Lâm Tiêu Hàm nghỉ ngơi , lúc đang giường bệnh bầu trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ.
Chợt thấy tay nắm cửa phòng bệnh kêu, đầu về phía cửa.
Cửa phòng bệnh từ bên ngoài mở , chỉ thấy Đường Hải Khoan xách một chiếc cặp l.ồ.ng cơm , đó Ngô Tuyết Mai và Sơ Hạ cũng phía .
Thấy Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai, Lâm Tiêu Hàm theo bản năng dậy, miệng lên tiếng: "Chú dì ạ."
Đường Hải Khoan thấy động tác của , vội vàng đưa tay : "Cháu tuyệt đối đừng cử động lung tung, cứ đó là , đều là nhà cả, cần khách sáo gì ."
Lâm Tiêu Hàm nhờ mà dậy nữa.
Ngô Tuyết Mai thấy Lâm Tiêu Hàm như , thương ở đầu gãy tay, nhịn giận xót, giọng điệu mang theo cảm xúc : "Thực sự đó rốt cuộc là loại gì, cứ thế lái một chiếc xe đường lớn đạp lút ga thấy ai là đ.â.m đó, bản lĩnh như , ai chiêu chọc gì nó, nó cầm d.a.o tìm đó ? Xem xem việc tổn thương bao nhiêu gia đình vô tội, thương bao nhiêu vô tội."
Lâm Tiêu Hàm đương nhiên nhận sự lo lắng của Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai dành cho .
Anh Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai : "Chú dì ơi, cháu ạ, hai cần lo lắng quá , cháu sẽ nhanh ch.óng khỏe thôi."
Thấy như , Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai thực sự cũng yên tâm hơn nhiều.
Sơ Hạ lúc mở cặp l.ồ.ng cơm tủ đầu giường , chuẩn cho Lâm Tiêu Hàm ăn cơm.
Đường Hải Khoan thấy vội bước tới đỡ Lâm Tiêu Hàm dậy, để tựa gối mà .
Tay trái bó bột nhưng vẫn còn tay , Sơ Hạ đặt đôi đũa tay , bưng một ngăn cặp l.ồ.ng xuống bên giường .
Ngô Tuyết Mai cũng nhàn rỗi, vội bưng một ngăn cặp l.ồ.ng khác, đưa đến mặt Lâm Tiêu Hàm.
Còn một ngăn nữa, Đường Hải Khoan bưng, bên giường bệnh đưa tới mặt .
Lâm Tiêu Hàm tựa gối, ba đang bưng cặp l.ồ.ng cơm vây quanh , hốc mắt thoáng chốc kìm mà nóng lên.
Ngô Tuyết Mai đưa một chiếc thìa qua, với : "Cháo dùng thìa mà húp."
Lâm Tiêu Hàm cúi đầu nén cảm xúc.
Một lát ngẩng đầu : "Chú dì ơi, cháu ăn từng thứ một là ạ."
Đường Hải Khoan trực tiếp : "Thế thuận tiện hơn , ăn cái nào thì ăn cái đó."
Lâm Tiêu Hàm Sơ Hạ.
Một lát gật đầu đồng ý : "Dạ , cháu ăn nhanh một chút ạ."
Sơ Hạ lập tức tiếp thêm một câu: "Không cần nhanh , ăn chậm một chút cho dễ tiêu hóa."
Chiều tối.
Trên hành lang phòng bệnh.
Lâm Bỉnh Uy và Lục Phương Oánh dẫn theo Lâm Hạo Bác về phía phòng bệnh nơi Lâm Tiêu Hàm đang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-310.html.]
Lâm Bỉnh Uy : " cũng xem thử, nó tìm cái con nhỏ thiếu giáo d.ụ.c như thế nào."
Nói tới phòng bệnh mở cửa .
Người còn , thấy Lâm Tiêu Hàm đang nở nụ rạng rỡ.
