TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 331: Ôn Nam Châu Vui Đến Ngốc Luôn Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-30 23:29:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vui mừng qua , Thẩm Tuệ bắt đầu suy tính về Ôn Vượng Gia.
Cô con, càng thể để Ôn Vượng Gia tiếp tục gây sóng gió, cho nên việc lão câm, lão tàn phế là chuyện bắt buộc .
Làm tàn phế thì dễ, đ.á.n.h gãy tay lão mặc kệ là xong.
Chỉ câm là khó, Thẩm Tuệ chỉ nghĩ đến axit sunfuric đậm đặc, đổ cho lão già c.h.ế.t tiệt vài ngụm, đừng là cổ họng, e rằng cũng đời nhà ma.
Axit sunfuric đậm đặc khó kiếm là một chuyện, chuyện khác là cô dù cũng lớn lên trong xã hội pháp trị, g.i.ế.c cô vẫn , cô đành bỏ qua, nghĩ cách khác.
trời tuyệt đường , chỉ một tán gẫu với chồng mang cho cô một hướng khác.
Axit sunfuric đậm đặc , cô thể đổ t.h.u.ố.c câm mà.
Lão Thu từng là thầy t.h.u.ố.c trong phủ nhà giàu, chắc là sẽ thứ t.h.u.ố.c câm chứ nhỉ?
Thẩm Tuệ suy tư, hôm nào tìm lão già thăm dò thử xem, thì cô nghĩ cách khác.
Cô nhất định cho con một môi trường sống an và hòa bình.
"Tuệ Tuệ, là đợi tình trạng con hơn một chút, chúng hẵng về thành phố đến bệnh viện kiểm tra." Từ chỗ Thu thúc về, Dương Quế Lan cân nhắc chuyện .
Về thành phố chắc chắn xe buýt, hôm nay thấy Tuệ Tuệ khó chịu khi xe buýt bà đều để trong mắt, quả thực nỡ để Tuệ Tuệ lúc khỏe chịu cái tội đó.
Bà nghĩ là đợi Tuệ Tuệ khỏe hơn, bảo Đại Hổ đ.á.n.h xe bò đưa hai con về, sáng sớm hoặc tối muộn, còn mát mẻ hơn chút.
Nói chuyện một lúc, cơn buồn ngủ của Thẩm Tuệ ập đến, chồng , cô đồng ý nhanh: "Được ạ."
Đi sớm vài ngày muộn vài ngày cũng chẳng khác gì .
Dù thời đại cũng sàng lọc sinh gì đó, cô vội.
Nhận câu trả lời khẳng định, Dương Quế Lan mới lải nhải với cô, ngày mai bà lên trấn, đ.á.n.h điện báo cho thằng Út, báo cái tin cho thằng Út mới .
Mà Ôn Nam Châu ở bên , nhận tin .
Tối tám giờ.
Đầu óc chạy hết công suất cả một ngày, cũng chỉ giờ cơm tối là thể nghỉ ngơi thả lỏng một lát, lát nữa ăn cơm xong còn kéo tiếp tục thảo luận, lúc hăng say thậm chí còn thâu đêm.
Cũng vì thế, chỉ lúc cơm tối , mới thời gian xem tin nhắn của vợ yêu và trả lời.
Hôm nay cũng , lấy đầy một hộp cơm thịt, lấy ba cái màn thầu lớn, tìm một cái bàn , c.ắ.n một miếng màn thầu chắc nịch, chìm tâm trí ô chứa đồ, kiểm tra tin nhắn mới nhất, đó thấy bốn chữ to đùng :
"Cái gì!"
Anh bật dậy, thu hút vô ánh , bao gồm cả nhóm đại lão Tần Giản mới bước :
"Ái chà~ Tiểu Ôn đồng chí ý tưởng mới ?"
"Cái thiên phú , thật khiến ghen tị, lão Tần ông vận đỏ đỏ cả mắt."
"Già già , so với trẻ tuổi nữa ."
"..."
Sự đột phá kỹ thuật của Xưởng Máy Kéo Xuân Thành cả nước chú ý, các chuyên gia công nghiệp hàng đầu khắp nơi cả nước nhận tin, hễ thời gian đều sẽ đến chứng kiến bước tiến đột phá trong công nghiệp , đồng thời còn ít trẻ tuổi tài năng ở các nơi cũng đưa đến.
Tương đương với việc là đại lão tụ hội, thiên tài tập trung.
Ôn Nam Châu là kẻ tay ngang nửa mùa, còn là ké suất của Tần Giản mà đến, đa đều coi là kẻ cửa , trong trường hợp , chắc chắn là coi thường vô cùng.
bất cứ lúc nào, cũng đều dùng thực lực để chuyện.
Ôn Nam Châu là tay ngang sai, nhưng thiên phú của là thể nghi ngờ, hơn nữa còn vai khổng lồ về hiện tại, cho nên dù nền tảng vững chắc như khác, nhưng đầu óc linh hoạt, thường xuyên những quan điểm khiến sáng mắt, hơn nữa chỉ điểm một cái là thông.
