TN 70: [Xuyên không - Trọng sinh] 《Cẩm nang hạnh phúc của nữ phụ thập niên 70》 - Chương 233

Cập nhật lúc: 2026-01-09 16:14:07
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lấy nước xong về bếp nhà , bà với Tưởng Kiến Bình: "Ông đoán xem thấy gì?"

 

Tưởng Kiến Bình tò mò đáp lời bà: "Nhìn thấy gì?"

 

Từ Lệ Hoa hiệu về phía bếp nhà Sơ Hạ: "Bạn học Lâm kìa, đang cùng Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai bếp nấu cơm kìa."

 

Tưởng Kiến Bình gật đầu : "Sơ Hạ giao thiệp bạn đúng là thật ."

 

Từ Lệ Hoa : "Một đến nhà chúc Tết, ông nghĩ thể chỉ đơn giản là bạn bè bình thường ? Ông thấy , mặt của Vương Thúy Anh sa sầm suốt cả buổi chiều đấy."

 

Tưởng Kiến Bình: "Bà sa sầm cái gì? Hàn Đình nhà bà kết hôn , còn quản ai đến nhà Sơ Hạ chúc Tết chắc?"

 

Từ Lệ Hoa: "E là vẫn tưởng Sơ Hạ còn nặng lòng với Hàn Đình nhà , trong lòng vẫn ôm ảo tưởng rằng Sơ Hạ sẽ tiếp tục chờ đợi Hàn Đình, giờ đây ảo tưởng tan vỡ, bảo chẳng khó chịu?"

 

Tưởng Kiến Bình: "Bà thể nghĩ như thế? Với điều kiện hiện tại của Sơ Hạ, tùy tiện tìm một cũng chẳng kém gì Hàn Đình, thể cứ bám lấy cái cây Hàn Đình đó cho đến c.h.ế.t chứ?"

 

Từ Lệ Hoa: "Vậy thì ông nghĩ xem, ngày Đường Sơ Hạ bao nhiêu việc vì Hàn Đình ."

 

Tưởng Kiến Bình: "Bà cũng đúng, thằng nhóc Hàn Đình đúng là phúc khí."

 

Trong phòng Đông.

 

Cơm tối nấu xong nhưng Hàn Đình và Tô Vận vẫn về.

 

Vương Thúy Anh bảo Lý Lan xới cơm ăn, Lý Lan nhắc bà: "Thằng ba vẫn về ạ."

 

Vương Thúy Anh hiện tại vô cùng thấy Hàn Đình và Tô Vận, đặc biệt là thấy Tô Vận, bà bực bội : "Mặc kệ chúng nó về , về thì chúng nó tự mà hít gió Tây Bắc ở bên ngoài!"

 

Thấy tính khí Vương Thúy Anh kìm nén , Lý Lan bèn xới cơm.

 

Xới cơm xong cả nhà xuống bên bàn, Lý Lan : "Mẹ, năm mới năm nhất, đừng tức giận ạ."

 

Vương Thúy Anh cứng giọng : "Mẹ tức giận, gì mà tức giận chứ."

 

Nói đoạn bỗng nhiên nén nổi nữa, giọng run rẩy: "Mẹ chỉ là tự tức c.h.ế.t, lo lắng đến nát lòng, cũng chỉ thể thế thôi, cứ thế thôi."

 

Vốn dĩ bà còn nghĩ rằng, nếu Hàn Đình hiểu tấm lòng của Sơ Hạ, hối hận , cùng với con nhỏ Tô Vận giày vò một phen sống nổi với nữa, và Sơ Hạ vẫn còn khả năng.

 

Chỉ cần Sơ Hạ vẫn cứ độc tìm đối tượng, chứng tỏ cô vẫn thực sự dứt tình với Hàn Đình, bình thường bọn họ chịu khó bỏ công sức lấy lòng Sơ Hạ một chút, thì Hàn Đình nhà bà vẫn còn cơ hội.

 

Giờ thì , chẳng còn gì nữa hết.

 

Cô con dâu xinh giỏi giang còn, sinh viên đại học ưu tú cũng còn, nhà cửa xe cộ chẳng còn thứ gì cả.

 

Lúc Hàn Khánh Thiên lên tiếng: "Vậy thì đừng nhắc đến chuyện đó nữa."

 

Vương Thúy Anh: "Không sẽ nghẹn c.h.ế.t mất, cứ , đợi chúng nó về, sẽ thẳng mặt chúng nó!"

