lúc Hàn Đình đổ cám lợn, cô ngửi thấy mùi cám lợn, trong dày trong nháy mắt đảo lộn nhộn nhạo dâng trào lên .
Cô lập tức đưa tay lên bịt miệng, nén cảm giác buồn nôn dâng lên đó xuống.
Kết quả nén hai giây cảm giác buồn nôn càng trở nên nặng nề và dữ dội hơn.
Tô Vận thể nhịn nữa, thế là bịt miệng xoay chạy bên cạnh một đoạn, cúi xuống trực tiếp nôn hết những thứ trong dày ngoài.
Mà trong dày cô nhiều thứ, chính là chút ít đồ mới ăn xong.
Thấy Tô Vận như , Hàn Đình vội vàng đặt thùng cám lợn xuống đến bên cạnh cô vỗ lưng cho cô.
Tô Vận nôn đến khó chịu, cả nước mắt cũng nôn , căn bản nên lời.
Lại một lúc lâu cô mới cảm thấy khá hơn một chút, đó cô bịt miệng thẳng lên, giọng nghẹn yếu với Hàn Đình: “Em về súc miệng .”
Nói xong liền xoay về phía ký túc xá.
Hàn Đình lập tức theo cô ngay, vội vàng thả lợn cho nó ăn cám.
Đợi lợn ăn xong, lập tức nhốt lợn trở chuồng, đó xách thùng chạy về ký túc xá.
Vào sân điểm thanh niên tri thức, Tô Vận súc miệng xong .
Cô về ký túc xá để nghỉ ngơi, mà ôm n.g.ự.c cái ghế dài bếp.
Cô khom lưng cuộn tròn thành một cục, trông còn uể oải hơn cả lúc nãy.
Hàn Đình tùy tiện quăng thùng cám lợn xuống, thẳng đến mặt cô.
Anh xổm xuống mặt Tô Vận, quan tâm hỏi han cô vài câu với vẻ mặt lo lắng, đó bảo cô ở ký túc xá nghỉ ngơi, cùng Siêu T.ử và Quoa Cái tranh thủ thời gian việc.
Lúc nôn Tô Vận thấy vẫn , nôn xong chỉ thấy càng thêm mềm nhũn sức lực, nên cô cũng kiên trì đòi nữa.
Nghe lời Hàn Đình, một cô ở điểm thanh niên tri thức nghỉ ngơi.
Cô cảm thấy khắp khó chịu, trong lòng cũng đè nén nặng nề.
Ngồi cũng cũng xong, dứt khoát về ký túc xá .
Bởi vì đêm qua ngủ ngon, mệt tinh thần cũng kém, cô giường một lúc cũng liền ngủ .
cảm giác mới ngủ một lát, chợt tiếng đẩy cửa phòng chuyện cho thức giấc.
Người đẩy cửa ký túc xá là Lý Kiều và Trần Tư Tư.
Lý Kiều với Trần Tư Tư: “Bản đến ngày lúc nào mà ? Lúc sắp đến thì nên chú ý lúc chứ.”
Trong giọng của Trần Tư Tư đầy vẻ ngại ngùng: “Tớ thích nhớ thời gian, mỗi nếu nó đến, đều là sáng sớm lúc ngủ dậy là , ai mà muộn chứ, đúng là hổ c.h.ế.t .”
Lý Kiều : “Không , quần của màu sẫm, chắc là ai thấy . Mau quần áo lót b.ăn.g v.ệ si.nh , thời gian nghỉ ngơi chỉ bấy nhiêu thôi, chạy về kịp là khéo trừ công điểm đấy.”
Trần Tư Tư ừ một tiếng thêm gì khác nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-169.html.]
Cô vội vàng tìm b.ăn.g v.ệ si.nh và quần áo sạch, vội vã tấm rèm vải thô rách, chiếc quần sạch .
Chiếc quần bẩn tạm thời thời gian giặt ngay, cô cho chậu ngâm nước, cứ để tạm trong ký túc xá đó, vội vã cùng Lý Kiều khỏi ký túc xá, chạy đồng.
Tô Vận tỉnh dậy từ lúc họ đẩy cửa phòng , nhưng cô mở mắt cũng lên tiếng.
Cô và bọn Lý Kiều bình thường đều là nếu cần thiết thì tuyệt đối chuyện, cô đương nhiên cũng hứng thú gì với chuyện Trần Tư Tư đến kỳ kinh nguyệt bẩn quần, khi trong ký túc xá yên tĩnh trở , cô lật định tiếp tục ngủ tiếp.
Sau đó đang ngủ đang ngủ, cô bỗng nhiên mở choàng mắt bật dậy.
Trần Tư Tư nhớ thời gian kỳ kinh nguyệt, cô cũng là nhớ.
Kỳ kinh nguyệt của cô bao lâu đến?
Con tàu hỏa màu xanh lá cây lướt đường ray, bánh xe lăn từng vòng qua các thanh ray.
Sơ Hạ ở vị trí cạnh cửa sổ, việc gì , liền đầu phong cảnh ngừng lùi phía cửa sổ.
Tâm trạng lúc về và lúc giống , cảm giác phong cảnh cũng khác biệt.
Ánh mắt từ xa đến gần dừng lớp kính cửa sổ, cũng thể thấy một vài hình ảnh phản chiếu mờ ảo trong tàu hỏa.
Từ cái bóng mờ nhạt mặt kính thể thấy, Lâm Tiêu Hàm đang bên cạnh cô nhắm mắt ngủ.
Nhìn cái bóng của Lâm Tiêu Hàm mặt kính một lúc, Sơ Hạ đầu trực tiếp về phía .
Bởi vì đêm qua thời gian ngủ ngắn, nên khi lên tàu hỏa, phần lớn thời gian Lâm Tiêu Hàm đều đang ngủ.
Sơ Hạ cứ như một lúc.
Vô thức dùng ánh mắt lên mặt bốn chữ lớn – 【SẮT ĐÁ VÔ TÌNH】
Cô Lâm Tiêu Hàm đối với tất cả thứ ở nông thôn là lấy nửa phần tình cảm nỡ nào , dù từ góc của cô mà , sự nỡ lúc chia tay của là diễn, diễn xong là còn nửa điểm nào nữa.
Đối với bà con và học sinh , đối với cô tự nhiên cũng .
Sơ Hạ đến xuất thần.
Vì nghĩ đến xuất thần, nên lúc Lâm Tiêu Hàm mở mắt cô vẫn kịp phản ứng.
Đối mắt với Lâm Tiêu Hàm vài giây cô mới phản ứng , đó cô chớp chớp mắt coi như từng chuyện gì xảy , lặng lẽ thu hồi ánh mắt đầu , ngoài cửa sổ ngắm phong cảnh.
Lâm Tiêu Hàm: “…”
Anh cũng gì, mặt sang hướng khác, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lúc tàu hỏa về đến ga, là hơn mười giờ đêm .
Sơ Hạ theo Lâm Tiêu Hàm xuống tàu, lúc đặt chân sân ga cô vội ngay, mà sang trái sang , hít một thật sâu một câu: “Cuối cùng cũng về …”
Nói xong cô đuổi theo bước chân Lâm Tiêu Hàm cùng khỏi ga tàu hỏa.