Chuyện đó Sơ Hạ tìm hiểu qua từ chỗ ông cụ bán rau.
Bây giờ Tần Học như , Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm cũng cảm thấy gì bất ngờ.
Thời buổi kiếm tiền vốn dĩ là chuyện khó khăn, việc cá nhân giàu càng phép, cho nên họ chỉ mong thể thêm chút thu nhập ngoài, hỗ trợ họ sớm dọn khỏi điểm thanh niên tri thức là .
Sau khi rõ tình hình đại khái, Tần Học cũng về.
Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm tiễn ông tận cổng trường, dõi mắt theo cho đến khi bóng dáng ông xa.
Tần Học xa, Sơ Hạ thu ánh mắt.
Cô mỉm Lâm Tiêu Hàm, vui mừng đưa tay mặt : "Hợp tác vui vẻ!"
Lâm Tiêu Hàm bàn tay của Sơ Hạ, ngước mắt thẳng mắt cô.
Anh đưa tay bắt tay Sơ Hạ, một lúc mới xoay trong trường, hờ hững : "Hợp tác vui vẻ."
"..."
Đã là thế nào .
Sơ Hạ khi phản ứng cũng cảm thấy ngượng ngùng.
Cô thản nhiên thu tay về, mang theo tâm trạng vui vẻ, xoay theo trường.
Sơ Hạ theo Lâm Tiêu Hàm văn phòng.
Hai tiên xử lý xong công việc xong của ngày hôm nay, đó mới cùng liệt kê danh sách.
Danh sách liệt kê xong thì thời gian còn sớm, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm lập tức tìm Tần Học.
Họ tan bình thường về điểm thanh niên tri thức, những việc vẫn thường hàng ngày.
Ngày hôm khi tan buổi trưa ăn cơm xong, Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm tranh thủ thời gian nghỉ trưa tìm Tần Học, đưa bản danh sách liệt kê xong tay ông .
Tần Học xem xong danh sách liền : "Được , chuẩn xong xuôi sẽ thông báo cho hai đứa."
Sơ Hạ vui mừng chút căng thẳng, quan tâm hỏi thêm một câu: "Có gì khó khăn lắm ạ?"
Tần Học cô, mỉm : "Sắm sửa mấy cái bàn, ghế đẩu nhỏ, xoong nồi bát đĩa thì chắc chắn gì khó khăn cả, rắc rối một chút là việc trao đổi với công xã, nhưng vấn đề cũng lớn. Sau khi trao đổi xong, ký một bản thỏa thuận với trạm lương dầu, trạm thực phẩm thì nguồn cung cấp nguyên liệu đều thành vấn đề. Đại đội chúng tự cũng lương thực rau củ, hơn nữa chúng chỉ dựng cái quầy nhỏ thế , một ngày tính chắc cũng bán bao nhiêu bát mì, cần lượng cung ứng nhiều lắm , gì khó khăn cả."
Nghe ông , Sơ Hạ tự nhiên cũng yên tâm.
Quầy hàng của nhà nước, chính quyền nhà nước chỗ dựa, thực sự cũng gì lo lắng.
Dù lo lắng, thì đó cũng là chuyện của những cán bộ như họ.
Điều cô cần lo lắng là liệu quầy mì dựng lên thể doanh thu .
Nếu cứ mãi doanh thu, chuyện cũng chẳng ý nghĩa gì, đại đội chắc chắn sẽ cân nhắc xem nên tiếp tục việc .
đó là chuyện khi quầy hàng dựng lên mới cần cân nhắc.
Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm khi giao bản danh sách cho Tần Học, về tiếp tục yên tâm , lên lớp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-xuyen-khong-trong-sinh-cam-nang-hanh-phuc-cua-nu-phu-thap-nien-70/chuong-113.html.]
Tuy nhiên chỉ mất một tuần thời gian, đại đội tất thủ tục dựng quầy mì.
Thủ tục xong xuôi, chuyện coi như chắc như đinh đóng cột.
Mặc dù kỳ nghỉ hè vẫn tới, nhưng tất cả công tác chuẩn thể bắt đầu .
