Hơn hai trăm đồng??
Ngô Tuyết Mai đến nỗi mắt trợn tròn lên.
Bà thể tin nổi mà hỏi Sơ Hạ: "Con mà để dành nhiều thế ?"
Sơ Hạ mang theo chút đắc ý tiếp: "Con giáo viên mỗi ngày mười điểm công, mỗi tháng năm đồng tiền trợ cấp, gà mái con nuôi ngày nào cũng đẻ trứng ăn hết, thể mang hợp tác xã đổi tiền, còn tiền bố cứ nhất quyết gửi dù con bảo cần, và quan trọng nhất là, con chung vốn mở một quầy mì quốc doanh..."
Sợ Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai lo lắng cô ở nông thôn tiền tiêu, sợ họ lo cô vất vả, nên chuyện họp chợ chủ nhật để bán mì, Sơ Hạ cũng hề nhắc tới trong thư.
Bây giờ cần giải thích tiền từ mà , tự nhiên thể .
Thế là Sơ Hạ đem chuyện mở quầy mì quốc doanh như thế nào kể chi tiết cho Ngô Tuyết Mai .
Kể xong quá trình, cô : "Lúc mới bắt đầu, các cán bộ đại đội đều nghĩ quầy mì thể kiếm tiền, nên định lương cứng cho bọn con, sợ bọn con lỗ, họ bỏ tiền túi trả. Kết quả ngờ tới, quầy mì của bọn con kiếm nhiều tiền, bọn con cũng chia nhiều."
Ngô Tuyết Mai mà ngẩn , Sơ Hạ trong lòng chỉ một suy nghĩ —— con gái bà lớn thật , thế mà thể tự chuyện lớn như .
Nghĩ thấy xót xa, nếu cuộc đời ép buộc, con bé thể trưởng thành nhanh đến thế?
Nhớ lúc khi xuống nông thôn con bé vẫn còn khờ khạo, chỉ lẽo đẽo theo Hàn Đình.
Ngô Tuyết Mai nắm lấy tay Sơ Hạ : "Hạ Hạ của chịu ủy khuất ."
Sơ Hạ : "Không ủy khuất gì ạ, tuy là chút vất vả, nhưng lúc kiếm tiền vẫn vui, các cán bộ đại đội cũng nể phục bọn con, cảm thấy thành tựu."
Ngô Tuyết Mai lời cảm thấy vô cùng an ủi.
Bà còn kịp thêm gì thì Đường Hải Khoan bỗng nhiên tới, ló đầu phòng : "Chuyện trò gì thế? Sủi cảo nấu xong , mau ăn cơm thôi."
Nghe thấy giọng của Đường Hải Khoan, Ngô Tuyết Mai bỗng bật : "Không , con gái chúng giỏi giang lắm đấy nhé, con nhà xuống nông thôn là gia đình tiếp tế tiền, Hạ Hạ nhà thì , những mang về một túi đầy trứng gà luộc, mà còn mang về hơn hai trăm đồng nữa cơ!"
Đường Hải Khoan cũng vô cùng kinh ngạc: "Thật đùa thế?"
Ngô Tuyết Mai trực tiếp bảo ông xem túi xách và túi tiền: "Ông tự mà xem ."
Đường Hải Khoan xem xong càng kinh ngạc hơn, cũng hỏi: "Cái mà để dành ?"
Ngô Tuyết Mai bắt Sơ Hạ giải thích nữa, bà kéo Sơ Hạ ngoài ăn cơm, trong lúc Sơ Hạ đang vùi đầu ăn sủi cảo, bà đem những lời Sơ Hạ kể cho Đường Hải Khoan một lượt.
Đường Hải Khoan cũng đến ngẩn cả .
Nghe xong ông dùng giọng điệu khoa trương : "Hạ Hạ nhà lớn thật nha!"
Sơ Hạ ăn xong sủi cảo, đặt đũa xuống hề khiêm tốn mà : "Xuống nông thôn đúng là rèn luyện , con sớm còn là con nhóc khờ khạo của lúc khi nữa !"