 

Hàn Khánh Thiên: "..."

 

Hàn Khánh Thiên: "Vậy bà gì? Hôn cũng kết , bà còn chia rẽ chúng nó chắc?"

 

Vương Thúy Anh: "Chia rẽ thì quá, thằng ba nhà thể tìm hơn."

 

Hàn Khánh Thiên: "... thấy bà điên thật !"

 

Gian phòng chính.

 

Gia đình Sơ Hạ cùng Lâm Tiêu Hàm cũng đang dùng bữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-233.html.]

Sau khi cùng nấu cơm trong bếp, Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai đối với Lâm Tiêu Hàm càng thêm nhiệt tình.

 

Ngồi xuống ăn cơm.

 

Sợ Lâm Tiêu Hàm sẽ cảm thấy ngại, cũng để thể hiện sự nhiệt tình, Đường Hải Khoan tiên phong gắp thức ăn với Lâm Tiêu Hàm: "Tiêu Hàm, cháu nếm thử món chú xào , ngày chú từng đầu bếp đấy."

 

Thấy hành động của Đường Hải Khoan, Sơ Hạ vội giơ tay ngăn cản: "Bố, bố, cần ạ."

 

Để Lâm Tiêu Hàm cùng ăn cơm với họ ước chừng thấy miễn cưỡng lắm , gắp thức ăn thì càng .

 

Đường Hải Khoan hiểu ý của Sơ Hạ, giải thích: "Đôi đũa của bố dùng qua mà."

 

Sơ Hạ còn gì đó, nhưng lời còn kịp khỏi miệng, Lâm Tiêu Hàm bưng bát đến miếng thức ăn Đường Hải Khoan gắp, mỉm : "Thưa chú, dùng qua cũng ạ."

 

Đường Hải Khoan bèn đặt miếng thức ăn xuống.

 

Đặt xong về phía Sơ Hạ : "Bạn nhỏ Lâm hẹp hòi như con nghĩ."

 

Sơ Hạ: "..."

 

Cô nhếch môi cong mày mỉm một cái.

 

Được , là cô hẹp hòi.

 

Lúc Lâm Tiêu Hàm bắt đầu trò chuyện cởi mở với Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai, chuyện gì cũng thể góp vài câu, một hồi Lâm Tiêu Hàm liền chọc cho Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai ha hả.

 

Sơ Hạ như , chẳng hiểu gây chút rắc rối cho , thế là cố ý gắp một miếng khoai tây bát .

 

Gắp xong đặt bát, cô còn cố ý một cái.

 

Lâm Tiêu Hàm thấy miếng khoai tây rơi bát , đầu Sơ Hạ một cái.

 

Sau đó cũng chẳng phản ứng gì, tự nhiên gắp miếng khoai tây đưa miệng ăn, ăn xong như chuyện gì xảy , tiếp tục trò chuyện với Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai.

 

"..."

 

Sơ Hạ bát ngẩn một lát, ngước mắt mặt ngẩn thêm một lát.

 

Sau đó thu hồi tầm mắt, đôi đũa của ngẩn một lúc.

 

Bữa cơm ăn khá lâu.

 

Sau khi ăn xong, trời bên ngoài tối mịt .

 

Thời gian cũng còn sớm nữa, Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai bèn giữ Lâm Tiêu Hàm thêm.

 

Họ cùng Sơ Hạ tiễn Lâm Tiêu Hàm tận cổng lớn, Sơ Hạ tiễn Lâm Tiêu Hàm thêm một đoạn nữa.

 

Ra khỏi con ngõ, thấy , Sơ Hạ nhỏ giọng : "Nhiệm vụ thành!"

 

Thông qua quan sát nửa ngày nay, cô tin chắc rằng, nhà họ Hàn hẳn là còn ý nghĩ phi phận gì với cô nữa .

 

Lâm Tiêu Hàm tiếp lời hỏi luôn: "Định cảm ơn thế nào đây?"

 

Sơ Hạ quen với sự trực tiếp của , đáp lời: "Anh hỏi như , chắc chắn là nghĩ xong cách để cảm ơn ."

 

Cô đúng là hiểu , Lâm Tiêu Hàm : "Tối qua xem pháo hoa, giờ ngày đầu tiên của năm mới vẫn qua hết, xem pháo hoa với ?"

 

Sơ Hạ hỏi: "Tối qua cũng đốt ?"

 

 

Loading...