Đợi Lâm Tiêu Hàm đạp xe lên đường lớn, cô kéo khóa túi xách thử, chỉ thấy bên trong nhét đầy đủ loại đồ ăn vặt.
Đây là một túi đồ ăn vặt giá trị thấp.
Sơ Hạ ngẩn một lát cất tiếng hỏi: "Cậu ... đặc biệt mua cho đấy chứ?"
Lâm Tiêu Hàm đạp xe : "Không , nhà cho."
Nghe thấy lời , trong lòng Sơ Hạ nhịn tò mò.
Chuyện thực cô tò mò từ lâu , lúc ở quê hỏi , nhưng bao giờ hỏi lời .
Thế là cô lúc do dự một lát, ướm lời hỏi: "Cậu chẳng ăn đồ ngọt ?"
Lâm Tiêu Hàm giọng điệu bình thản trả lời: ", nếu thì thể phí nhờ xe cho hưởng lợi?"
Trong lòng cảm thấy lẽ sẽ , nhưng Sơ Hạ vẫn thử tiếp tục hỏi xuống : "Vậy nhà ăn đồ ngọt ?"
Lâm Tiêu Hàm giọng điệu đổi : "Biết."
Ít nhất tặng những món đồ ăn vặt cho .
Sơ Hạ lúc càng tò mò hơn, nhịn tiếp tục hỏi tới cùng: "Vậy thế là ý gì chứ? Bảo nhà đối xử với , nhưng bỏ nhiều tiền như mua những thứ bình thường ăn nổi cho , còn bảo đối xử , mua là thứ rõ ràng ăn."
Lâm Tiêu Hàm gì nữa.
Sơ Hạ cảm thấy chắc chắn là , cho nên vội vàng thêm một câu: "Mình hỏi bừa thôi, thì thể cần ."
Lâm Tiêu Hàm từng kể với khác chuyện gì của bản , đúng là chút lời .
Anh đạp xe im lặng một lát, đó dùng giọng điệu càng thêm bình thản : "Đơn giản thôi, bà cho khác bà đối xử với , nhưng thật sự thấy ."
Sơ Hạ đang chắc hẳn là kế của .
cô vẫn tiếp tục hỏi một câu: "Ai ?"
Lâm Tiêu Hàm : "Mẹ kế."
Sơ Hạ ngờ sẽ trả lời dứt khoát như , cô ngược còn ngẩn .
Sau đó Lâm Tiêu Hàm tiếp tục đạp xe : "Mẹ mất từ lúc còn nhỏ, bố lấy bà , sinh thêm một đứa con trai, cưng như trứng mỏng. Lúc nhỏ thích ăn đồ ngọt, bà liền tìm cách mua cho nhiều đồ ngọt, bao gồm cả việc tiêu hết tiền sinh hoạt trong nhà. Cuộc sống trong gia đình vì chuyện mà ảnh hưởng, đồng thời còn sâu mất hai chiếc răng. Người kế đang m.a.n.g t.h.a.i vì mà đang đói bụng, còn thì sâu mất hai chiếc răng, lão Lâm chuyện xong nổi trận lôi đình, tát một cái, và phạt ba ngày ăn cơm. Hai chiếc răng đó, ngày nào cũng đau đến mức ngủ , một chiếc đau mười ngày, một chiếc đau mười lăm ngày, đó ăn đồ ngọt nữa."
Vốn dĩ Lâm Bỉnh Uy chỉ là quan tâm xem trọng mấy.
Kể từ khi chuyện xảy , Lâm Bỉnh Uy liền nảy sinh sự chán ghét đối với .
Mà khi Lâm Bỉnh Uy phát hỏa xong, Lục Phương Oánh bình thường cũng mua cho bao nhiêu đồ ngọt nữa.
Đặc biệt khi Lâm Hạo Bác đời, trong nhà đồ là đến lượt .
