“Khó thì khó!
thật sự tin, con Ngọc mà thật sự tiền đồ thì tìm cái thằng đàn ông hai chân nào nữa!
cũng mấy chuyện đó , chẳng là cái thằng con nhà họ Từ ?
Cậu bảo với Từ Vi Tiên là cứ lùi cái ngày xem mắt một chút!
Ông chịu thì thôi!
thấy thằng Từ Đào đó bình thường lăng nhăng với mấy cô gái lắm, cái hạng như thế cho con Ngọc đối tượng, còn ưng đấy!”
Chung Định Bang chốt hạ một câu chắc nịch.
Bữa cơm khiến mấy đều rầu rĩ như đưa đám, chỉ Chung Định Bang và Chung Ngọc là ăn thấy ngon miệng.
Đặc biệt là Chung Ngọc, cô bao lâu ăn món thịt xào và cơm gạo nhị mễ ngon như , thế là cô đ-ánh chén liền ba bát.
Lúc về, Chung Ngọc tiễn Chung Định Bang xuống lầu.
Chung Định Bang , bàn tay đầy vết sẹo và nếp nhăn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Chung Ngọc, bùi ngùi :
“Cái con bé , bình thường sống vất vả cũng tìm bác mà .
Cứ đợi đến lúc đường cùng mới chịu tìm .
cháu yên tâm, chuyện cứ thế mà quyết, nếu ba cháu còn dám ép cháu bỏ thi để xem mắt thì cứ đến tìm bác!
Chuyện bác quản chắc !”
Trong lòng Chung Ngọc chút xúc động:
“Bác cả, chuyện thật sự cảm ơn bác nhiều lắm ạ.”
Trước mắt cô hiện một bức tranh khác.
Trong sách, khi cô ch-ết, t.h.ả.m nhất, đau lòng nhất chính là bác cả mặt .
Vì sự áy náy đối với cuộc hôn nhân hạnh phúc của cô nên thực bao nhiêu năm qua, Chung Định Bang và Chung Ngọc qua nhiều, nhưng mỗi xuất hiện đều là để ủng hộ cô.
Chung Ngọc của ngày xưa vì mối quan hệ giữa Chung Quốc Trụ và Hà Kim Đào mà ít khi gần gũi với bác cả ít và nóng tính , nhưng bây giờ cô đổi ý .
Những kẻ đối xử với mới là những kẻ nên tránh xa.
Còn đối với bác cả luôn thật lòng mong sống , cô sống thật mới thể khiến ông yên lòng.
Chung Định Bang vỗ vỗ cánh tay nhỏ nhắn g-ầy gò của Chung Ngọc, đang định thì thêm một câu:
“ mà ba cháu đúng đấy, cháu hai mươi hai .
Trong xưởng tầm tuổi cháu mà kết hôn thì còn nhiều .
Cháu ba cháu quản cháu nữa thì cũng tìm một đối tượng đáng tin cậy mà gả thôi.”
Giọng đầy vẻ ân cần khuyên bảo.
Chung Ngọc mím môi, gật đầu.
Ông lão lúc mới yên tâm, chậm rãi về hướng nhà .
Chung Định Bang , nụ mặt Chung Ngọc cũng dần biến mất.
Thực cô hiểu những lời bác cả hết.
Trước đây cho cô kết hôn là vì cô trở thành công nhân, ba sợ cô kết hôn sẽ nộp lương nữa, nên ch-ết sống bắt cô ở nhà thêm mấy năm, tiện thể chăm sóc các em.
bây giờ các em cũng lớn dần , cô mà còn kết hôn thì e rằng sẽ giống như bây giờ, ba thông qua chuyện kết hôn để hoặc là đổi lấy lợi ích, hoặc là lấy tiền sính lễ mà vắt kiệt giá trị cuối cùng của cô.
Đến lúc đó, e rằng cho dù Từ Đào thì cũng Lý Đào, Triệu Đào, mà những sự sắp xếp đó chỉ thể tồi tệ và đê tiện hơn hiện tại mà thôi.
