TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 5: Dưới Có Lão Tổ Tông, Trong Lòng Không Hoảng
Cập nhật lúc: 2026-03-30 23:10:14
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tuệ gốc, bố là kẻ nát rượu, bỏ theo , còn một đôi em trai em gái, cảnh gia đình khó khăn.
Lại đúng lúc gặp chuyện xuống nông thôn.
Nhà cô gia đình con một, bản lĩnh tự tìm cho một công việc.
Không xuống nông thôn, thì chỉ còn một con đường.
Lấy chồng!
Khi nguyên chủ nảy sinh ý định , Ôn Nam Châu gốc lọt tầm ngắm của cô .
Ôn Nam Châu là con trai út nhà họ Ôn, trai, đơn thuần dễ lừa, còn là con út trong nhà, cưng chiều hết mực, nghiệp cấp ba tiếp quản công việc của , nỗi lo xuống nông thôn.
Nguyên chủ liền ngã hai con đường Ôn Nam Châu bắt buộc qua, với vài , Ôn Nam Châu liền ngoan ngoãn c.ắ.n câu, hai thành công hẹn hò với .
Sắp nghiệp, nguyên chủ giục Ôn Nam Châu kết hôn.
Ôn Nam Châu về nhà một tiếng, vấp sự phản đối kịch liệt của nhà họ Ôn, chủ yếu là Ôn - Dương Quế Lan, dù cái gia đình đó của nguyên chủ, thực sự là một cái động đáy.
Bố say xỉn, bỏ trốn, các em thơ dại, bản cô thì tan nát.
ngoài dự đoán, bố Ôn - Ôn Vượng Gia phản đối mấy, thậm chí còn một hớp đồng ý sính lễ năm trăm đồng.
Điều khiến nguyên chủ ngớ , đến nhà họ Ôn, cô mới , sính lễ hơn phân nửa là vay.
Cô gả qua đây, còn đối mặt với sự ghét bỏ của họ hàng, sự khó dễ của chồng, lúc đó đ.á.n.h tan tành những mộng tưởng và kỳ vọng của cô về cuộc sống mới.
lúc , lão tổ tông nhà họ Ôn tìm đến cô , khi tìm hiểu, nguyên chủ vô cùng sảng khoái đồng ý với lão tổ tông, ngay đêm tân hôn mang theo bàn tay vàng lão tổ tông cho đầu t.h.a.i .
Ôn Nam Châu gốc là một kẻ lụy tình, thấy hai lời theo luôn.
Sau đó, Thẩm Tuệ và Ôn Nam Châu thế hai nguyên chủ.
Nói cũng khéo, hai bọn họ và hai nguyên chủ, chỉ trùng tên trùng họ, mà ngay cả dung mạo cũng vô cùng giống .
Thay thế hề cảm giác gượng gạo.
Thậm chí nguyên chủ còn đặc biệt nhân nghĩa, để luôn cả ký ức cho hai vợ chồng bọn họ.
Chỉ là bọn họ còn kịp tiêu hóa xong, suýt đuổi khỏi nhà.
"Thử cái bàn tay vàng xem?"
Thẩm Tuệ và Ôn Nam Châu nghiên cứu phần thưởng vòng một chút, nhiều đến mức đếm xuể, dứt khoát tốn sức nữa, thực tiễn mới chân lý.
Chủ yếu là cái bàn tay vàng , dùng cũng chẳng kỹ xảo gì, dựa may mắn, nghiên cứu nhiều đến mấy cũng vô ích.
"Thử xem, ."
Ôn Nam Châu xắn tay áo, bước đến cạnh vòng , dùng sức một cái.
Vòng tít mù.
Từ nhanh đến chậm, dừng .
Hai ghé sát , thấy kim chỉ dừng ở ô phiếu lương thực tinh.
Vòng lóe sáng, trong ô nhả mấy tờ phiếu lương thực tinh.
Thẩm Tuệ đếm đếm: "Tổng cộng sáu tờ, đều là loại một cân, dùng quốc."
Thời đại , tem phiếu tương đương với loại tiền tệ thứ hai, trong đó phiếu lương thực là quan trọng nhất, dù bất kể lúc nào, ăn no mới là mưu cầu lớn nhất của đời .
Ôn Nam Châu cầm một tờ lên xem: "Dấu hiệu chống giả cũng là thật, mang ngoài là dùng ngay."
Anh nhẩm tính nhanh trong đầu, theo tỷ lệ quy đổi hiện tại, một cân lương thực tinh thể đổi từ năm đến mười cân lương thực thô, sáu cân lương thực tinh bèo nhất cũng đổi ba mươi cân lương thực thô.
Đủ định mức một tháng cho một trưởng thành việc .
"Được đấy đấy nha."
Hai vợ chồng đều hài lòng.
Lần thứ hai, là Thẩm Tuệ .
Lần kim chỉ dừng ở ô vẽ giấy b.út một đồng.
Cuối cùng nhả bốn tờ tiền giấy một đồng, tức là bốn đồng.
Phải rằng, lương một tháng hiện tại của Ôn Nam Châu cũng mới hai mươi hai đồng, chỗ bằng lương năm ngày của .
Tiền , phiếu .
Lần thứ ba, vẫn là Thẩm Tuệ.
May mắn thì bình thường, chỉ một bánh xà phòng.
Cô cũng thất vọng, thế là lắm , còn đòi hỏi xe đạp gì nữa.
Có thể hồi sinh, Ôn Nam Châu vẫn còn, thêm bàn tay vàng đảm bảo bọn họ lo cái ăn cái mặc, là hạnh phúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-vo-chong-cung-xuyen-ve-thap-nien-60-me-chong-ta-la-nguoi-trong-sinh/chuong-5-duoi-co-lao-to-tong-trong-long-khong-hoang.html.]
