TN 70: [Xuyên không - Trọng sinh] 《Cẩm nang hạnh phúc của nữ phụ thập niên 70》 - Chương 358

Cập nhật lúc: 2026-01-09 16:52:39
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông thợ già hắng giọng, một lát : "Bây giờ thì... thì... mau ch.óng tiếp tục việc !"

 

Các công nhân khác cũng đeo khẩu trang , trở nên hăng hái : "Làm việc thôi!"

 

Dưới ánh nắng ban trưa ấm áp, trong sân lặng gió.

 

Sơ Hạ bên bàn, chống cằm sưởi nắng, mỉm lặng lẽ Ngô Tuyết Mai dỗ dành đứa trẻ.

 

Gia đình thêm một sinh linh nhỏ, tăng thêm nhiều sự náo nhiệt và cảm giác tươi mới.

 

Dưới ánh nắng ôn hòa, bà ngoại bế cháu dỗ dành, là một bức tranh năm tháng tĩnh lặng tuyệt .

 

Cứ một lúc như , ánh mắt vô tình quét qua cửa nhị môn, vặn thấy chú Tôn phong phanh vội vã .

 

Chú gọi một tiếng: "Chị dâu! Giám đốc Tiểu Hạ!"

 

Chỉ bộ dạng của chú là chuyện .

 

Ngô Tuyết Mai với đứa nhỏ: "Hình như ông nội Tôn của con tới báo tin vui kìa."

 

Chú Tôn thấy lời , thở hổn hển : " là... tới báo tin vui đây..."

 

Chưa đợi Sơ Hạ lên tiếng, Ngô Tuyết Mai chú hỏi : "Có dưa muối bán ?"

 

Chú Tôn kịp xuống, đó luôn: "Đâu chỉ là , là bán quá mới đúng. Trước đây những trong xưởng đều phục, dù là sắc mặt lời đều chút mỉa mai, từ khi mẻ dưa muối đầu tiên bán hết, lúc đó họ phục . Hiện tại dưa muối của xưởng chúng ngày càng bán chạy, họ càng còn lời tiếng sắc mặt gì nữa, hằng ngày đều dốc sức việc, đều đồng tâm hiệp lực, vực dậy xưởng của chúng thật !"

 

Sơ Hạ rót cho chú Tôn một ly nước, bảo chú xuống thong thả chuyện.

 

Chú Tôn vội : "Cháu còn đang ở cữ mà, đừng khách sáo với chú mấy thứ ."

 

Nói xong chú kéo ghế xuống, cầm ly nước uống một hết già nửa ly nước ấm.

 

Ngô Tuyết Mai bế cháu tiếp lời như đang kể chuyện nhà: "Bây giờ xưởng khác , ngày xưa ăn chung một nồi cơm lớn, dù nhiều ít , thì vẫn cứ nhận lương cứng, tích lũy thâm niên. Bây giờ thì kiếm nhiều, đương nhiên ai nấy đều dốc sức , suy cho cùng ai mà kiếm thêm tiền chứ? Tiền kiếm càng nhiều thì cuộc sống gia đình càng dễ thở hơn."

 

Chẳng là chuyện như ?

 

Chú Tôn đặt ly nước xuống cũng tiếp tục : "Trước đây họ cũng khá nhiều ý kiến về việc Tiểu Hạ cá nhân tiếp quản xưởng của chúng , cảm thấy quốc doanh biến thành cá nhân thì chẳng , họ mất bát cơm sắt, phận địa vị thấp , trong lòng cũng thoải mái thích ứng , nhưng hiện tại , chẳng ai nhắc đến mấy chuyện đó nữa."

 

Ngô Tuyết Mai theo : "Nói cho cùng mà, vẫn là tiền thực tế nhất, tiền thì cuộc sống mới lên , ai gây hấn với tiền chứ? Xưởng mà phá sản thì đừng là địa vị, họ ngay cả công việc cũng chẳng còn. Hiện tại những giữ việc , mà kiếm còn nhiều hơn ."

 

Chú Tôn cứ thế sự phụ họa của Ngô Tuyết Mai mà xong tình hình gần đây của xưởng.

 

cũng là tin , khiến phấn khởi, vui mừng, khiến tràn đầy hy vọng và động lực.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-358.html.]