Nghĩ đến đây, gương mặt nhỏ nhắn của Chung Ngọc càng trở nên trắng bệch.
Đã đến lúc cân nhắc chuyện kết hôn .
cô thể gả cho ai đây?
Trong làn gió đêm bắt đầu se lạnh, Chung Ngọc đó suy nghĩ hồi lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-8.html.]
Hơi lạnh mùa hè cùng ánh bên ngoài bao trùm lấy cô, khắc họa lên bóng dáng cô độc và mảnh dẻ của cô, lặng ở đó lâu.
Chương 5 (Tiếp):
Chung Viện
Về đến nhà, đúng như dự đoán, Chung Quốc Trụ và Hà Kim Đào cho cô sắc mặt .
Tuy nhiên vì kiêng dè Chung Định Bang nên mấy lời mỉa mai vài câu nhưng cũng nhẫn nhịn mắng c.h.ử.i ầm lên.
“Con bé tự quyết định gớm thật đấy, hỏi con một câu cuối, con nhất định tham gia cái cuộc thi vớ vẩn ?”
Hà Kim Đào rốt cuộc nén nổi giận, chống cằm Chung Ngọc, đôi mắt tam giác trợn ngược lên.
Chung Ngọc đang định xếp chồng bát đũa ăn xong , kế cũng ngẩng đầu lên:
“Mẹ, là bây giờ con bảo nữa, đợi bác cả chuyện giải thích với bác nhé?”
Giọng mềm mại chậm chạp, qua dường như còn khá lời.
Hà Kim Đào:
“...”
Cái con nhỏ ch-ết tiệt , từ khi nào mà năng xỏ xiên thế !
“Xì!
Bác cả con thì cái gì!
Cái gì cũng lời bác cả, bác cả con cho con cái ăn cái mặc, cho con chỗ ở ?”
Hà Kim Đào nhổ một bãi nước bọt đầy hung tợn.
Nghĩ bụng thể đối đầu với Chung Định Bang , cũng chỉ đành van nài phía nhà họ Từ dời ngày thôi.
Chao ôi!
Con gái lớn giữ đúng là thật, con bé thể giữ thêm nữa !
Cứ để nó ở trong nhà thì thật sự sẽ thành kẻ thù mất!
Lần , gì thì cũng gả nó nhà họ Từ cho bằng !
Hà Kim Đào đảo mắt, giọng dịu một chút:
“Thế , để với nhà họ Từ, bảo họ dời ngày một chút.
cái ngày đổi đó con thêm chuyện gì khác đấy!
Có bò cũng bò đến đó cho !
Nghe !”
Nói xong liền liếc Chung Ngọc đang dọn bát đũa phòng nghỉ.
Bím tóc đuôi tôm của Chung Ngọc thả lưng, cô xếp những cái bát cơm thừa chồng lên , bưng trong bếp.
Nước từ vòi chảy xuống ào ào tạo thành một bức màn nước nhỏ, đ-ập tay, xua tan nốt chút nóng bức còn sót của mùa hè.
Cô rửa thong thả nghĩ về những lời Hà Kim Đào .
Quả nhiên, còn trở mặt mà Hà Kim Đào đem những lời kiểu “cái ăn cái mặc cái ở” để đe dọa cô .
Cứ như thể chi tiêu của cô đều là do nhà họ Chung chu cấp .
điều chẳng quá nực ?
Chuyện ăn mặc chi tiêu bề ngoài là do gia đình chi trả,
thực tế là cô bắt đầu kiếm tiền từ khi công nhân vài năm .
Mỗi tháng lương là 25 đồng, cùng với phiếu lương thực và phiếu thịt, lúc phát lương Hà Kim Đào đều tự động lĩnh hộ hết, một xu nào lọt tay cô.
Thế nhưng những thứ Hà Kim Đào cho cô ăn hàng ngày xem...
Chi tiêu thực tế mỗi tháng của cô quá 10 đồng,