến bưu điện , mua phong bì và tem, bỏ bức thư sẵn phong bì dán miệng , địa chỉ dán tem, bỏ hòm thư.
Gửi thư xong cô liền thẳng đến cửa hàng quốc doanh, quầy hàng xem xét một lát, mua hai gói giấy vệ sinh và một bánh xà phòng, một tuýp kem đ.á.n.h răng và một lọ kem dưỡng da Tuyết Hoa.
Lần lúc nào mới thể lên huyện, một thứ ở công xã mua , vả những đồ dùng tiêu hao hàng ngày ngày nào cũng dùng, nên nhân cơ hội mua nhiều một chút.
Những thứ như muối và nước tương dấm thì ở hợp tác xã cung tiêu quê cũng thể mua , nên cô mua nữa.
Đồ ăn vặt cô cũng mua, sữa mạch nha và mật ong cô mang từ nhà xuống nông thôn vẫn ăn hết, còn cả một hộp thịt bò kho đồ hộp nữa mà.