Thế là nhanh ch.óng từ tổ học tập thanh niên, đề bạt lên tổ thảo luận đại lão, áp lực trực tiếp kéo căng.
Anh tự cảm thấy trong tổ đại lão chỉ là một đứa em út, nhưng là, ấn tượng của các đại lão đối với vô cùng, thanh niên cung cấp cho dự án của họ mấy hướng khả thi, tuy là qua kiểm chứng, nhưng đủ để chứng minh thanh niên thiên phú và sự nhạy bén trong công nghiệp.
Cho nên Ôn Nam Châu phản ứng lớn như , phản ứng đầu tiên của các đại lão bao gồm cả Tần Giản chính là Tiểu Ôn ý tưởng mới .
Còn Ôn Nam Châu, phớt lờ những vị đại lão mà ngày thường cung kính, chỉ chằm chằm bốn chữ mảnh giấy:
Mang t.h.a.i ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-vo-chong-cung-xuyen-ve-thap-nien-60-me-chong-ta-la-nguoi-trong-sinh/chuong-331-on-nam-chau-vui-den-ngoc-luon-roi.html.]
Tuệ Tuệ m.a.n.g t.h.a.i ?
Không dùng đồ kế hoạch hóa ?
Thế mà cũng m.a.n.g t.h.a.i ?
Mang t.h.a.i !
Tuệ Tuệ m.a.n.g t.h.a.i !
Họ sắp con !
Con của và Tuệ Tuệ!
Ôn Nam Châu chỉ cảm thấy trong l.ồ.ng n.g.ự.c cái gì đó, đầy ắp sắp tràn ngoài, khiến hận thể ngửa mặt lên trời gào to mấy tiếng, để trút bỏ niềm vui sướng tràn trề của .
Anh sắp bố !
"Tiểu Ôn?"
"Nam Châu?"
Thấy Ôn Nam Châu vẫn đang ngẩn , Tần Giản nhíu mày: "Sao thế? Nghĩ cái gì ?"
Ôn Nam Châu lúc , đôi mắt sáng rực rỡ, b.ắ.n ánh sáng ch.ói lọi, rõ ràng là dáng vẻ chuyện vui gì đó, chẳng trách các đại lão nghĩ như .
"Hiểu Văn, , chúng về văn phòng thảo luận."
Nhà ăn đông tai tạp, tiện va chạm tư tưởng.
Nói xong định kéo Ôn Nam Châu ngoài.
Ôn Nam Châu: "..."
Tha cho .
Cả ngày , còn ăn cơm .
"Hà công, cho ăn cơm , đói cả ngày ."
Anh thừa nhận, sự phát triển của công nghiệp quan trọng, nhưng cơ thể cũng quan trọng mà, sắp bố đấy.
Ôn Nam Châu lúc , cái gì công nghiệp cái gì đại lão cái gì ước mơ, trong lòng thảy đều quan trọng nữa, chỉ bay về, ở bên cạnh Tuệ Tuệ.
Cho dù bay về , cũng cho chút thời gian, để trả lời tin nhắn chứ.
Nghe các đại lão khác còn gì, Tần Giản tán thành: "Hà công, vội một chốc lát , để trẻ tuổi ăn cơm , sức khỏe mới là vốn liếng của cách mạng."
Con nhà ai nấy xót.
Chưa đến thiên phú của Nam Châu còn hơn cả ông, với thiên phú của Nam Châu, tương lai nhất định sẽ là trụ cột của ngành , thể để hỏng sức khỏe sớm .
"Nam Châu, ăn cơm , vội."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Ôn Nam Châu gật đầu, cố giữ vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên, xuống ăn cơm.
Chỉ điều, bữa cơm , ăn chẳng thấy mùi vị gì, trong đầu là lo lắng cho Tuệ Tuệ nhà , thời khắc quan trọng thế , ở bên cạnh Tuệ Tuệ, nghĩ thôi thấy tiếc nuối.
Vì lơ đễnh quá nhập tâm, nên chú ý đến ánh mắt các đại lão đổ dồn , ăn uống từ tốn vững vàng.
điều trong mắt khác, chính là trẻ tuổi kiêu ngạo nóng nảy, thể đào tạo .
Dù Tần Giản thích so bì, nhưng đối mặt với... đồ xuất sắc thế , vẫn nhịn thẳng lưng, thêm ánh mắt ghen tị của đám bạn già, tâm trạng càng thêm sảng khoái, ăn thêm nửa cái màn thầu.
Các đại lão khác ghen tị đỏ cả mắt, Tần Giản thiên phú thì thôi , còn nhận một đồ thiên phú hơn, thật khiến họ hận thể vung cuốc, bứng về bát nhà .
Lương tài mỹ ngọc như , hận thể đích dạy dỗ một phen.
Lại nghĩ đến hội giao lưu sắp kết thúc, các vị đại lão đều chút rục rịch.
thấy dáng vẻ ăn cơm chuyên chú của đồng chí Tiểu Ôn, họ đè nén sự rục rịch xuống.
Điều thứ nhất khi đào góc tường, để ấn tượng cho đồng chí Tiểu Ôn, bắt đầu từ việc phiền đồng chí nhỏ ăn cơm.