Sơ Hạ hỏi Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai: "Nhà họ Hàn chuyển ạ?"
Đường Hải Khoan gật gật đầu: "Đồ đạc chuyển hết ."
Nghĩ đến cảnh nhà họ Hàn chuyển nhà rời .
Ngô Tuyết Mai khỏi cảm thán: "Lúc ở cùng thì cãi vã ầm ĩ, giờ từng nhà từng nhà đều dọn hết , trong lòng thấy trống vắng."
Sơ Hạ mỉm với bà một cái: "Ở cùng mấy chục năm , khó tránh khỏi mà ."
Con ngõ nhỏ ngày xưa náo nhiệt là thế, hàng xóm láng giềng ở cùng , cửa là gặp các bác các thím, cùng ánh nắng ban mai, khi tan tụ họp cùng nhặt rau nấu cơm.
Ở gần , từng , cũng từng tồi tệ.
Đến lúc chia ly, cũng chỉ còn sự cảm thán mà thôi.
Ngô Tuyết Mai cũng theo, giãn giọng : "Cũng là chuyện , đất nước phát triển ngày càng , ngày tháng của cũng ngày càng hơn ."
Nhất Nhất hỏi theo: "Hồi xưa khổ thế nào ạ?"
Đường Hải Khoan : "So với bây giờ, thì đúng là khổ quá . Ăn uống dùng cái gì, bộ đều là chia theo đầu , mỗi nhà mỗi tháng chỉ bấy nhiêu thôi, ăn hết dùng hết là còn nữa, nên cái gì cũng tiết kiệm. Gạo trắng bột mì ít đến đáng thương, bình thường ăn nhiều hơn đều là ngũ cốc thô. Đến cả vải cũng chia theo đầu , một năm cũng mặc đến hai bộ quần áo mới."
Nhất Nhất Đường Hải Khoan ông .
Và Đường Hải Khoan dứt lời, Lâm Tiêu Hàm tiếp lời: "Ở thành phố thì coi như còn , đều bát cơm sắt, mỗi tháng đều lương cố định. Hồi đó ba và con xuống nông thôn cắm đội, thịt và lương thực tinh một năm chỉ ăn hai , thời gian còn là màn thầu ngũ cốc thô."
Chủ đề thì khối chuyện để .
Sơ Hạ tiếp lời: "Ở là nhà vách đất, con lẽ đều tưởng tượng , gạch từ bùn đất trộn với rơm rạ , hồi đó và ba con còn tự xây hai gian phòng đấy."
Nhất Nhất quả thực là chút tưởng tượng .
Cậu bé hỏi: "Có ảnh chụp ạ?"
Ngô Tuyết Mai : "Cơm còn chẳng mà ăn, thể ảnh chụp chứ?"
Lâm Tiêu Hàm Nhất Nhất : "Ăn cơm xong ba vẽ cho con xem."
Thế là khi ăn cơm xong, Lâm Tiêu Hàm liền lấy tập vẽ và b.út .
Bút chì rơi giấy trắng, phác họa hai chiếc bàn việc cũ kỹ, bên trái bàn việc là một thiếu nữ thắt hai b.í.m tóc đuôi sâm đang bò, chiếc bàn việc bên là một thiếu niên đang sửa đồng hồ mã đầu...
Những khung cảnh đơn giản ký ức nhuộm màu, từng bức từng bức trở nên sống động trong trí não.
Hoàng hôn nắng tà, đồng ruộng sông ngòi, thiếu nữ nhảy nhót giẫm lên bóng của thiếu niên...
Bên hồ sen rải đầy ánh trăng, thiếu niên và thiếu nữ tựa vai , thiếu niên cúi mày thổi vang chiếc kèn harmonica trong tay...
Thiếu niên và thiếu nữ trong sân, mặt thắp sáng một chiếc đèn l.ồ.ng thỏ...
Trước căn nhà mới khánh thành, thiếu niên và thiếu nữ lùa gà mái chuồng...
