Ngô Tuyết Mai Lâm Tiêu Hàm hỏi: "Tiểu Lâm, con ăn sáng ?"
Lâm Tiêu Hàm vội : "Ồ, dì ơi, con ăn ạ, giờ cũng còn sớm nữa."
Ngô Tuyết Mai chút ngại ngùng : "Hôm nay nhà dậy muộn."
Lâm Tiêu Hàm: "Thời gian qua mệt như , nghỉ ngơi một chút."
Lâm Tiêu Hàm vốn dĩ đến để giúp đỡ.
Lúc tiệm cơm khách, cũng cần bận rộn theo nữa.
Vì nhà họ Đường hiện tại chụp cho hai cái mũ lớn là tư bản chủ nghĩa và thông đồng với bên ngoài, chỉ ai dám đến tiệm cơm ăn cơm, mà trong ngõ cũng giữ cách với họ.
Chuyện mà đặt mười năm đó thì chắc chắn sẽ lôi diễu phố phê bình công khai.
Không ai coi trọng hạng , phân rõ ranh giới còn kịp, tự nhiên sẽ đếm xỉa gì thêm.
Thế là nhóm Sơ Hạ cứ ở trong tiệm cơm ngoài.
Vừa coi như rảnh rỗi, bốn với đ.á.n.h bài, tán gẫu, c.ắ.n hạt dưa.
Sau đó, đang lúc đ.á.n.h bài hăng say, rèm cửa tiệm cơm bỗng nhiên từ bên ngoài vén lên.
Bốn cùng đầu , chỉ thấy hai bé mỗi đứa thò một cái đầu .
Trong đó bé da đen nham nhở với họ: "Tiệm cơm nhà mấy bao nhiêu ngày nay chẳng ai đến ăn , vẫn còn mở cửa thế? Bao giờ thì dẹp tiệm đây?"
Sơ Hạ lập tức đáp một câu: "Bố nhóc thất nghiệp thì tiệm cơm nhà chị cũng sẽ đóng cửa ."
Cậu bé cũng lập tức đáp : "Bố giữ bát cơm sắt của nhà nước, thể thất nghiệp ?"
Sơ Hạ còn kịp thêm, Lâm Tiêu Hàm bỗng ngoắc ngoắc ngón tay với bé: "Nhóc đây."
Cậu bé chạm ánh mắt của Lâm Tiêu Hàm, đột nhiên cảm thấy rợn tóc gáy.
Cậu nhóc cũng dám bậy nữa, cố lên giọng đáp Lâm Tiêu Hàm một câu: "Anh bảo là chắc, mới thèm , lêu lêu lêu..."
Thè lưỡi mặt quỷ xong, bé cùng đứa trẻ định chạy.
Kết quả hai đứa , va rầm lòng khác.
Chúng ôm đầu kêu "ái dà" một tiếng.
Bốn Sơ Hạ vẫn thu hồi tầm mắt, tự nhiên cũng thấy một nhóm đột ngột xuất hiện bên ngoài tiệm cơm.
Thấy đột nhiên nhiều đến tiệm cơm như , hai bé cũng nữa.
Chúng lén lút bám theo hơn hai mươi đó, vén rèm chui , nép bên cửa lặng lẽ xem náo nhiệt.
Chào hỏi đơn giản xong, Ngô Tuyết Mai hỏi: "Các vị đến... ăn cơm ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-272.html.]
Người dẫn đầu trong nhóm đó : "Dì , chỗ dì mở tiệm cơm, chúng cháu đây nếu ăn cơm thì là gì ạ?"
Ngô Tuyết Mai chỉ là ngờ lúc dầu sôi lửa bỏng mà vẫn thực sự đến ăn cơm.
Bà vội vàng : "Thật là ngại quá, dạo gần đây ai ghé tiệm ăn cơm, nên chút hồ đồ ."
Người dẫn đầu : "Dì ơi, chúng cháu chính là đến để ủng hộ dì đây."
Đã như , Ngô Tuyết Mai đương nhiên nhiệt tình mời xuống.
Kết quả họ vội .
Người dẫn đầu hỏi thêm một câu: "Dì ơi, dì cháu là ai ạ?"
Đột nhiên thấy câu hỏi , Ngô Tuyết Mai và Đường Hải Khoan đều chút ngẩn ngơ, thể nhanh ch.óng nghĩ mặt là ai.
Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm bên cạnh cũng lộ vẻ nghi hoặc, thầm đoán trong lòng họ là ai.
Sau đó dẫn đầu cũng khó Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai nữa, phận của .
Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai xong, lập tức sững sờ, nửa ngày phản ứng .
Vẫn là Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm phản ứng nhanh, vội vàng tiến lên bắt tay chào hỏi.
Đợi đến khi Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai cũng phản ứng để chào hỏi, dẫn đầu giới thiệu một lượt những mang tới, ngoài hai phóng viên , phận của những còn đều hề tầm thường.
Sau khi giới thiệu sơ qua hết thảy.
Lại một : "Cả nước đều đang quan tâm đến tiệm cơm nhà chị đấy, cấp cũng vô cùng coi trọng. Chúng đến từ lâu , nhưng cứ ăn bận rộn quá khách ăn đông nghẹt, nên mới dám ghé qua. Giờ coi như để chúng bắt gặp , thể đây ăn một bữa thật ngon."
Trong tình cảnh mà những lời như , Ngô Tuyết Mai trong lòng nhẹ bẫm, khoảnh khắc đó giống như một tảng đá lớn rơi xuống.
Mặc dù thời gian qua vì sự ủng hộ của Cục Công thương, họ cũng lo lắng sẽ chuyện gì khác, nhưng chụp cho hai cái mũ lớn đầu, trong lòng vẫn áp lực.
Hiện tại họ đến ăn bữa cơm , cũng như những lời như , chính là dùng hành động thực tế để ủng hộ tiệm cơm nhà họ, thì hai cái mũ lớn cũng đè nổi họ nữa .
Sau khi quen xong xuôi.
Sơ Hạ, Ngô Tuyết Mai, Đường Hải Khoan và Lâm Tiêu Hàm bận rộn nhiệt tình mời những vị khách xuống.
Hai đứa trẻ bên rèm cửa thấy xuống, cũng vội vén rèm chạy ngoài.
Chúng chạy một mạch về sân nhà , dừng thở hồng hộc : "Lại đến Chính Dương Phạn Điếm ăn cơm ... đến đông lắm..."
Người lớn đang phơi nắng trong sân : "Ai mà còn dám đến tiệm cơm đó ăn chứ?"
Hai bé bấm ngón tay thở hổn hển : "Nghe họ tự giới thiệu, là con trai của bác ***, con trai của bác ***,..."
Đều là con trai của các vị lãnh đạo lớn của đất nước.
Chưa đợi chúng xong hết, những lớn , trong mắt tràn đầy kinh ngạc và dám tin, đó họ đồng loạt bật dậy, vội vàng khỏi sân, chạy đến phía Chính Dương Phạn Điếm, ghé sát cửa sổ trong.