Mà xong.
Sơ Hạ quả nhiên thở dài một tiếng, giọng điệu cảm khái : "Ở nơi lâu như , thực sự sắp , còn thấy khá nỡ."
Trong những tia nắng cuối cùng của buổi hoàng hôn.
Lý Kiều, Cố Ngọc Trúc và Trần Tư Tư dùng đòn tre gánh thùng thức ăn cho lợn, gánh đến chuồng lợn đơn sơ đặt xuống, đổ thức ăn máng lợn, mở cửa chuồng lợn .
Con lợn da hồng ngoáy m.ô.n.g chui từ cửa chuồng lợn, trực tiếp vùi đầu máng thức ăn ngoạm những miếng lớn.
Cố Ngọc Trúc thở phào nhẹ nhõm : "Lớn ngần từng hầu hạ ai, lúc , cả lợn và gà đều hầu hạ ."
Trần Tư Tư : "Chúng hầu hạ khá đấy chứ, hơn của bọn họ."
Ba cô gái họ việc tỉ mỉ hơn một chút, bất kể là nuôi lợn nuôi gà, đều nuôi hơn so với hai nhóm của Hồ Dương và Hàn Đình.
Con lợn họ nuôi trông to hơn một chút so với hai con lợn còn , cũng béo hơn một chút.
Sau khi gà mái trưởng thành bắt đầu đẻ trứng, cũng là gà của họ đẻ nhiều trứng hơn.
Nghe thấy lời của Trần Tư Tư, Cố Ngọc Trúc hừ một tiếng : "Còn thực sự tưởng con gái chúng dựa con trai bọn họ thì sống nổi ? Sự thật chứng minh, họ, chúng thể sống hơn."
Lý Kiều cũng tiếp lời: "Chẳng ? Lúc đầu nếu vì hợp tác với họ, thì chỉ chúng sống thôi, căn bản thể khiến cuộc sống trở nên rối rắm như . Lúc đó cũng nghĩ gì nữa, luôn cảm thấy ở cùng họ thì mới chỗ dựa trong lòng mới thấy vững tâm. Trải qua chuyện , bây giờ cuối cùng cũng hiểu , dựa ai cũng chẳng bằng dựa chính ."
Trần Tư Tư chợt thở dài, "Chỉ là hiểu muộn một chút, nên phạm đều phạm , chuyện nên gây đều gây . Các thấy tin tức gì , đại đội chúng cũng hạ xuống hai chỉ tiêu hồi thành đấy?"
Nhắc đến chỉ tiêu hồi thành, Cố Ngọc Trúc và Lý Kiều đều vẻ mặt vui mừng.
Cố Ngọc Trúc cũng thở dài theo, "Ai mà lường những đổi chứ, chúng chẳng qua đều cảm thấy, hộ khẩu chuyển xuống nông thôn , trong nhà quan hệ, cơ bản là về nữa, cho nên cũng từng nghĩ đến việc tranh thủ những thứ . Cứ biểu hiện khi chúng xuống nông thôn mà xem, nếu như ba bốn chỉ tiêu, chúng còn thể suy nghĩ một chút, chỉ hai cái, căn bản là thể đến lượt chúng , dù tớ là ôm hy vọng gì cả."
Mặc dù cô ngay từ khi xuống nông thôn phàn nàn nhiều nhất, ngày ngày lải nhải về nhà, nhưng cô cũng rõ tình thế, trong lòng rõ bản khả năng .
Lý Kiều và Trần Tư Tư tự nhiên cũng rõ.
Lý Kiều nản lòng, khích lệ Cố Ngọc Trúc và Trần Tư Tư : "Kể từ khi nội loạn kết thúc năm ngoái, năm nay chỉ tiêu thanh niên tri thức hồi thành rõ ràng trở nên nhiều hơn , cơ hội hồi thành chắc chắn vẫn sẽ còn nữa thôi. Chúng cứ thể hiện cho là , về , còn nữa mà."
Lời quả thực hợp tình hợp lý, cũng thực sự khích lệ Cố Ngọc Trúc và Trần Tư Tư.
