TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 497: Tố Văn Nóng Nảy
Cập nhật lúc: 2026-03-30 23:33:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc đầu Ôn Hồng Mai đến tìm , Lý Tố Văn khỏi ngạc nhiên.
Sau sự ngạc nhiên, là sự đề phòng sâu sắc.
Không cần , chắc chắn là chuyện.
Chẳng lẽ nhà họ Cẩu đuổi ngoài? Không nơi nương tựa nên đến nhờ vả cô?
Thế thì !
Nghĩ đến đây, cô thận trọng hỏi một câu: “Bà Lỗ, con bé đó đến lóc là tươi ?”
“Tươi đến, con gái cô ăn mặc tươm tất lắm, còn xách cả đồ hộp sữa bột đến nữa, Tố Văn , con gái cô hiếu thuận với cô nhỉ? Nó lấy chồng ? Điều kiện nhà chồng tệ chứ? Khó cho nó còn nhớ đến kế như cô.”
Lý Tố Văn giọng điệu , bà già ý đồ gì, trong lòng cô bực bội, nhưng mặt biểu hiện : “Bà thế đúng, với nó quan hệ .”
Mẹ kiếp, bà già cứ nhắm cô.
Cứ nhất quyết giới thiệu cô cho cháu trai c.h.ế.t vợ của nhà đẻ bà , còn gì mà chê cô mang theo một cục nợ.
Lý Tố Văn bây giờ là Lý Tố Văn của lúc đầu nữa, cô cãi với Hồ Thục Phân và Thẩm Tuệ bao nhiêu , tâm nhãn cũng mọc bao nhiêu cái, cô lén nhờ hỏi thăm về cháu trai của bà Lỗ.
là cũng một công việc, nhưng nhà năm đứa con, còn một bà nội liệt giường, và một sức khỏe .
Đây chẳng là hố lửa phiên bản sách giáo khoa , Lý Tố Văn điên mới đồng ý gả qua đó.
Khổ nỗi bà Lỗ là ruột của chủ nhiệm phân xưởng, cô đắc tội nổi.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Chỉ thể với bên ngoài, là sẽ một lòng một đợi chồng trở về.
Bây giờ thì , chồng c.h.ế.t, tâm tư của bà Lỗ bắt đầu hoạt động.
Lý Tố Văn phiền c.h.ế.t .
Cô còn trẻ, còn thể sinh con, còn một công việc, dù mang theo một đứa con trai, cũng ít mai cho cô.
Lý Tố Văn .
Cô phản đối việc tái giá, nhưng tái giá cũng thể tìm một cái hố lửa mà nhảy .
“Chắc là, đến xem ở vì cha nó thôi, con gái riêng của gả , nhà chồng lợi hại, đến cả nó cũng vênh váo lên, quản cả đến chuyện của bà đây .”
Lý Tố Văn giả vờ vô tình địa vị của nhà họ Cẩu: “Hừ~ bà đây loại phụ nữ lẳng lơ, ít nhất cũng ở vì chồng … ba năm.”
Vốn định cả đời, nhưng lời đến miệng mới nhận , thế thì thiệt.
Ba năm , nhiều ít.
Ai ngờ, bà Lỗ , thái độ càng nhiệt tình hơn: “Ôi trời, trời mưa, lấy chồng, cho dù là con gái ruột, cũng lý nào cản tái giá.”
“Huống chi đây là lịch cũ ngày xưa nữa, đại lãnh đạo phụ nữ thể gánh nửa bầu trời, Tố Văn , cô còn trẻ, thể lãng phí cả đời như .”
“Phụ nữ chúng , vẫn là một đàn ông nóng lạnh ở bên cạnh chống đỡ.”
Lý Tố Văn, cút mày .
“Xem , với cô nhiều quá, con gái còn đang đợi ở ngoài , hôm khác tìm cô tán gẫu.”
Cô quả nhiên vẫn học tinh túy của Thẩm Tuệ, mặt vẫn đủ dày.
Vì màn kịch của bà Lỗ, sắc mặt của Lý Tố Văn lắm, lúc gặp Ôn Hồng Mai cũng vẻ mặt : “Cô tìm gì?”
Giây phút , sóng não của cô và Dương Quế Lan một nữa đồng bộ, vô sự bất đăng tam bảo điện.
Chồn đến chúc Tết gà, ý .
Ôn Hồng Mai vẫn dùng lời lẽ cũ: “Sắp Tết , đến thăm cô, Hồng Kỳ ? Sao thấy nó?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-vo-chong-cung-xuyen-ve-thap-nien-60-me-chong-ta-la-nguoi-trong-sinh/chuong-497-to-van-nong-nay.html.]
Cô đối với lời của ông nội và cha rằng Hồng Kỳ là chỗ dựa cho chị em cô khi lấy chồng, tỏ ý kiến, cùng một sinh , cô mới tin.
cũng cản trở cô lấy Hồng Kỳ cái cớ: “Dù cũng là em trai ruột của , và Hồng Tuyết còn nhờ nó chống lưng cho.”