Đợi chú Tôn xong, Sơ Hạ nghiêm túc bàn bạc với chú về những dự định tiếp theo.

 

Sưởi ánh nắng ấm áp, Sơ Hạ thong thả mở lời: "Hiện tại đây mới chỉ là bắt đầu, chẳng qua là giúp xưởng khôi phục vận hành bình thường, đợi dưa muối của chúng tích lũy một chút danh tiếng, chúng sẽ nghĩ cách mở rộng thêm các kênh tiêu thụ khác, khi đó thể bán nhiều hơn."

 

Chú Tôn Sơ Hạ gật đầu: "Cháu cứ , chú đang đây."

 

Thế là Sơ Hạ chú chậm rãi : "Ngoài các kênh tiêu thụ hiện , ví dụ như cũng thể bàn bạc với một cửa hàng ăn sáng hoặc nhà hàng cần dưa muối, cung cấp dưa muối lâu dài cho cửa hàng của họ. Đợi cơ thể cháu hồi phục hẳn, cháu sẽ đổi tên cho xưởng dưa muối, đăng ký một nhãn hiệu thương hiệu, khi thời cơ chín muồi, chúng sẽ tìm xem thể thuê một mặt bằng ở phố Tiền Môn, Đại San Lạn hoặc Tây Đơn , chúng cũng thể tự bán, nếu bán thì sẽ mở thêm vài cửa hàng nữa."

 

Chú Tôn nghiêm túc gật đầu.

 

Sơ Hạ tiếp tục : "Ngoài dưa muối bán lẻ, chúng cũng loại bao bì thương hiệu, cả đóng hũ lẫn đóng túi đều . Ngoài dưa muối, các loại tương chúng cũng thể bán tương tự. Tương vàng khô, tương ngọt, tương đậu nành, tương ớt... chỉ cần chúng thể , thì đều thể đóng hũ bán."

 

Chú Tôn mà thần sắc càng thêm nghiêm túc, dường như dây thần kinh đều căng .

 

Thấy chú mãi gì, Sơ Hạ chú hỏi : "Chú Tôn, chú thấy thế nào?"

 

Chú Tôn vội vàng hưởng ứng: "Tốt quá! Chỉ là... chú tưởng tượng nổi..."

 

Nếu cứ từng bước thực hiện như , thực sự , thì đó sẽ là một vụ ăn lớn đến mức nào chứ?

 

Sơ Hạ chú bật : "Chúng cũng một miếng ăn thành béo ngay, cứ từng bước một mà ."

 

Chú Tôn cũng thoải mái theo: "Vẫn là Tiểu Hạ cháu dám nghĩ dám , dù chú cũng theo cháu, thế nào cháu cứ lệnh là , cháu thì chú theo !"

 

Sơ Hạ điều dưỡng cơ thể xong, hết tháng ở cữ liền bắt tay ngay việc xưởng.

 

Lúc mới tiếp quản, sợ tâm lý của công nhân trong xưởng quá nặng nề nên cô đổi quá nhiều.

 

Hiện giờ xưởng vận hành bình thường, hiệu quả cũng thể thấy , những công nhân còn ý kiến gì với cô nữa, thái độ khi gặp mặt cũng hơn nhiều, cô đương nhiên yên tâm hành động.

 

Cô tháo tấm biển hiệu cũ của xưởng dưa muối xuống, bằng biển mới —— Xưởng dưa muối Đường Viên.

 

Đồng thời, cô cũng đăng ký công ty thực phẩm cùng tên, và nhãn hiệu thương hiệu cùng tên.

 

Hai tháng khi biển hiệu.

 

Cửa hàng thương hiệu đầu tiên chính thức khai trương tại phố Tiền Môn.

 

Bởi vì dưa muối Đường Viên hương vị độc đáo và ngon miệng, danh tiếng ngày càng , việc kinh doanh của cửa hàng ngày nào cũng phát đạt, đến mua dưa muối xếp thành một hàng dài.

 

chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, thêm hai cửa hàng nữa khai trương.

 

Vì kinh doanh , kiếm nhiều tiền, quy mô mở rộng nhanh, cũng giống như lúc gia đình mới mở tiệm cơm, đương nhiên tránh khỏi những lời công kích từ xã hội.

 

 

Loading...