Họ lúc liền nản lòng phàn nàn nữa, Cố Ngọc Trúc suy nghĩ một chút nhỏ: " , nếu như chỉ tiêu, chỉ cần chúng thể hiện , khả năng sẽ đến lượt chúng . Hồ Dương ba bọn họ cảm thấy thể hiện bằng chúng , Hàn Đình, Siêu T.ử và Quoa Cái từng tống lao cải, ba họ căn bản trong phạm vi cân nhắc, còn một Tô Vận, năm nay cô thể hiện cũng , sức khỏe việc ít, ngày thường sống dựa dẫm Hàn Đình, Siêu T.ử và Quoa Cái, hơn nữa cô còn yêu đương với Hàn Đình, về mặt tác phong chịu nổi sự tố cáo truy cứu , cô cũng khả năng."
Lý Kiều tự giễu : "So bó đũa chọn cột cờ, chúng vẫn chiếm ưu thế đấy."
Trần Tư Tư cũng theo, "Vậy thì chúng thể hiện cho , đợi cơ hội ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-160.html.]
Nói xong những lời , con lợn của họ ăn sạch sành sanh thức ăn trong máng, vặn Hàn Đình xách thùng thức ăn cho lợn, cùng Tô Vận tới cho lợn ăn.
Thế là nhóm Lý Kiều chuyện nữa, lùa lợn về chuồng, xách thùng thức ăn cho lợn .
Hàn Đình và Tô Vận đến chuồng lợn của họ cho lợn ăn.
Đợi lợn ăn xong, họ lùa lợn về chuồng, lập tức về ký túc xá.
Họ đặt thùng thức ăn cho lợn chuồng lợn.
Trong màn đêm đang buông xuống, tới bên bờ sông nhỏ, lắng tiếng nước sông chảy mà dạo bờ sông.
Việc đại đội chỉ tiêu hồi thành thể truyền đến tai Lâm Tiêu Hàm, thể truyền đến tai nhóm Lý Kiều, những khác tự nhiên cũng đều , bao gồm cả hai Hàn Đình và Tô Vận.
Tô Vận và Hàn Đình trò chuyện về một chuyện lúc họ còn học.
Trò chuyện một lúc, trong lòng và trong thần sắc giọng điệu, tự nhiên nỗi nhớ nhà lấp đầy.
Mà từ nhớ nhà đến chỉ tiêu hồi thành, cũng là chuyện hết sức tự nhiên.
Tô Vận Hàn Đình : "Nếu như là thật, chúng cũng tranh thủ một chút ."
Hàn Đình Tô Vận về nhà đến mức nào.
Kể từ khi lao cải trở về, Tô Vận thường xuyên nhắc đến chuyện hồi thành mặt .
Hai ngày nay chỉ tiêu hồi thành, nỗi nhớ quê hương của cô càng thể hiện rõ rệt hơn.
Hàn Đình giơ tay ôm lấy vai Tô Vận, trấn an cô: " em về nhà, chúng đều về nhà, nhưng chỉ tiêu rốt cuộc cho ai, là do đại đội quyết định, chúng tính ."
Tô Vận dừng bước, Hàn Đình : "Bây giờ danh sách cho ai vẫn quyết định mà, chúng thể tranh thủ một chút. Em luôn tin rằng, thế giới chuyện gì mà cả, giờ luôn là nhiều cách nhất mà."
Mặc dù thực sự trông khó khăn, nhưng cô cảm thấy Hàn Đình chắc chắn là thể .
Nếu cô sẽ lặp lặp mơ thấy, Hàn Đình cầm đơn xin hồi thành đưa cho cô.
Giấc mơ đó chính là dự báo về tương lai.
Chỉ cần Hàn Đình sẵn sàng nghĩ cách, chắc chắn thể lấy chỉ tiêu.
Trong bóng đêm, Hàn Đình đường nét khuôn mặt mờ ảo của Tô Vận, lẳng lặng hít một .
Tô Vận tâm ý ỷ tin tưởng như , căn bản cách nào cô mà những lời như bản , thế là im lặng một lát : "Được, để nghĩ cách."
Nghe thấy lời , Tô Vận trong lòng thấy an tâm hẳn.