Dĩ nhiên khi gặp tình huống đặc thù, Lục Phương Oánh vẫn sẽ mua đồ ngọt cho , lúc điều kiện gia đình bình thường thì mua ít, khi Lâm Bỉnh Uy đề bạt điều kiện lên thì mua nhiều, để từ đó cho Lâm Bỉnh Uy bà kế như thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-194.html.]
Sơ Hạ xong lời của Lâm Tiêu Hàm im lặng một hồi lâu, ngờ ăn đồ ngọt là vì chuyện như .
Cô dĩ nhiên Lâm Tiêu Hàm cần sự đồng cảm của khác, cho nên cô hít sâu hai , dùng giọng điệu mang theo sự tức giận : "Việc ăn đồ ngọt chính là do bà thiết kế , bà còn cố tình tiếp tục mua cho , là để cho bố khác bà đối xử với , dù chắc chắn là đang cố tình buồn nôn, kích động khiến sống yên , nếu là , liền đem đồ ăn vặt ném mặt bà ."
Lâm Tiêu Hàm: "Thế chẳng đúng như ý nguyện của bà là bà kích động ? Bà rơi vài giọt nước mắt, chẳng những mắng là điều, mà còn chẳng cái gì cả, thà nhận lấy chút đồ ăn vặt."
Sơ Hạ nghĩ nghĩ thấy cũng đúng.
Cô hỏi Lâm Tiêu Hàm: "Người kế của là nhiều thủ đoạn và lợi hại ?"
Lâm Tiêu Hàm bật : "Chỉ là lão Lâm ưa thôi."
Lâm Bỉnh Uy chỉ cần một chút xíu quan tâm và để ý đến đứa con trai của , thì đều thể nào như .
Mặc dù Lâm Tiêu Hàm một cách nhẹ nhàng, trong lòng Sơ Hạ vẫn cảm thấy bức bối, hít sâu thở dài.
cô nhịn thở , vặn xe đạp cũng đến đầu ngõ.
Lâm Tiêu Hàm dừng xe đạp, Sơ Hạ nhảy xuống từ ghế .
Lâm Tiêu Hàm nhận lấy cái túi xách trong tay cô treo lên ghi đông xe, đưa xe đạp cho cô, từ trong túi sách lấy đề cương ôn tập, nhét túi sách của cô : "Về , mai gặp."
Sơ Hạ do dự lên tiếng: "Số đồ ăn vặt ..."
Lâm Tiêu Hàm để cô hết, ngắt lời cô : "Đã bảo là phí nhờ xe là phí nhờ xe, là đồ , dù cũng ăn, là ăn thì phí, đừng như đồ ngốc ."
Sơ Hạ lập tức đáp : "Cậu mới như đồ ngốc ."
Lâm Tiêu Hàm hít một : "Cậu lắm, đây ở mặt giả vờ vất vả lắm đúng ?"
Trước đây mỗi ngày cẩn thận từng li từng tí đem mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh của , chẳng là vất vả ?
Sơ Hạ thêm với nữa, dứt khoát bỏ một câu "tạm biệt", đẩy xe chạy trong ngõ.
Dưới ánh đèn bàn mờ ảo.
Sơ Hạ thu dọn sách vở cất túi sách.
Túi sách thu dọn xong đặt bàn , cô nhưng lập tức dậy ngủ.
Cô bên bàn , vẻ mặt mệt mỏi chớp chớp mắt.
Lại ngẩn ngơ cái túi xách đựng đầy đồ ăn vặt đặt bàn một lát.
Trong đầu nghĩ, tự nhiên là những lời Lâm Tiêu Hàm với cô đường về lúc nãy.
Bởi vì trong nguyên tác tiểu thuyết giới thiệu bối cảnh đơn giản về , cho nên Sơ Hạ từ sớm quan hệ của và nhà , nhưng cụ thể.
Trước cô đối với chuyện cảm giác gì quá lớn, đồng thời cảm thấy bản Lâm Tiêu Hàm cũng để tâm, dù cũng là một cần tình cảm, và tình cảm ràng buộc.