Thấy đáp lời, Sơ Hạ với ánh mắt mỉm hỏi: "Hửm?"
Lý Hỷ Sinh lúc mới phản ứng , vội vàng gật đầu : "Dạ ."
Sơ Hạ lên : "Được, sáng mai đến sân trụ sở đại đội tìm chúng ."
Lý Hỷ Sinh vội vàng cúi chào Sơ Hạ: "Cảm ơn cô giáo Đường."
Nhìn Lý Hỷ Sinh khỏi văn phòng, Sơ Hạ vô thức liếc Lâm Tiêu Hàm một cái.
Lâm Tiêu Hàm cô cũng cảm nhận ánh mắt của cô, lên tiếng : " hứng thú giúp vui, cũng chẳng hứng thú kết bạn."
Sơ Hạ Lâm Tiêu Hàm là hạng gì, dĩ nhiên tranh luận với chuyện .
Nói một cách bình thường, chuyện lợi cho thì sẽ , còn việc kết giao quan hệ với hạng thành phần gia đình như Lý Hỷ Sinh, càng thể hứng thú.
Dù là bọn họ ở bên lâu như , cũng từng coi cô là bạn bè.
Sơ Hạ : "Không cần giúp vui, việc gì cứ bảo là ."
Lâm Tiêu Hàm Sơ Hạ: "Vậy sẽ khách sáo đấy."
Ngoài Lý Hỷ Sinh , Sơ Hạ còn dắt theo một nữa là Uông Tiểu Yến.
Vốn dĩ Sơ Hạ định sập tối tan học xong sẽ tìm Uông Tiểu Yến chuyện , nhưng sập tối tan học tiễn học sinh xong, Uông Tiểu Yến tự đến trường.
Uông Tiểu Yến vẫn đến chỗ Sơ Hạ để đổi sách.
Nửa năm qua, sự giúp đỡ của Sơ Hạ, cô bé ít chữ, cũng ít sách , thoát khỏi giai đoạn mù chữ, bán mù chữ.
Sơ Hạ đổi sách cho cô bé, với cô bé chuyện ngày mai dắt cô bé họp chợ cùng, cô bé cũng vô cùng vui mừng như , liên tục gật đầu đồng ý.
Chuyện thể kiếm điểm công thể mở mang tầm mắt thấy thế giới bên ngoài như thế , cô bé dĩ nhiên là đặc biệt bằng lòng .
Thế là sáng ngày hôm , cô bé dậy ăn xong cơm sáng là đến sân trụ sở đại đội từ sớm.
Kết quả cô bé đến sân trụ sở đại đội một cái, Lý Hỷ Sinh còn đến sớm hơn cả cô bé.
Lý Hỷ Sinh khi thấy cô bé thì sự gò bó sẽ ít một chút, trông cũng thoải mái hơn.
Trong mắt còn chút ngạc nhiên, chủ động hỏi Uông Tiểu Yến: "Cô giáo Đường cũng bảo em ?"
Uông Tiểu Yến gật đầu: "Lần tết Trung thu họp chợ lớn, chị dắt em bận rộn một ngày , em cũng coi như là chút kinh nghiệm , thể giúp việc."
Lý Hỷ Sinh vô cùng lo lắng : "Tớ vẫn... hiểu gì cả..."
Uông Tiểu Yến an ủi : "Không , chỉ là giúp việc thôi, gì hiểu cứ hỏi em, cần gì em đều với , chúng chăm chỉ một chút là ."
Lý Hỷ Sinh lời thì trong lòng thấy vững tâm hơn một chút.
Cậu gật đầu với Uông Tiểu Yến: "Ừ."
Hai trong sân nhỏ giọng chuyện, đợi thêm một hồi, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-146.html.]
Thấy Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm sân, hai đồng thời trở nên cẩn thận dè dặt, nghiêm chỉnh cạnh , lên tiếng chào hỏi Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm.
