Mà loại nhà kiểu chủ nhà bán nhưng bên trong thuê chịu dọn thì họ cũng thể mua.
Sơ Hạ : "Cứ hỏi thăm xem ạ, hỏi thì mới cơ hội, hỏi thì chắc chắn là thể ."
Nếu thể, Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai quả thực cũng sẵn lòng bỏ tiền mua một gian.
Với tình hình kinh doanh của nhà họ mà , bỏ chút tiền mở rộng quán chỉ thể kiếm nhiều hơn, tuyệt đối sẽ lỗ vốn.
Thế là Ngô Tuyết Mai gật đầu : "Được, chúng cứ thỉnh thoảng hỏi thăm xem."
Bàn bạc xong chuyện với Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai, Sơ Hạ cũng về phòng rửa mặt ngủ.
Sáng hôm thức dậy, cô vẫn ở đơn vị như thường lệ, Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai cũng vẫn chợ mua thức ăn như khi, khi về thì chuẩn nguyên liệu mở cửa.
Lúc mở cửa kinh doanh, nếu trong ngõ ngang qua, Ngô Tuyết Mai sẽ hỏi thăm một chút xem nhà ai bán nhà , tung tin nhà mua nhà ngoài để trong ngõ đều .
Chuyện cứ thế truyền vài ngày, bà cũng hỏi ít , trong ngõ tự nhiên đều .
Và kết quả thì khác gì dự đoán, trong ngõ chẳng nhà nào thể dọn trống phòng để bán cả.
Sơ Hạ về buổi tối, cùng với Lâm Tiêu Hàm cũng ngoài hỏi thăm, kết quả đều như .
Không nhà nào bán nhà, cũng nhà nào thể dọn trống nhà để bán, dù nhà cửa cũng là thứ nhỏ nhặt gì.
Hôm nay là chủ nhật, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm , hai một vòng quanh ngõ.
Thấy trong viện 2 đang trò chuyện, họ định hỏi thăm thêm một chút, nhưng đến cổng lớn còn kịp thì bỗng thấy bên ngoài viện 1 gọi: "Sơ Hạ!"
Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm theo tiếng gọi sang, chỉ thấy đó là bà hàng xóm mở quán cơm ở viện 1.
Sơ Hạ chào bà cụ viện 1 một tiếng: "Bác ơi, bác gọi cháu việc gì ạ?"
Bà cụ viện 1 vẫy vẫy tay với cô: "Có việc, cháu qua đây chuyện."
Thế là Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm viện 2 nữa mà thẳng đến quán cơm viện 1.
Quán cơm viện 1 mở nửa năm , Sơ Hạ bao giờ trong, dù đồng nghiệp cũng là đối thủ mà.
Dịp cuối năm ngoái lúc cô mới nghiệp, quán cơm mỗi ngày còn lác đác vài vị khách đến ăn, nhưng từ khi ăn Tết xong, kinh doanh càng thêm vắng vẻ, mỗi ngày ngay cả vài vị khách lác đác đó cũng còn nữa.
Hiện tại trong quán lấy một vị khách nào.
Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm phòng, theo sự chỉ dẫn của bà cụ mà xuống bên bàn.
Bà cụ rót cho hai mỗi một ly nước nóng, gọi ông cụ nhà .
Hai vợ chồng họ tới đối diện Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm, bà cụ hỏi : "Bác quán cơm nhà cháu kinh doanh , gần đây mở rộng cửa hàng, thời gian đều đang hỏi thăm xem nhà ai bán nhà, đúng ?"
Sơ Hạ gật đầu đáp: "Vâng ạ bác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-298.html.]
Chỉ là vì nhà họ cũng đang mở quán cơm, nên cô bao giờ hỏi đến nhà họ.
Dù nếu họ chủ động lên tiếng hỏi thì cứ như thể đang thúc giục quán cơm nhà đóng cửa .
Ông cụ thẳng thắn, bỗng hỏi thêm: "Cháu xem căn nhà của nhà bác thế nào?"
Lời của ông cụ thốt , Sơ Hạ lập tức dám nghĩ đến khả năng đó .
Cô ông cụ ướm hỏi: "Bác định... mở cái quán nữa ạ?"
Ông cụ cũng thẳng luôn: "Cháu xem cái quán của nhà bác còn mở tiếp nữa ? Lúc đó thấy nhà cháu kinh doanh quá, vặn nhà bác thể dọn trống căn nhà , nên mới nghĩ cũng mở một cái quán cơm, ai ngờ kinh doanh dễ , kiên trì mấy tháng thực sự trụ nổi nữa ."
Căn nhà trang trí , dù là dỡ để đó thì đều lỗ.
Cho nên khi nhà họ Đường mua nhà, họ suy nghĩ là bán luôn cho nhà họ Đường cho xong.
Chuyện cả nhà bàn bạc vài , hiện tại coi như quyết định.
Vì ông cụ , Sơ Hạ cũng hỏi thẳng luôn: "Cho nên bác bán quán cơm cho nhà cháu ạ?"
Ông cụ : "Nhà cháu mà mua nhà của khác thì rắc rối lắm, bắt nghĩ cách dọn nhà, tốn tiền trang trí , nhà bác đây cái gì cũng sẵn cả , nhà cháu nếu mua thì chẳng là nhặt món hời lớn ?"
Sơ Hạ : "Nếu bác bằng lòng bán thì đúng là đỡ cho nhà cháu nhiều rắc rối ạ."
Ông cụ cũng , : " mà... bác một điều kiện."
Sơ Hạ gật đầu: "Điều kiện gì bác cứ xem ạ."
Ông cụ Sơ Hạ do dự một lát, : "Nhà cháu hiện tại mua nhà mở rộng quán, nhà bác thể bán căn nhà cho nhà cháu, nhưng ý bác là, nếu nhà cháu mua thì mua luôn cả cái viện của nhà bác , nhà cháu chắc là bỏ tiền . Nếu nhà cháu mua bộ thì việc sang tên quyền sở hữu cũng thuận tiện, nhiều rắc rối."
Sơ Hạ gật đầu, tỏ ý hiểu.
Hàng xóm láng giềng với , tình hình mỗi nhà đương nhiên đều rõ tám chín phần.
Nhà họ ở bên ngoài nhà lầu để ở, nên mới thể dọn trống căn nhà trang trí mở quán cơm.
Hiện tại quán cơm kiếm tiền, sẵn lòng bỏ tiền mua, họ nghĩ bán là .
nếu chỉ bán mỗi gian phòng quán cơm thì trong lòng họ lẽ cảm thấy lợi cho nhà họ Đường quá, cảm giác cực khổ một trận cuối cùng may áo cưới cho nhà họ Đường .
Thế là họ nhân lúc nhà họ Đường đang mua nhà mở rộng quán mà đóng gói cả cái viện , bán hết cho nhà họ Đường.
Ngoại trừ gian phòng quán cơm , ba gian còn đều thuê ở.
Người thuê đuổi , cho dù quyền sở hữu trong tay thì cũng chẳng tác dụng thực tế gì, mỗi tháng thu mấy đồng tiền thuê từ thuê thì khác gì nhà ?
Cái nếu thể bán trọn gói, lấy cái quyền sở hữu vô dụng đó đổi lấy tiền mặt thì chẳng là kiếm lớn ?