TN 70: [Xuyên không - Trọng sinh] 《Cẩm nang hạnh phúc của nữ phụ thập niên 70》 - Chương 301

Cập nhật lúc: 2026-01-09 16:40:31
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà mai Dương trong lòng thực sự nuốt trôi cơn giận, ngoài cửa thêm một lúc lâu mới rời .

 

Sau khi bà , đám xem náo nhiệt cũng dần tản .

 

Khách khứa trong tiệm tiếp tục ăn cơm, Sơ Hạ, Lâm Tiêu Hàm, Ngô Tuyết Mai và vợ chồng ở Viện 1 cũng trở quán, xuống chiếc bàn cũ.

 

Sự chú ý nhất thời thể thu , những khác trong tiệm khi cũng đều bàn tán về chuyện , thế nên vợ chồng Viện 1 cũng tiếp tục cuốn theo câu chuyện.

 

Nói một lúc, thấy Hàn Đình trở về.

 

Có những thấy chuyện lạ là hóng hớt, vội dậy cửa quán cơm.

 

Họ ghé mắt qua cửa Hàn Đình cửa thứ hai, tiếp tục sáp gần cửa thứ hai để xem.

 

Vừa ghé sát cửa, thấy từ trong gian nhà phía Đông truyền một câu đầy giận dữ: "Mẹ còn chê con đủ mất mặt ? Chê con để xem trò đủ nhiều ? Có ?!"

 

Trong gian nhà phía Đông.

 

Vương Thúy Anh Hàn Đình hét cho ngẩn .

 

Một lát phản ứng , lập tức lên tiếng: "Mẹ tìm bà mai tìm vợ cho con thì mất mặt cái gì?!"

 

Hàn Đình tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c nổ tung.

 

Anh Vương Thúy Anh, nén giận : "Bây giờ con rõ ràng với , cuộc sống hôn nhân con quá ngán ngẩm , con tìm vợ gì hết! Mẹ đừng gây thêm rắc rối cho con nữa!"

 

Vương Thúy Anh nhường nửa bước: "Cái gì mà gây rắc rối cho con? Năm nay con hai mươi lăm tuổi , qua năm nay là sắp ba mươi ! Bây giờ tìm thì bao giờ mới tìm? Lúc nên vội vàng thì con giấu giếm hấp tấp đăng ký kết hôn, bây giờ đến lúc cần vội thì con tìm nữa, chê bao đồng gây rắc rối cho con! Nếu ngay từ đầu con lời , thì liệu xảy những chuyện như bây giờ ?!"

 

Hàn Đình đưa tay ấn lên trán, chỉ cảm thấy đầu óc đau nhức như sắp nổ tung.

 

Anh hít sâu hai , xuống ghế đẩu, cúi đầu im lặng.

 

Lát lên tiếng: "Coi như con cầu xin , thể đừng quản chuyện của con nữa , thể để con yên một chút ?"

 

Nói ngẩng đầu Vương Thúy Anh: "Nếu thấy con sống quá thảnh thơi, con c.h.ế.t cho xem nhé?"

 

Vương Thúy Anh câu của cho thót tim.

 

định gào lên tiếp, nhưng sợ Hàn Đình thật, nên đành nhịn xuống, im bặt.

 

Siêu T.ử nhân cơ hội với Vương Thúy Anh: "Bác , Đình thời gian khó khăn, bác cứ để thư thả một chút . Những chuyện khác, cứ đợi qua đợt tính tiếp, bác?"

 

Trong lòng Vương Thúy Anh cũng cảm thấy nghẹn khuất và tủi , đột nhiên nước mắt bắt đầu rơi lã chã.

 

Từ tận đáy lòng, bà thể nuốt trôi cơn giận , cũng chịu chấp nhận phận , đây vốn dĩ nên là phận của nhà bà !

 

Hàn Đình bây giờ chẳng phiền lòng vì mấy chuyện nữa.

 

Nếu sớm việc Vương Thúy Anh tìm bà mai mối cho , ngăn cản từ lâu .