Nghe thấy lời , Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai cùng bật .
Tất nhiên vì thời gian còn sớm, vả Sơ Hạ bôn ba cả ngày trời, họ cũng kéo Sơ Hạ chuyện lâu, bảo cô mau tắm rửa ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-172.html.]
Sơ Hạ đúng là mệt lử một hồi lăn lộn.
Cô cũng vội thu dọn hành lý, trực tiếp đ.á.n.h răng rửa mặt tắm rửa một cái lên giường ngủ.
Nằm chiếc giường thơm tho, đắp tấm chăn thơm phức, Sơ Hạ cảm thấy như đang những đám mây mềm mại ngọt ngào, thoải mái đến mức kịp nghĩ ngợi gì nhắm mắt chìm giấc ngủ.
Lúc ngủ say đầu óc cũng hề trống rỗng.
Sau khi rơi giấc ngủ sâu, Sơ Hạ bắt đầu mơ.
Cô mơ thấy biến thành một con rối dây, trong lòng suy nghĩ của riêng nhưng thể tự hành động, hành động của cô đều do những sợi dây đang treo điều khiển.
Cô tự bước , những việc , thế là cô dùng hết sức lực bứt đứt những sợi dây đang trói buộc .
Cô nỗ lực vùng vẫy, giằng xé đến mức da thịt bong tróc, m.á.u tươi đầm đìa.
Máu tươi thấm đẫm xiêm y, những sợi dây trói cô từng sợi một đứt .
Đến khi chỉ còn sợi dây cuối cùng, cô càng nghiến c.h.ặ.t răng nỗ lực thoát khỏi.
Sau đó chỉ một tiếng "pằng", ngay khoảnh khắc sợi dây cuối cùng đứt đoạn, cô cảm nhận một sự nhẹ nhõm và tự do từng .
Vốn dĩ thế giới của cô chỉ là một mảnh xám xịt.
khi tất cả những sợi dây cô đứt hết, bầu trời đỉnh đầu cô biến thành màu xanh, mây biến thành màu trắng, cô ngửi thấy hương hoa, thấy tiếng chim hót.
Gương mặt cô nở nụ , lưng tức khắc mọc một đôi cánh trắng khổng lồ.
Rồi đôi cánh lớn lưng khẽ vỗ vài cái, cô nhẹ nhàng bay lên bầu trời.
Cô vỗ cánh bay càng lúc càng cao, cũng càng bay càng tự do và vui vẻ.
Cô từ trung xuống, thấy sông núi hùng vĩ, thấy cỏ cây hoa lá tươi , thấy nhiều thế giới rộng lớn và phong cảnh mà từng thấy bao giờ.
Lúc Sơ Hạ tỉnh dậy từ trong giấc mơ, cô vẫn còn cảm giác đang trôi lơ lửng giữa trung, bồng bềnh những đám mây.
Cô nhắm mắt mở , khua khua hai cánh tay giường, giả vờ như vẫn đang bay.
Bay cho đời , cô dứt khoát mở mắt dậy xuống giường.
Hôm nay tuy cần đến xưởng , nhưng chuyện cô cần cũng ít, mang giấy tờ thủ tục hộ khẩu, nhập hộ khẩu về nhà, đó đến trạm quản lý lương thực thủ tục cung ứng lương thực.
Sau khi ngủ dậy cô nhanh ch.óng thu xếp chăn đệm, b.úi tóc gọn gàng, Sơ Hạ lấy bàn chải bóp kem đ.á.n.h răng, đó đặt khăn mặt và chiếc ca men đ.á.n.h răng chậu rửa mặt, sân để vệ sinh cá nhân.
Trong thành dùng nước máy, nhưng dẫn nước từng nhà.
Trong sân bất kể mấy hộ ở, vòi nước cũng chỉ dẫn đến sân, lắp vài cái vòi nước trong sân, cạnh vòi nước xây mấy cái bệ đá, nhà nào cũng rửa mặt, rửa rau, giặt giũ ở đây.
Lúc Sơ Hạ mang đồ dùng vệ sinh , trong sân ai khác.