Anh tựa giường bệnh, đang chuyện với một cặp nam nữ trung niên và một cô gái xinh .
Trong ký ức của Lâm Bỉnh Uy, Lâm Tiêu Hàm bao giờ cả.
Đừng là , bình thường thậm chí hiếm khi vẻ mặt t.ử tế, phần lớn thời gian đều trưng một khuôn mặt lạnh tanh khiến chán ghét.
Thế nên khi thấy Lâm Tiêu Hàm rạng rỡ như , ông theo bản năng sững sờ tại chỗ.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Sơ Hạ, Lâm Tiêu Hàm và Đường Hải Khoan, Ngô Tuyết Mai cũng ngừng chuyện, cả bốn cùng đầu về phía cửa phòng bệnh.
Thấy Lâm Bỉnh Uy ở khe cửa, nụ mặt Lâm Tiêu Hàm nhanh ch.óng thu sạch, đôi mắt trở nên lạnh lẽo, mặt hiện lên vẻ lạnh lùng và ngạo mạn coi ai gì.
Lâm Bỉnh Uy thấy khuôn mặt hiện tại của Lâm Tiêu Hàm, lập tức cũng phản ứng —— đây đúng là thằng con trai khuôn mặt và tính khí tính cách tệ bạc như của ông.
Ông đẩy cửa , dẫn Lục Phương Oánh và Lâm Hạo Bác bước phòng bệnh, giống như lãnh đạo kiểm tra , mở miệng hỏi với giọng điệu chẳng mấy quan tâm: "Giờ thế nào ? Nói thế , trông trạng thái vẻ tệ."
Lâm Tiêu Hàm ông lạnh một cái, "Ông đến thăm thật ?"
Lâm Bỉnh Uy : "Anh cái câu gì , xảy chuyện lớn thế trong viện, đến thăm thì đến thăm ai?" Thằng nhãi đúng là luôn bản lĩnh khiến thoải mái chỉ bằng một câu .
Lâm Tiêu Hàm chằm chằm Lâm Bỉnh Uy: "Tốt nhất là việc gì khác, xem xong thì mau ."
Nếu đoán sai, phần lớn nguyên nhân ông qua đây, chắc là vì Lục Phương Oánh buổi trưa Sơ Hạ chọc tức bỏ .
Thấy thái độ của Lâm Tiêu Hàm, Lâm Bỉnh Uy còn kịp thêm gì, Lâm Hạo Bác chợt lên tiếng bất bình bên cạnh: "Anh thái độ gì hả? Bố vất vả đến thăm , mới gặp mặt thái độ ?"
Lâm Tiêu Hàm lạnh lùng liếc .
Bên Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai cũng ba là ai .
Chưa đợi Lâm Tiêu Hàm thêm, Đường Hải Khoan vội lên tiếng : "Ấy , đừng cãi , bệnh đang ốm đau đấy."
Làm gì ai chuyện với đang giường bệnh như , cơ thể yếu đến mức nào .
Lâm Hạo Bác khách sáo, sang Đường Hải Khoan : "Ông là ai hả? Chỗ việc gì đến lượt ông chứ?"
Đường Hải Khoan vui , ưỡn thẳng lưng giọng cứng cỏi: " là nhà của , là ai hả?"
Cứ tiếp như thì sẽ thực sự cãi to mất.
Cãi ở bệnh viện , chẳng để xem trò ?
Lục Phương Oánh vội kéo Lâm Hạo Bác một cái, để tiếp nữa.
Bà mỉm Lâm Tiêu Hàm : "Tiểu Hàm, tụi bác qua đây đương nhiên là vì quan tâm cháu mà, lo lắng lắm, qua xem tình hình cháu thế nào . Hôm qua khi đơn vị cháu thông báo cho nhà, bác lập tức qua đây ngay, hôm nay vốn dĩ bác định trông cháu đợi cháu tỉnh , ai mà buổi trưa cô gái tới, bác..."