Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai xong đều cảm thấy nghẹn khuất, nuốt trôi cục tức .
Đường Hải Khoan bực bội : "Cái thằng nhóc khốn kiếp , hồi đó nó tận miệng hứa với bố, là xuống nông thôn sẽ chăm sóc con thật , kết quả những chăm sóc, còn dẫn khác cùng bắt nạt con!"
Sơ Hạ tiếp tục : "Anh còn lấy chuyện ép con nữa, là bố giao con cho , nên con lời . Nếu con mà lời, thì chắc trâu ngựa cho tất cả ở điểm thanh niên tri thức . Những đó cái , cái cũng , còn đặc biệt lười biếng, chuyện gì cũng đùn đẩy ."
Ngô Tuyết Mai cũng chẳng vui vẻ gì: "Cũng uổng công nhà từ nhỏ đến lớn chăm sóc nó ít."
Cùng sống trong một sân, hàng xóm láng giềng qua bình thường, lúc cần đều sẽ giúp đỡ, chăm sóc lẫn , mà nhà họ đối với Hàn Đình luôn sự chăm sóc đặc biệt hơn.
Nguyên nhân cũng đơn giản, là vì Sơ Hạ tình nguyện đối với .
Kết quả là họ chăm sóc nhiều như .
Đến khi con gái họ xuống nông thôn, cần chăm sóc, hành xử như thế .
Thằng nhóc chắc coi cả nhà họ là kẻ ngốc chuyên chịu thiệt đấy chứ, cảm thấy nhà họ nợ nần gì nó.
Những sự chăm sóc dành cho nó, nó đều coi là lẽ đương nhiên, cảm thấy đó là thứ xứng đáng hưởng.
Sơ Hạ vươn tay nắm lấy tay Ngô Tuyết Mai, : "Cũng trách bản con, đây đầu óc cứ như mụ mị , gì cũng chỉ nghĩ đến . qua chuyến xuống nông thôn , con rõ và nghĩ thông suốt . Thế nên ngày nào con cũng nỗ lực thể hiện, chỉ để giành suất trở về trong đợt đầu tiên ."
Ngô Tuyết Mai vỗ vỗ tay cô: "Về là , phạm ngốc nữa. Nghĩ lúc đó và bố con cản thế nào cũng , chúng thật sự sợ con cả đời sẽ kẹt ở nông thôn về nữa."
Sơ Hạ cam đoan: "Sau con chắc chắn sẽ thế nữa!"
Thấy Sơ Hạ thật sự đổi suy nghĩ, Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai cũng thấy nhẹ lòng.
Đường Hải Khoan về Hàn Đình: "Từ nhỏ tu chí, suốt ngày cùng thằng Siêu, thằng Oa Cái ba đứa chạy lông nhông khắp Tứ Đại Thành, bọn nó nên ở nông thôn mà rèn luyện thêm, sửa cho bằng hết mấy cái thói hư tật ."
Ngô Tuyết Mai nhắc đến Hàn Đình nữa, chỉ : "Nó xuống nông thôn mà đối xử với Hạ Hạ như , chứng tỏ cũng chẳng coi chúng là nhà, chúng còn lo lắng cho nó gì?"
Nói xong bà chuyển chủ đề về phía Sơ Hạ, còn quan tâm Hàn Đình thế nào nữa.
Không nhắc đến những chuyện vui, ba nhà họ suốt nửa quãng đường còn đều .
Lúc đường lớn thì cảm giác gì, nhưng khi chiếc xe ba gác tiến ngõ Thiên Tiên Am, cảm giác quen thuộc ập đến, Sơ Hạ bỗng chốc cảm giác như về đến nhà.
Nếu là ban ngày, còn thể thấy những gương mặt quen thuộc qua trong ngõ.
Giờ muộn, trong ngõ một bóng , cũng thấy tiếng động nào, nhà nào nhà nấy hầu như đều tắt đèn ngủ.
Trong ngõ yên tĩnh, Sơ Hạ cùng Đường Hải Khoan, Ngô Tuyết Mai cũng còn lớn tiếng nữa.