Họ cùng gánh nước, cùng nhặt củi, cùng đào rau dại...
Họ chia tay khi xuống tàu hỏa.
Gặp ở lớp bổ túc ban đêm.
Vào cùng một trường đại học.
Trở thành nhà của .
Có đứa con của riêng hai .
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-387.html.]
Chương 165 Ngoại truyện Hàn Đình tìm con (1)
Người trong ngõ chuyển ít, nhưng ngày thường hề vắng vẻ.
Dù tiệm cơm nhà họ Đường cũng mở ở đây, mỗi ngày đều nhiều đến ăn cơm.
Đặc biệt là những năm qua đời sống dân ngày càng hơn, du lịch cũng nhiều hơn.
Đến đây chơi tham quan Vạn Lý Trường Thành, Thiên An Môn xong, cũng sẽ danh mà đến nếm thử món ăn của tiệm cơm tư nhân đầu tiên .
Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm ngày thường bận, ít khi đến trong ngõ.
Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai thì hễ rảnh là qua đây, đến đây để tiêu khiển thời gian.
Buổi chiều.
Ngô Tuyết Mai cùng mấy bà lão xấp xỉ tuổi đ.á.n.h mạt chược trong phòng.
Đánh bài xong vô ý ngẩng đầu lên, bỗng thấy từ nhị môn một phụ nữ vóc dáng gầy gò.
Người phụ nữ trong sân gian nhà phía đông một cái, yên động đậy nữa.
Cửa gian nhà phía đông hiện tại đang treo khóa, Ngô Tuyết Mai lên tiếng hỏi một câu: "Cô tìm ai ?"
Người phụ nữ thấy tiếng liền đầu về phía gian nhà phía bắc .
Nhìn trong phòng một lúc, cô lên tiếng hỏi: "Thím ơi, ở gian nhà phía đông nhà ạ?"
Ngô Tuyết Mai cô : "Người ở gian nhà phía đông dọn ."
Người phụ nữ dường như hiểu rõ ý lắm: "Dọn ạ?"
Ngô Tuyết Mai còn kịp gì thêm.
Bà lão đối diện bà bỗng đầu lên tiếng : "Đây chẳng là vợ của thằng Ba ?"
Bà lão , Ngô Tuyết Mai cũng nhận .
Tô Vận đổi khá nhiều, già nhiều, kỹ thực sự dễ nhận .
Thấy là Tô Vận, Ngô Tuyết Mai liền dậy ngoài.
Bà khỏi phòng đến mặt Tô Vận, tiếp tục trả lời câu hỏi của cô : " , cô lẽ , thằng Ba ở miền Nam mười mấy năm, kiếm tiền về, mua một căn nhà, hôm mới dọn ."
Tô Vận gượng một cái, hỏi: "Vậy thím chuyển ạ?"
Ngô Tuyết Mai suy nghĩ một chút: "Cô chắc là về tìm thằng Ba nhỉ? Nhà mua ở cũng quên , nhưng cô cũng cần tìm , chú ngoài ."
Tô Vận: "Đi ngoài ạ?"
Ngô Tuyết Mai gật đầu.
Tô Vận: "Lại miền Nam ạ?"
Ngô Tuyết Mai: "Cái thì ."
Như , Tô Vận cũng hỏi thêm gì nữa.
Cô lời cảm ơn với Ngô Tuyết Mai, rời .
Ngô Tuyết Mai bàn mạt chược ở gian nhà phía bắc.
Bà lão đối diện bà bỗng hỏi: "Này, các bà ở cùng một viện, bà năm đó tại thằng Ba ly hôn với cô vợ ?"
Ngô Tuyết Mai : "Không sống nổi với nữa thôi, suốt ngày cãi vã om sòm, gà bay ch.ó nhảy, chồng nàng dâu xử lý khéo, thằng Ba suốt ngày về, thế là ly hôn thôi?"