Nói cô đưa tay , đưa bao tải dứa trong tay đến mặt Hàn Đình: "Bây giờ em tự do như nữa, mỗi ngày đều Võ Xương Minh canh chừng, ngoại trừ và về điểm thanh niên tri thức thì những chỗ khác đều , hôm nay vất vả lắm mới thuyết phục Võ Xương Minh, tranh thủ chút thời gian mang đến cho các ."
Hàn Đình đưa tay nhận bao tải dứa, chỉ đanh mặt c.h.ử.i một câu: "Lũ khốn kiếp!"
Siêu t.ử và Quách Cái xong cũng tức điên lên, cùng mắng: " là hạng chẳng gì!"
Lúc đó bọn họ quyết định kho lương thực đại đội lấy lương thực, một trong những nguyên nhân chính cũng là để mấy đói, kết quả ngờ bọn họ chân , chân bọn họ bắt nạt Tô Vận.
Rõ ràng đều Tô Vận là của Hàn Đình , cũng Tô Vận xưa nay vốn yếu đuối nũng nịu, giúp đỡ chăm sóc một chút thì thôi , còn nó liên thủ bắt nạt cô.
Cái gì mà hữu tình hữu nghĩa, trọng tình trọng nghĩa, vinh nhục .
Trước lợi ích, tất cả nó đều là lũ ích kỷ vong ơn bội nghĩa, đồ rùa đen khốn kiếp.
Cùng một giuộc với Lâm Tiêu Hàm.
Đây cũng là coi Hàn Đình gì nữa .
Anh chỉ là lao cải ba tháng, chứ c.h.ế.t luôn về nữa .
Dùng một chuyện để rõ cả một lũ , cũng coi như là đáng giá .
Uất ức cần giãi bày cũng coi như là giãi bày hòm hòm , Tô Vận sụt sịt mũi : "Lương thực còn nhiều nữa, đây là của ba các , các mau cầm lấy . Em còn mau ch.óng về , Võ Xương Minh thực sự hung dữ, mỗi ngày tay đều cầm cái roi, về muộn là phạt đấy."
Bọn Hàn Đình cũng nhiều thời gian để đây tán gẫu kể lể chi tiết.
Hàn Đình cũng nhận lương thực trong tay Tô Vận, chỉ : "Lương thực tổng cộng chỉ bấy nhiêu, bọn lấy cũng chẳng giải quyết vấn đề gì, mỗi ăn hai miếng là hết, để cho một em thì tác dụng lớn hơn, giúp em ăn hơn một chút, thời gian ở đây, em hãy tự chăm sóc bản cho , đợi về."
Tô Vận nước mắt đầm đìa : "Các lấy lương thực thì các tính đây?"
Hàn Đình một cái nhẹ nhõm : "Em cần lo cho bọn , chút khó khăn khó bọn , đến bên quen hai em, bọn họ lương thực, xung quanh đây rau dại cũng nhiều."
Tô Vận Hàn Đình, nước mắt rốt cuộc kìm mà rơi xuống.
Hàn Đình giơ tay lau qua hai cái , đưa tay qua lau nước mắt cho cô, : "Là , hôm đó lời em, khiến em chịu khổ . Đợi về, chuyện gì cũng theo em."
Tô Vận nghẹn ngào gật đầu: "Vâng."
Nói đến đây cũng coi như xong, bọn Hàn Đình giục công trường.
Tô Vận đưa mắt bọn họ xa, giơ tay lau nước mắt mấy cái.
Ba Hàn Đình về phía công trường, nhỏ giọng chuyện.
Quách Cái : "Mẹ kiếp, về sẽ xử lũ khốn đó."
Tô Vận thời gian nán ngoài lâu.
Cô bọn Hàn Đình xa xong, liền khoác cái bao tải dứa xẹp lép lập tức về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-143.html.]
Đến gặp Hàn Đình mặt , giãi bày hết uất ức xong, trong lòng cô lúc càng tràn đầy sức mạnh hơn.
Dù thế nào nữa, ngày tháng của cô cũng sẽ khổ hơn bọn Hồ Dương và Lý Kiều, cô phần lương thực của bốn , chỉ cần nghiến răng vượt qua ba tháng vất vả tiếp theo là .
Võ Xương Minh nhiều nhất cũng chỉ giám sát quản thúc bọn họ ba tháng thôi.
Dưới ánh nắng mặt trời, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm bốc những tấm ngói màu xanh đen đặt lên xe bò.
Xếp xong chồng ngói cuối cùng, Lâm Tiêu Hàm dùng dây thừng gai buộc c.h.ặ.t ngói xe bò, để phòng lúc đường xe xóc nảy sẽ ngói rơi xuống đất.
Buộc c.h.ặ.t dây thừng xong, hai cũng dắt xe lừa rời khỏi lò gốm.
Ống khói của lò gốm càng lúc càng nhỏ dần phía lưng, khi đến bóng cây, gió mát thổi qua mặt, Sơ Hạ tháo mũ nan xuống quạt phành phạch bên mặt.
Quạt cho hai cái xong, cô đưa mũ nan đến bên mặt Lâm Tiêu Hàm, quạt cho hai cái.
Quạt xong thu mũ nan hỏi : "Mát ?"
Lâm Tiêu Hàm khách khí : "Quạt thêm mấy cái nữa ."
Sơ Hạ dĩ nhiên bất ngờ sự khách khí của , nhếch môi dùng sức quạt mạnh cho thêm hai cái nữa.
Lâm Tiêu Hàm suýt quạt bay cả lông mày: "..."
Sơ Hạ quạt cho xong, với chuyện chính: "Còn tiền công thợ mộc, và tiền công xây nhà vẫn trả, tính thì tiền còn trong tay chúng đủ ."
Lâm Tiêu Hàm : "Sập tối tan học tìm Lương Hữu Điền ứng ít điểm công."
Sơ Hạ gật gật đầu: "Được, mỗi chúng ứng hai mươi lăm đồng, chắc chắn là đủ ."
Nói xong như , sập tối tan học xong, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm liền đến trụ sở đại đội tìm Lương Hữu Điền.
Lương Hữu Điền khi ý định của bọn họ, liền dứt khoát và sảng khoái, trực tiếp cho bọn họ ứng tiền luôn.
Cho bọn họ ứng khoản tiền , một là đang ủng hộ công tác giảng dạy của bọn họ, hai là điểm công bọn họ kiếm đến cuối năm đều dư, cho bọn họ ứng cũng chẳng vấn đề gì.
Lương Hữu Điền bên đồng ý xong, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm nhận tiền từ chỗ Tần Học.
Tần Học sổ sách xong, đưa tiền tay bọn họ, bỗng hỏi bọn họ: "Chủ nhật tuần họp chợ, các cháu dọn hàng chợ bán mì ?"
Sáng hôm đó nhà máy gỗ mua gỗ , buổi chiều tìm thợ mộc, quả thực là .
Sơ Hạ lên tiếng giải thích một chút với Tần Học, Tần Học xong gật gật đầu.
Lát ông : "Cháu xem bình thường công việc ở trường của các cháu cũng khá bận, đôi khi cũng chủ nhật sẽ việc gì đó, nên chú nghĩ , là lúc các cháu dọn hàng, dắt thêm hai nữa cùng, để họ theo học hỏi một chút. Học xong , lúc các cháu thời gian chủ nhật thì cứ để hai , ?"
Nghe thấy lời , Sơ Hạ im lặng suy nghĩ một chút.