 

Nếu ngăn cản sớm, sẽ xảy trò ngày hôm nay, mất mặt thêm nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-301.html.]

Đến nước , Hàn Đình coi như mất sạch cả thể diện lẫn lòng tự trọng!

 

Anh trở thành trò lớn nhất trong con ngõ !

 

Anh còn mặt mũi nào để thấy ai nữa!

 

Anh nhẫn nhịn một hồi : "Từ ngày con kết hôn, từng cho con sống yên . Hàn Đình con kết hôn là một trò , sống như một trò , ly hôn càng là một trò thiên hạ! Bây giờ còn hành hạ con, rốt cuộc còn để khác xem bao nhiêu trò nữa? Nếu còn tiếp tục gây chuyện, con sẽ bao giờ về đây nữa, cái nhà con thực sự ở nổi nữa !"

 

hành hạ như là vì ai chứ?

 

gây chuyện ?

 

Ngày đó nếu lời bà , thì đến mức để xem những trò ?

 

Vương Thúy Anh lau nước mắt thêm vài cái.

 

Vừa thất vọng giận dỗi : "Được, chuyện của thằng Ba, quản nữa!"

 

Trong gian nhà phía Đông còn tiếng động gì nữa, những ghé cửa xem náo nhiệt cũng trở quán cơm.

 

Lần Ngô Tuyết Mai xem nữa, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm cũng im động đậy, vợ chồng Viện 1 khi xem xong về xuống, lên tiếng : "Cái bà Vương Thúy Anh đúng là lúc nào yên ."

 

Ngô Tuyết Mai lãng phí thời gian mấy chuyện nhà họ Hàn.

 

Việc Vương Thúy Anh xoay xở chuyện hôn sự của Hàn Đình ngày một ngày hai, mỗi bà mai Dương đến bà đều .

 

Hiện tại trong quán cơm vẫn còn chỗ trống, bà và ở Viện 1 thể chuyện một chút, lát nữa khách đến đông, chỗ mà chuyện nữa.

 

bà trực tiếp kéo chủ đề : "Hay là chúng bàn tiếp chuyện của chúng ?"

 

Vợ chồng Viện 1 Ngô Tuyết Mai mới sực tỉnh.

 

Hai lượt "ồ" lên một tiếng, đó ông cụ đột nhiên tỏ vẻ như mất kiên nhẫn khi đàm phán tiếp, lên tiếng : "Cứ bàn tiếp thế nhức đầu lắm, chúng cũng lười phí sức nữa, thôi thì thế , cả cái viện tính chẵn một vạn tệ, tất cả các chi phí phát sinh trong quá trình thủ tục đều do nhà bà chịu, thì , thì nhà bán nữa."

 

Đàm phán suốt thời gian dài, giằng co đến tận bây giờ, hai bên cơ bản đều nắm rõ giới hạn cuối cùng của .

 

Phía nhà họ Đường cũng đại khái chỉ thể bàn đến mức thôi, thế nên Ngô Tuyết Mai im lặng một lát gật đầu : "Vậy , chẵn một vạn, tất cả lệ phí thủ tục nhà chịu."

 

Như coi như thỏa thuận xong.

 

Hai bên trông vẻ đều quá vui vẻ, nhưng thực chất đều đại thể hài lòng.

 

Nhà họ Đường ép giá xuống hai nghìn tệ, còn Viện 1 thì đổi một vạn tệ chẵn bằng một quán cơm nhỏ.

 

Sau khi xong như , vợ chồng Viện 1 cũng về nhà.

 

Quay quán cơm của nhà , những bàn ghế vắng lặng trong phòng, cuối cùng cũng cảm thấy phiền lòng nữa —— quán cơm của nhà họ coi như uổng công gây dựng, nhẹ nhàng cầm chắc một vạn trong tay.

 

Khoản tài lộc , so với việc kiếm từng đĩa rau từng đĩa cơm thì mạnh hơn nhiều.

 

Buổi tối con trai con dâu qua, hai ông bà liền chuyện bàn xong cho con cái .

 

 

Loading...