Phía đại đội sắm sửa các loại đồ dùng cần thiết để dựng quầy mì, cũng theo yêu cầu của Sơ Hạ, mang lúa mì, đậu nành và ngô qua cho cô.
Sơ Hạ cần những thứ là để tương .
Việc tương cần thời gian khá dài, lúc bắt đầu , đến khi nghỉ hè là vặn.
Việc tương mì cũng cần lúc nào cũng chú tâm đó, chỉ cần tận dụng nửa ngày để nấu chín lúa mì, đậu nành và ngô đem phơi khô, tiếp đó tranh thủ lúc rảnh rỗi giờ việc để là .
Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm yên tâm việc của .
Bởi vì ngoài công việc, tâm trí và sức lực còn đặt chuyện dựng quầy mì , cho nên bình thường họ cơ bản quan tâm đến việc bọn Hàn Đình sống .
Mà cuộc sống của nhóm Hàn Đình cũng chẳng gì đổi.
Ngày nào cũng than vãn vì ăn màn thầu , thỉnh thoảng gào lên một tiếng là sống nổi nữa.
Những lúc thực sự cảm thấy gian khổ, đau đớn, khó nhịn, kìm mà tủi lau nước mắt một hồi cũng là chuyện thường tình.
Mười họ trong phần lớn trường hợp vẫn đoàn kết hòa thuận.
Mặc dù khi gặp chuyện sẽ xích mích nhỏ, mâu thuẫn nhỏ, lúc cảm xúc cũng sẽ đỏ mặt tía tai cãi vã vài câu, nhưng Hàn Đình trấn giữ nên bao giờ thực sự xảy chuyện lớn.
Bởi vì cuộc sống ở nông thôn quá đỗi áp chế, buồn tẻ.
Nhiều lúc họ tụ tập một chỗ trêu đùa giỡn, giải tỏa cảm xúc, tìm niềm vui trong nỗi khổ.
Mà tình cảm giữa Hàn Đình và Tô Vận cũng ngày càng trở nên rực rỡ, nồng cháy hơn trong cái sự áp chế, buồn tẻ thấy hy vọng, thấy tương lai .
Dường như chỉ như mới thể bù đắp nỗi khổ về tinh thần và thể xác.
Hy vọng nhỏ nhoi duy nhất trong cuộc sống của họ, lẽ chính là lứa rau giống trồng thứ hai.
Bởi vì bài học kinh nghiệm từ đầu tiên, thứ hai khi trồng rau họ thận trọng và cẩn thận hơn nhiều, nghiêm túc xin học hỏi ít kinh nghiệm từ những dân làng.
Những cây rau nhỏ đ.â.m rễ và lớn lên trong nắng gắt và mưa sa, còn gặp bất trắc gì nữa.
Chỉ điều nếu ăn lứa rau , thì đợi đến tận mùa thu .
"Các em học sinh, hôm nay là ngày cuối cùng chúng ở trường, học kỳ của chúng đến đây là chính thức kết thúc. Bắt đầu từ ngày mai, chúng sẽ bắt đầu kỳ nghỉ dài nhất trong năm – kỳ nghỉ hè. Các em khi nghỉ về nhà, ngoài việc phụ giúp việc và vui chơi, cũng ôn tập, củng cố những kiến thức học trong học kỳ , đừng để đến khi khai giảng học kỳ quên hết sạch..."
Sau khi Sơ Hạ và Lâm Tiêu Hàm tuyên bố kỳ nghỉ hè chính thức bắt đầu, trong lớp học lập tức bùng nổ tiếng reo hò và tiếng vỗ bàn gần như lật tung mái nhà.
Lũ trẻ vui mừng nhảy nhót lung tung, nhưng khi rời khỏi trường học thì hàng ngũ vẫn chỉnh tề.
Lần cuối cùng của học kỳ tiễn đưa lũ trẻ, Sơ Hạ cũng thở phào một dài.
Không chỉ học sinh mới mong ngóng kỳ nghỉ, giáo viên cũng .