Đường Hải Khoan đạp xe đến cổng lớn nhà thì dừng , Sơ Hạ cánh cổng đỏ thắm quen thuộc cùng hai con sư t.ử đá bên cạnh, trong lòng càng thêm cảm giác vững chãi, an tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-171.html.]
Dù rời một thời gian dài, khi trở về nhà cũng thấy chút xa lạ nào.
Sơ Hạ và Ngô Tuyết Mai cùng xuống xe đẩy cổng lớn.
Đường Hải Khoan đẩy xe ba gác cổng, vòng qua bức tường bình phong để xe ở sân , đó xách túi du lịch cùng Sơ Hạ và Ngô Tuyết Mai cửa thứ hai.
Sân nhà Sơ Hạ là kiểu sân hai tiến.
Sân một dãy nhà mặt ngõ, đây khi mở quán ăn, phía đối diện ngõ cũng mở một cánh cửa, xà ngang treo tấm biển hiệu quán ăn, từ khi đóng cửa đến nay vẫn mở bao giờ.
Sau khi cửa thứ hai là sân , cũng chính là sân chính, là nơi sinh hoạt chủ yếu thường ngày.
Nhà Sơ Hạ ở dãy nhà chính tọa bắc hướng nam, gian rộng rãi nhất, dãy nhà phía đông tọa đông hướng tây là nhà Hàn Đình đang ở, dãy nhà phía tây đối diện là nhà họ Tưởng.
Ba gia đình họ sống trong sân hơn hai mươi năm, sớm là láng giềng lâu năm.
Hiện giờ cả hai dãy nhà đông tây đều ánh đèn, cũng động tĩnh gì, cả hai nhà đều ngủ.
Sơ Hạ theo Đường Hải Khoan và Ngô Tuyết Mai xuyên qua sân nhà chính, Ngô Tuyết Mai đón lấy túi du lịch từ tay Đường Hải Khoan, dẫn Sơ Hạ phòng của cô.
Vì hôm nay Sơ Hạ về, Ngô Tuyết Mai một bộ chăn đệm mới tinh giường cô, ngay cả tấm rèm vải cửa cũng là mới, màu sắc và hoa nhí thanh nhã.
Trong phòng ngóc ngách đều dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp, còn thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ.
Sơ Hạ bước kìm cảm thán một câu: "Oa... đúng là về nhà vẫn nhất..."
Ngô Tuyết Mai đặt túi du lịch xuống : "Đó là đương nhiên ."
Một xa quê, rời xa bố , nơi đến là nông thôn, ăn ở đều , thể so với ở nhà chứ?
Sơ Hạ hít sâu hai , trong lòng càng thêm an tâm, thả lỏng.
Ngô Tuyết Mai bước tới đón lấy chiếc túi xách tay cô, cầm thấy nặng trĩu, liền tò mò hỏi một câu: "Nặng thế , trong túi đựng cái gì ?"
Nhắc đến chuyện , Sơ Hạ "ồ" một tiếng đặt túi xách lên bàn .
Cô mở nắp túi cho Ngô Tuyết Mai xem: "Sáng sớm lúc con về, nhiều bà con đầu làng tiễn bọn con, nhét đầy trứng gà túi cho bọn con, đường ăn hết nên con mang về luôn."
Ngô Tuyết Mai đống trứng gà nhiều như , chút ngạc nhiên: "Dân làng đối với con ?"
Sơ Hạ : "Vâng ạ, thế nên hai năm ở nông thôn, thật con sống khá , cảm thấy quá gian khổ, bà con đều chăm sóc con."
Nói xong cô thò tay túi xách, móc từ đáy một chiếc túi tiền.
Túi tiền cũng căng phồng, cô mở túi tiền cho Ngô Tuyết Mai xem, gương mặt hiện rõ vẻ tự hào nho nhỏ: "Con còn để dành nhiều tiền nữa, ở đây hơn hai trăm đồng đấy ạ."