Sơ Hạ mỉm đáp bọn họ: "Đến sớm thế ."
Trên mặt Uông Tiểu Yến nở nụ bẽn lẽn: "Em sợ đến muộn, nên đến sớm một chút."
Bốn tụ tập ở đây là để việc, dĩ nhiên tán gẫu nhiều.
Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm mở cửa kho, dắt Uông Tiểu Yến và Lý Hỷ Sinh kho, tiên một chút công tác chuẩn .
Uông Tiểu Yến và Lý Hỷ Sinh dĩ nhiên đều cẩn thận từng li từng tí, kỹ kỹ học kỹ, một chút cũng dám lơ là. Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm bảo bọn họ gì, bọn họ lập tức bắt tay việc.
Hai chăm chỉ, ngược cũng giúp Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm đỡ ít việc.
Công tác chuẩn xong, lúc chợ, Uông Tiểu Yến và Lý Hỷ Sinh cũng chủ động kéo xe.
Về phương diện bán thể lực , Uông Tiểu Yến và Lý Hỷ Sinh dù vẫn giỏi hơn Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm.
Hai bọn họ kéo xe thoăn thoắt phía , Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm bộ theo phía .
Sắp đến chợ, Sơ Hạ với Lâm Tiêu Hàm: "Có hai đứa nó ở đó, ở sạp hàng sẽ bận rộn xuể, lát nữa đến chợ, cứ yên tâm tiệm thợ rèn ."
Xây nhà tiêu tốn nhiều tiền, bọn họ dĩ nhiên định trang hoàng sắp xếp căn nhà mới quá mức thế nào, chỉ cần thể che mưa chắn gió, đáp ứng việc ăn cơm và ngủ là .
Để đáp ứng việc ăn cơm, dĩ nhiên đồ nghề nấu nướng.
Trong căn bếp mới của bọn họ vẫn xây bếp đôi, cần hai cái nồi gang lớn và xẻng muôi.
Còn về những đồ dùng lặt vặt khác, bình thường dắt theo mua sắm dần dần là .
Lâm Tiêu Hàm ý kiến gì, đáp lời: "Được thôi."
Không cần bắt bận rộn theo, mà là ngoài dạo một chút, gì mà bằng lòng chứ.
Thế là đến chợ xong, Sơ Hạ dắt Uông Tiểu Yến và Lý Hỷ Sinh dọn dẹp sạp hàng chuẩn nhóm lửa xào sốt, Lâm Tiêu Hàm một về phía tiệm thợ rèn.
Lâm Tiêu Hàm , Uông Tiểu Yến và Lý Hỷ Sinh rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm.
Sơ Hạ thấy hai như , : "Hai đứa sợ thầy Lâm đến thế ?"
Không ngờ Sơ Hạ thấy, Uông Tiểu Yến và Lý Hỷ Sinh chút ngượng ngùng.
Lý Hỷ Sinh tiện chuyện, Uông Tiểu Yến một cái giải thích với Sơ Hạ: "Hình như lúc riêng tư thầy Lâm thích , cũng mấy khi thích chuyện với khác, bọn em sợ cẩn thận thầy vui."
Sơ Hạ thể hiểu tâm trạng của Uông Tiểu Yến và Lý Hỷ Sinh.
Lâm Tiêu Hàm thích lãng phí thời gian việc giao tiếp với khác, nếu ích cho , sẽ tỏ thái độ thờ ơ lạnh nhạt, lúc nóng lúc lạnh bày một khuôn mặt kiêu ngạo thối hoắc, coi ai gì.
Uông Tiểu Yến và Lý Hỷ Sinh vốn dĩ tính tình tự ti.
Trước mặt hạng như , dĩ nhiên càng thấy áp lực lớn.
Sơ Hạ giọng điệu thả lỏng : "Anh trông vẻ hung dữ, khá khó gần, nhưng hung dữ đến mấy cũng ăn thịt , hai đứa cần căng thẳng thế, cứ việc bình thường là ."