Còn về lời lão tổ tông cái gì mà sớm ngày nối dõi tông đường, để nhà họ Ôn đông con nhiều phúc, cô sẽ .
vội cái gì chứ, cô bây giờ mới là một cô gái mười chín tuổi mơn mởn.
Trùng hợp , Ôn Nam Châu cũng vội.
Anh cất vòng , trịnh trọng : "Vợ , lời lão tổ tông em cho vui thôi, em còn nhỏ, sinh con sớm thế cho sức khỏe."
Kiếp và Tuệ Tuệ đều là trẻ mồ côi, hai nương tựa mà lớn lên, kết vợ chồng, trong lòng , gì quan trọng bằng vợ .
"Em cũng ý , tình hình chia nhà hôm nay, nhà họ Ôn yên bình như trong ký ức của nguyên chủ , em cứ cảm giác lão già, hôm nay chính là nhắm hai đứa , đuổi hai đứa ngoài."
Màn kịch sáng nay của lão già, thì lắm, nhưng mục đích cuối cùng thì , nếu bà cụ chen ngang, cuối cùng đuổi ngoài e là chỉ cô và Ôn Nam Châu.
Quá trình đẽ đến , kết quả vẫn rành rành đấy.
Ôn Nam Châu cũng nhận : "Sau cứ xem , chúng vội, xem bọn họ rốt cuộc giở trò gì."
"Cũng đúng."
Thẩm Tuệ tán thành điểm , nguyên chủ của cô yêu cầu gì với cô, cô thể sống tùy tâm.
Ôn Nam Châu thì khác, nguyên chủ của Ôn Nam Châu khi nhờ hiếu thuận với bố .
Vuốt ve chiếc áo bông cứng ngắc vợ, Ôn Nam Châu đề nghị: "Lát nữa chúng ngoài dạo chút , sáng nay ăn no , trưa tiệm cơm quốc doanh ăn."
"Được nha." Thẩm Tuệ nở một nụ .
, nghĩ nhiều thế gì, Ôn Nam Châu ở đây là đủ .
Chỉ cần hai ở bên , thì chẳng sợ gì cả.
Ôn Nam Châu cọ cọ má cô, buông cô , lôi từ gầm giường một cái rương, mở , lấy một chiếc áo len và một chiếc áo bông mỏng của nguyên chủ: "Tuệ Tuệ, em mặc tạm cái , áo bông của em căn bản giữ ấm nữa , đợi ngày mai xem bông và vải , may một bộ mới."
Trên vòng đồ ăn và quần áo giày tất may sẵn, chỉ nguyên vật liệu, nên cứ bàn tay vàng là vạn sự đại cát.
Bàn tay vàng cùng lắm chỉ là một sự đảm bảo.
Muốn sống , vẫn dựa chính bọn họ.
Thẩm Tuệ cũng thấy áo bông , mỏng thì chớ, bông bên trong còn cứng ngắc, mặc chẳng ấm chút nào.
"Có quần bông ? Quần bông của em cũng ấm." Cô cũng chẳng khách sáo.
Cô và Ôn Nam Châu quá thuộc , hồi nhỏ ở cô nhi viện quan hệ của hai là nhất, hơn hai mươi năm , Ôn Nam Châu từ lâu trở thành một nửa của cô.
"Để tìm xem, quần của dài, em xắn lên mới mặc ."
Áo thì còn dễ , quần cho dù xắn lên, trông cũng lùng bùng, tươm tất cho lắm.
Ôn Nam Châu mà nhíu mày: "Để mượn bà cụ một bộ."
"Thôi bỏ , cứ thế ." Thẩm Tuệ cản .
Chủ yếu là bà cụ chắc chịu cho mượn, cô vẫn còn nhớ, ánh mắt ghét bỏ của bà cụ khi nguyên chủ ngày hôm qua.
Nói cho cùng, ai trách tội con trai , bà cụ chẳng đổ hết tội lên đầu nguyên chủ .
Từ lúc gả đến giờ, từng cho cô sắc mặt .
Đang nghĩ ngợi, ngoài cửa vang lên tiếng gõ:
"Cốc cốc cốc~ Thằng út."
Là chồng Dương Quế Lan.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Thẩm Tuệ và Ôn Nam Châu , Ôn Nam Châu mở cửa: "Mẹ, chuyện gì ?"
Dương Quế Lan cầm tay một bộ quần áo bông: "Áo bông quần bông của vợ con đều giữ ấm nữa , bảo nó mặc tạm của , lát nữa con dẫn vợ dạo quanh khu gia thuộc cho quen."?
Thẩm Tuệ thò đầu bộ quần áo bông tay bà cụ, quả thực đồ mới, còn vá chằng vá đụp, nhưng giặt sạch sẽ, bông cũng xốp.
"Cảm ơn ."
Hai còn tưởng thế là xong, ngờ lúc bà cụ đưa quần áo bông qua, với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai nhét cho Ôn Nam Châu một cuộn tiền phiếu, đồng thời hiệu cho đừng lên tiếng.
Đợi bà cụ , Ôn Nam Châu và Thẩm Tuệ mới phản ứng : "Mẹ cho bao nhiêu tiền?"
"Năm đồng, còn mấy tờ phiếu lương thực nữa."
Tuy là phiếu lương thực thô: "Lần em tin là cục cưng bảo bối trong nhà đấy."
Vì cục cưng bảo bối , mà đến cả đứa con dâu chướng mắt như cô cũng bịt mũi mà chăm sóc.
Ôn Nam Châu đưa tiền phiếu cho cô: "Em cất , quần áo , chúng ngoài chơi."
Hai vẫn thực sự chứng kiến thời đại .
"Đi thôi."