TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh - Chương 195: Coi Như Là Cố Nhân Trùng Phùng
Cập nhật lúc: 2026-03-30 23:21:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng khách.
Mã xưởng trưởng khuôn mặt quen thuộc của đối diện, vô cùng kinh ngạc: “Lại là ?”
Lãnh đạo Cục công nghiệp nặng mới gọi điện cho ông sẽ một vị giáo sư đức cao vọng trọng đến thăm, mục đích là vì hệ thống truyền động mà xưởng họ mới mày mò .
Ông đương nhiên vui vẻ đồng ý, bộ mặt trận công nghiệp cả nước họ là châu chấu cùng một sợi dây, thứ , tự nhiên cũng sẽ giấu giếm.
Hơn nữa theo lời kỹ sư trong xưởng của họ, hệ thống truyền động mà họ đang hiện nay vẫn còn thô sơ, dùng máy kéo, còn cần nghiên cứu chi tiết hơn.
vạn ngờ, đến là một quen.
Một lúc lâu , Mã xưởng trưởng thu vẻ bùi ngùi khi gặp cố nhân, thẳng , đưa một tay : “Đồng chí Tần Giản, lâu gặp.”
Cái lâu quả thực là lâu , đến hai mươi ba, hai mươi bốn năm.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Khi đó, Xưởng Máy Kéo mới thành lập lâu, ông và Tần Giản theo các sư phụ khác đến, cũng coi như chút giao tình mờ nhạt.
nhiều, nguyên nhân là ghen tị, ghen tị với Tần Giản.
Tần Giản là thiên phú nhất trong đám thợ học việc của họ, chỉ khiến những lớn tuổi hơn như họ ngước , mà ngay cả sư phụ của cũng hết lời khen ngợi .
Nhớ ngày xưa, ông cũng là nổi bật trong những cùng tuổi, nhưng đối mặt với một Tần Giản, sự kiêu ngạo đều đả kích còn một mảnh.
Chỉ điều Tần Giản ở xưởng bao lâu, nửa năm thôi, biến mất tăm tích.
Ông cũng hỏi sư phụ, sư phụ chỉ Tần Giản tương lai hơn, ông liền hỏi thêm nữa.
Dần dần, thời gian trôi , ông cũng ném chuyện đầu.
“Mã xưởng trưởng.” Tần Giản chỉ lạnh lùng gật đầu: “Vào vấn đề chính , gặp thanh niên hệ thống truyền động.”
Mã xưởng trưởng lập tức tỉnh táo từ quá khứ, chuyển sang thái độ công việc, ngay cả cách xưng hô cũng đổi theo: “Tần giáo sư, theo lý mà chỉ thị của lãnh đạo cấp , nên từ chối, nhưng tình hình của thanh niên đó chút khác biệt, điều tra lý lịch của vấn đề.”
Điểm ông rõ .
tài liệu thẩm tra chính trị của nhà họ Ôn tiện cho mấy xem, ông chỉ nhận lệnh của cấp , cho phép đoàn đến xưởng tham quan.
Tham quan thì , nhưng tình hình của Ôn Nam Châu khác, một cách nghiêm túc, Ôn Nam Châu hiện tại là một yếu tố định.
Một là vội vàng tiếp xúc sợ đ.á.n.h rắn động cỏ.
Hai là, Mã xưởng trưởng liếc hai đàn ông thẳng tắp lưng Tần Giản, ông sợ sẽ bất lợi cho Tần Giản.
Tần Giản tuy rõ ông cụ thể đang lo lắng điều gì, nhưng cũng đoán phần nào, về việc chuẩn , từ trong chiếc cặp công văn mang theo bên lấy một túi giấy da bò màu nâu.
Trong túi giấy là một lá thư đóng dấu công.
Mã xưởng trưởng nhận lấy xem, con dấu là thật, ý tứ thư cũng đơn giản, yêu cầu ông phối hợp việc với đồng chí Tần Giản.
Trên đó đóng dấu của lãnh đạo cao nhất Bộ Công nghiệp, , ông còn chút lo lắng nào nữa.
“Tần Giản giáo sư, bây giờ sẽ gọi Ôn Nam Châu.”
Mã xưởng trưởng cũng là hiểu kỹ thuật, hệ thống truyền động quan trọng đến mức nào ông rõ, nhỏ thì thể giúp máy kéo họ sản xuất tiến một bước dài.
Nếu lớn, xe tăng, máy bay, tàu thủy, đều khả năng dùng đến.
Cho đến nay, cái đầu máy kéo nhỏ mà Ôn Nam Châu và bản vẽ của , gửi lên cấp .
Việc thẩm tra chính trị đối với Ôn Nam Châu cũng đang cấp tiến hành khẩn trương.
Lúc Mã xưởng trưởng dậy, ông liếc khuôn mặt luôn lạnh lùng của Tần Giản, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, nhưng ông nắm bắt .
Cuối cùng chỉ thể quy cho tâm tư bàng hoàng cách thế khi gặp cố nhân mà thôi.