Đừng , chỉ một câu , thành công dịu sắc mặt của Lý Tố Văn.
Không do dự một giây nào tin Ôn Hồng Mai: “Coi như cô lòng, nhớ đến Hồng Kỳ.”
“Hồng Kỳ còn ở lớp mẫu giáo, cô cùng đón nó .” Lý Tố Văn cũng tan lâu, kịp đón con trai.
Ôn Hồng Mai nhận ánh mắt của cô đang chằm chằm đồ hộp và sữa bột, nhướng mày nhẹ, ánh mắt Lý Tố Văn mang theo sự khinh miệt tự , hề để ý mà đưa đồ về phía : “Này, cho Hồng Kỳ, cho nó uống chơi.”
Ở nhà họ Cẩu, cô sống hơn ở nhà đẻ nhiều.
Không xa, chỉ ăn và mặc, thể so sánh.
Ở nhà đẻ cô ăn bánh ngô còn no, ở nhà họ Cẩu, một ngày cô ít nhất thể ăn một cái bánh bao bột mì trắng.
Mặc ở nhà đẻ cũng , nhưng bây giờ thì , cô mặc áo khoác, áo khoác của cửa hàng bách hóa, một chiếc giá cả trăm đồng.
Tuy chồng độc ác, nhưng bố chồng đối xử với cô , cô nắm chồng, cuộc sống thể thoải mái hơn.
Bây giờ nhà họ Cẩu là cô quản lý, tiền sinh hoạt bố chồng cũng bỏ qua chồng mà giao trực tiếp cho cô , vì sữa bột và đồ hộp tuy dễ , nhưng đối với cô , cũng quá khó.
Lý Tố Văn nhận sự đổi thái độ của cô , vui vẻ nhận lấy đồ: “Đi thôi, Hồng Kỳ chắc đang đợi sốt ruột .”
Ôn Hồng Mai khẩy một tiếng.
vì mục đích của , cô cuối cùng cũng những lời quá đáng hơn.
Trên đường đến lớp mẫu giáo, cô nhắc đến gia đình bà già :
“Sao chú tư và chú út đều con ruột của ông bà nội? Rốt cuộc là chuyện gì ?”
Cô đương nhiên là chuyện gì, chẳng qua là khơi mào câu chuyện thôi.
Nhận đồ, Lý Tố Văn cũng tiếc lời với cô vài câu: “Thì là chuyện đó thôi, lão già sớm thể sinh con, sĩ diện hão, lừa gạt bà già che đậy cho ông , để ngoài tin là thể sinh, từ bên ngoài ôm về hai đứa trẻ.”
Đối với một đàn ông, để khác thể sinh con, đây quả là một sự sỉ nhục lớn.
Lý Tố Văn cũng thể hiểu, nhưng vẫn khinh bỉ Ôn Vượng Gia.
Lão già c.h.ế.t tiệt, tinh ranh cho c.h.ế.t !
“Ôm ở ? Sao chú út là con của nhà bí thư Thị ủy?”
Lời dứt, Lý Tố Văn dừng bước, đầu Ôn Hồng Mai với vẻ như .
Ý vị ẩn chứa trong ánh mắt đó, khiến Ôn Hồng Mai nhíu mày.
May mà Lý Tố Văn gì, đầu tiếp, qua mấy phút, giọng cô mới vang lên: “Cô đừng mà nghĩ nữa, chú út là lão già c.h.ế.t tiệt trộm về, hại cha con chia lìa hơn hai mươi năm, nếu lão già c.h.ế.t dứt khoát, nhà họ Tần tuyệt đối thể tha cho ông .”
“Trên cô mang dòng m.á.u của lão già c.h.ế.t tiệt , đây là nguyên tội, khuyên cô, gặp nhà họ Tần thì nên tránh một chút, đừng mà mặt dài ngắn thế nào mà sáp gần, hại nhà chồng cô đuổi ngoài, chứa chấp cô .”
Lý Tố Văn hiểu tính cách của nhà họ Tần, cô là hiểu lòng cha , đặt vị trí của họ, nếu dám trộm mất Hồng Kỳ hơn hai mươi năm, đó con cháu của tên trộm còn dám đến mặt cô thế thế , cô đem tro cốt rắc , là pháp luật cứu họ .
Đặt vị trí nhà họ Tần, xử lý dòng m.á.u của lão già , là đủ độ lượng .
Dù Lý Tố Văn khi sự thật, chỉ tránh xa nhà họ Tần, sợ nhà họ Tần chú ý đến Hồng Kỳ.
Lão già c.h.ế.t tiệt hại c.h.ế.t .
Nghĩ đến là tức, hôm nào lén lút đào mộ ông lên.
Ôn Hồng Mai nghĩ : “Dù thế nào nữa, ông nội nuôi chú út lớn thế , ơn dưỡng d.ụ.c lớn hơn trời, nếu chú út ghi nhớ, xương sống thể chọc gãy.”