Những chuyện xảy trong tiểu thuyết thì rốt cuộc cô cũng từng trải qua.
Chỉ dựa theo miêu tả mà tưởng tượng, chỉ thấy quá phóng đại .
Nghĩ nhiều thậm chí còn thấy như chuyện hoang đường.
dù thể tưởng tượng nổi thì chúng cũng đều sẽ xảy .
Thế là cô nghĩ, đợi đến khi quốc gia liên tục ban bố chính sách mới, liệu cô thể bắt kịp chuyến tàu tốc hành của thời đại , tạo dựng một sự nghiệp của riêng trong sự phát triển của thời đại, trở thành nhóm đầu tiên giàu ?
Trong tiểu thuyết, những bắt kịp chuyến tàu tốc hành chính là Lâm Tiêu Hàm và Hàn Đình.
Mà sở dĩ Hàn Đình thể bắt kịp là vì cô cống hiến bộ gia sản của cho khởi nghiệp.
Nghĩ đến cái , Sơ Hạ kìm cảm thấy nghẹn khuất.
Cô năng lực bước đầu khởi nghiệp, tại cô tự khởi nghiệp, tạo dựng sự nghiệp của riêng , mà đem bộ tài nguyên và cơ hội vốn thuộc về dâng hết cho Hàn Đình?
Chẳng lẽ trở thành phụ nữ đàn ông thành công mới là thành công của phụ nữ?
Cô giờ đây loại thành công đó, đó là loại thành công lừa .
Sơ Hạ giường trở , nghiêng mặt tường.
Dù nhiều chuyện cần suy nghĩ, nhưng một chuyện lúc mà nghĩ thì rõ ràng là quá sớm, cho nên cô thu hồi tâm tư, đặt chuyện cần giải quyết nhất mắt.
Chuyện cô cần giải quyết nhất hiện tại là tìm cách thoát khỏi sự ràng buộc của thiết lập tiểu thuyết.
Nếu giải quyết chuyện , những thứ khác đều là công cốc, dù trong lòng cô đến thế nào thì cũng vẫn sẽ lên con đường cốt truyện mà tiểu thuyết thiết lập sẵn cho cô.
Cho nên.
Bắt đầu từ ngày mai.
Cô mặt dày theo sát Lâm Tiêu Hàm.
Ngày hôm .
Sơ Hạ vẫn là dậy sớm nhất trong ký túc xá của họ.
Khi cô cầm đồ dùng vệ sinh cá nhân cửa, Lâm Tiêu Hàm cũng vặn từ phòng đối diện .
Hai gặp mặt chào hỏi, đều đến bên giếng nước đ.á.n.h răng rửa mặt.
Không ai lời nào, cùng đ.á.n.h răng, cùng rửa mặt, cùng về ký túc xá, đó cùng đến bếp nấu bữa sáng.
Bữa sáng hôm nay càng đơn giản hơn, hâm nóng trực tiếp một chút nước nóng để hấp màn thầu, ăn kèm với đồ hộp.
Lâm Tiêu Hàm hấp xong , lấy màn thầu rót nước nóng, đến cạnh bàn xuống ăn sáng.
Sơ Hạ theo sát phía , đặt màn thầu hấp nóng bát .
Cầm theo đồ hộp và đũa, khi bưng bát đến cạnh bàn, cô do dự một chút, đó như hạ quyết tâm xuống đối diện Lâm Tiêu Hàm.
Lâm Tiêu Hàm nghi hoặc ngước mắt cô: "Làm gì thế?"
Trong bếp ba cái bàn, đây mỗi xuống họp trong bếp, từng một ai cùng bàn với , bao gồm cả Sơ Hạ.
Sơ Hạ hắng giọng, dùng thần sắc và ngữ khí như đang chuyện chính sự: "Hôm qua chúng dọn dẹp xong trường học , hôm nay thể chính thức tuyển sinh, cho nên thảo luận nghiêm túc với , chúng nên tuyển sinh như thế nào?"