Ông ngoài phòng khách, dặn dò bí thư vài câu, phòng khách, bưng một tách nóng, hỏi Tần Giản: “Thằng nhóc đó qua đây còn mất một lúc, cùng xuống xưởng xem , bao nhiêu năm về, xưởng của chúng bây giờ đổi lớn lắm.”
Chẳng là đổi lớn , từ một xưởng nhỏ hai trăm lúc ban đầu, từng bước phát triển thành một nhà máy lớn vạn như hiện nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn-70-vo-chong-cung-xuyen-ve-thap-nien-60-me-chong-ta-la-nguoi-trong-sinh/chuong-195-coi-nhu-la-co-nhan-trung-phung.html.]
Mã xưởng trưởng ở trong xưởng hơn hai mươi năm, Xưởng Máy Kéo là do ông nó lớn lên từng chút một, trong lòng ông nó giống như con của .
Nửa cuộc đời của ông đều trải qua trong xưởng, thể , Xưởng Máy Kéo phát triển đến ngày nay, ông công lao cũng khổ lao.
Có lẽ vẫn là chút hiếu thắng chịu thua của thời trẻ, ông thao thao bất tuyệt về tình hình hiện tại của xưởng, đối với mỗi mẫu máy kéo đều thuộc như lòng bàn tay.
Tần Giản cũng ngắt lời ông, chỉ chăm chú lắng .
Hai đàn ông lưng Tần Giản từ đầu đến cuối như hai pho tượng, động cũng , dần dần, Mã xưởng trưởng lờ họ .
Còn bên nhà họ Ôn.
Người đến tìm Ôn Nam Châu là bí thư của Mã xưởng trưởng, vị trí nhà họ Ôn, vì cần dẫn đường.
Để tiết kiệm thời gian, xe đạp đến.
Đến lầu, khóa xe, lên lầu, gõ cửa nhà họ Ôn.
Cốc cốc cốc cốc~
Cốc cốc cốc cốc~
Trong nhà.
Ôn Nam Sơn, đang co ro ngủ ghế trong phòng khách, là đầu tiên thấy tiếng gõ cửa.
Sau khi đ.á.n.h thức, đầu tiên là xoa xoa cái cổ đau mỏi, thầm mắng một tiếng con mụ vợ c.h.ế.t tiệt đằng chân lân đằng đầu, mới cao giọng đáp một câu: “Đến đây.”
Anh tưởng là cả Ôn về, ngờ mở cửa , thấy một khuôn mặt xa lạ: “Anh là ai?”
Nửa đêm gõ cửa, bệnh !
Người đến chính là Thạch bí thư, gật đầu với Ôn Nam Sơn: “Chào , tìm Ôn Nam Châu, phiền gọi giúp .”
Tìm Lão Yêu?
Ôn Nam Sơn khách khí mà Thạch bí thư từ xuống , thấy ăn mặc tươm tất, cổ tay còn đeo một chiếc đồng hồ màu bạc, bộ đồ Lênin, đôi giày da bóng loáng.
Nhìn là bình thường.
Lão Yêu quen như từ khi nào?
Trong ấn tượng của hai Ôn, bạn bè của Ôn Nam Châu giờ chỉ đám côn đồ nhỏ như Tiết Dương, Tôn Lỗi, bao giờ một đắn.
“Anh tìm nó việc gì?”
Hỏi cho rõ, lỡ như là đến tìm thù thì ?
Thạch bí thư cũng giấu giếm, thẳng: “Trong xưởng một dây chuyền sản xuất hỏng, cần đồng chí Nam Châu đến giải quyết, đừng chậm trễ sản xuất.”
Nghe thấy lời , phản ứng đầu tiên của hai Ôn là: “Các tìm nhầm ?” Lão Yêu nó giải quyết cái gì chứ.
Anh đang định xua tay tìm khác , Ôn Nam Châu khoác áo mở cửa phòng, thấy ngoài cửa: “Thạch bí thư?”
Anh thấy câu cuối cùng của Thạch bí thư, bảo sửa máy móc, đây là việc trong phận sự của , nhưng Ôn Nam Châu vẫn chút kỳ lạ.
Theo lý mà mới bộ phận kỹ thuật, thời gian vẫn luôn sắp xếp sách, từng sửa máy móc.
Chẳng lẽ xưởng cho rằng lão già truyền hết tay nghề cho ?
“Đồng chí Nam Châu, phiền cùng một chuyến.” Thạch bí thư giải thích thêm, tuy dùng kính ngữ với Ôn Nam Châu, nhưng giọng điệu cho phép từ chối.
Ôn Nam Châu im lặng hai giây: “Được.”
Không cần , Thạch bí thư đến đây chắc chắn là đại diện cho ý của xưởng trưởng, quyền từ chối, cũng lý do để từ chối.
Ngay lập tức, phòng mặc quần áo chỉnh tề, cho Thẩm Tuệ một ánh mắt an tâm, theo Thạch bí thư khỏi nhà xuống lầu.