Lâm Tiêu Hàm thu hồi ánh mắt tiếp tục ăn cơm: "Đừng chúng chúng gì cả, cô là cô là , chúng chia mà tuyển, cô tuyển của cô, tuyển của , ai cũng đừng vướng chân ai."
Sơ Hạ Lâm Tiêu Hàm một hồi, lên tiếng hỏi: "Có cộng tác việc với ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-23.html.]
Lâm Tiêu Hàm nể tình chút nào : " ."
Anh cộng tác với đầu óc mụ mị rõ ràng.
Sơ Hạ , trong giọng mang theo vẻ an ủi: "Vậy thì tiếp theo đành để chịu thiệt thòi ."
"..."
Lâm Tiêu Hàm sững một lát ngước mắt Sơ Hạ.
Anh cứ tưởng cô sẽ lập tức bưng bát sang bên cạnh ăn, cách thật xa, kết quả ngờ cô những nhúc nhích mà còn thêm một câu như .
Sơ Hạ đón nhận ánh mắt của , mặc kệ đang nghĩ gì, nhếch môi nở một nụ chân thành với .
Lâm Tiêu Hàm: "..."
Lâm Tiêu Hàm thèm đôi co thêm với Sơ Hạ.
Anh thu hồi ánh mắt, ăn xong bữa sáng trong vài miếng, rửa bát xong liền cầm túi mất.
Sơ Hạ cũng trì hoãn nhiều, tăng tốc độ ăn cơm, ăn xong cũng vội vàng đeo túi sách ngoài.
Ra khỏi sân theo Lâm Tiêu Hàm, cùng hướng đến trường học.
Đến trường mở cửa sân, Lâm Tiêu Hàm thẳng văn phòng xuống.
Sau khi xuống liền lôi b.út và giấy từ trong túi , bắt đầu lách một cách nghiêm túc.
Sơ Hạ xuống bàn việc bên cạnh.
Nhờ thị lực cực , cô đầu sang phía Lâm Tiêu Hàm một cái, thấy ở chính giữa phía trang giấy bốn chữ – 【Thông báo tuyển sinh】.
Sơ Hạ , định soạn một bản thông báo, đến phòng phát thanh của đại đội dùng loa phát thanh cho bộ dân trong thôn , báo cho tiểu học Đàm Khê sắp mở cửa trở , bảo đến trường báo danh.
Theo lý thì tuyển sinh là như , nhưng...
Sơ Hạ suy nghĩ một chút mở lời: "Anh thế là vô ích thôi."
Lâm Tiêu Hàm thấy lời thì dừng động tác, đầu Sơ Hạ, ánh mắt mấy thiện.
Sơ Hạ đón ánh mắt của , rõ ràng hơn một chút: "Như là tuyển học sinh ."
Lâm Tiêu Hàm rõ ràng coi lời của cô là thật.
Anh thu hồi ánh mắt tiếp tục phần của , vì ngắn nên cũng nhanh ch.óng xong.
Viết xong cầm cuốn sổ dậy khỏi văn phòng.
Sơ Hạ theo ngoài, khi , cô cũng lấy b.út và giấy từ trong túi , cúi xuống bàn việc bắt đầu thư nhà.
Bố yêu quý:
Con rời nhà gần một tháng , thời gian qua bố vẫn khỏe chứ?
Trong thời gian ở nông thôn, mỗi ngày con đều nhớ bố , về nhà thăm bố .
Con cảm thấy vô cùng áy náy và hối hận vì lúc đó bất chấp sự phản đối của bố , khăng khăng đòi xuống nông thôn cắm bản. Giờ những lời vì con chịu bao nhiêu uất ức ở nông thôn, mà là đột nhiên hiểu con như khiến bố đau lòng đến mức nào.
Bố yên tâm , con sẽ ở nông thôn cả đời về , sớm muộn gì con cũng sẽ về bên cạnh bố , con sẽ nỗ lực sớm ngày trở về để hiếu thuận với bố .
Bố cũng đừng lo lắng cho con, con ở nông thôn sống khá , con sẽ tận dụng thời gian để rèn luyện bản thật ...