“Cô... cô tỉnh ... là bạn của cô...
Hạ Học Hữu... xem cô thế nào..."
Đôi môi tái nhợt của Tạ Mân Lam khẽ mím , nở một nụ với :
“ , cảm ơn ."
Hạ Học Hữu yên tâm hẳn, giơ cái chậu sắt tráng men tay lên:
“Cô mới tỉnh, rửa mặt .
Anh cô và chị dâu chợ , tối mới về."
“Vậy..."
Tạ Mân Lam định hỏi nhà họ Chu .
Hạ Học Hữu lập tức :
“Họ đều nhốt đồn cảnh sát .
Tội cưỡng h.i.ế.p thành cũng là tội lớn, nhốt , nếu tuyên án thì sẽ ngoài ."
Tạ Mân Lam lúc mới yên tâm.
Cô dùng cái chậu mà Hạ Học Hữu mang tới để rửa tay và mặt, đó sân chơi cùng Hổ T.ử và Tiểu Phương.
Hổ T.ử và Tiểu Phương thiết với cô , chẳng mấy chốc kéo cô chơi trò trốn tìm, còn chi-a s-ẻ “báu vật" trân giấu với cô.
Tạ Mân Lam chơi đùa cùng hai đứa trẻ, dường như những vết đau cũng còn rõ rệt nữa.
Hạ Học Hữu trong sân, cô gái thoát khỏi kiếp nạn đang chơi đùa như một đứa trẻ, mặt tự chủ mà mang theo nụ .
Có lẽ lúc vẫn cảm nhận gì.
kể từ đầu tiên thấy cô, thấy bóng dáng cô ngược sáng giữa đống thủy tinh vỡ và ánh nắng mặt trời, bóng dáng như nữ chiến thần đó in sâu trái tim từ lâu .
Chương 38 Sóng gió
Lúc Chung Ngọc và những khác trở về là bốn giờ chiều.
Thấy Tạ Mân Lam dừng và về phía , Chung Ngọc mỉm , giơ túi rau đang xách tay lên với cô:
“Hôm nay kịp đưa em tham quan nhà máy , nhưng may mà vẫn còn kịp ăn bữa tối cùng ."
Đôi môi Tạ Mân Lam mấp máy, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Lúc tuyệt vọng nhất, cô cũng từng nghĩ đến Chung Ngọc, nghĩ đến Tạ Mân Sơn, nhưng cô dám hy vọng họ thể cứu .
Dù thì cô cũng chẳng ai , cái nơi hoang vu hẻo lánh thì ai thể tìm thấy chứ?
Đợi đến lúc tìm , e là cô sớm g-iết ch-ết Chu Phong cũng tự sát luôn !
may mà họ đều đến kịp.
Bây giờ nghĩ , cô nên nghĩ quẩn như , dẫu thì kéo Chu Phong ch-ết chùm theo, xứng.
Tạ Mân Sơn vẫn giữ tính cách lầm lì như hũ nút, thấy em gái cũng gì nhiều, chỉ xách rau bếp chuẩn nấu cơm.
Chung Ngọc đang định theo trong thì Tạ Mân Lam kéo cánh tay :
“Chị Ngọc, để em cho."
Chung Ngọc định gì đó, thấy giọng trầm thấp của Tạ Mân Lam:
“Em ... em... cũng chuyện với trai em."
Chung Ngọc ngẩn một lát gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-74.html.]
Hổ T.ử và Tiểu Phương nãy đang nghịch bùn, giờ thấy sắp đến giờ ăn cơm liền ngoan ngoãn tới đòi rửa tay.
Chung Ngọc bơm nước giếng mát lạnh cho chúng, hai bàn tay nhỏ mập mạp dính đầy bùn nhúng trong nước, khẽ ngâm một chút, lớp bùn đen kịt liền bong rơi xuống đáy chậu.
Chung Ngọc xoa xà phòng tạo bọt cho từng bàn tay nhỏ, đó một chậu nước sạch khác, lúc mới rửa sạch hai đôi tay nhỏ.
Sau khi rửa sạch, Chung Ngọc lấy cuốn vở và b.út mua mấy ngày , bảo Hổ T.ử và Tiểu Phương bắt đầu tập chữ.
Sau một thời gian luyện tập, chữ của Hổ T.ử khá dáng .
Tuy chữ của Tiểu Phương vẫn chỉ là những hình vẽ nguệch ngoạc nhưng cũng đang nghiêm túc vẽ ở đó, dáng vẻ chăm chú khi việc thì giống Tạ Mân Sơn.
Chung Ngọc bên cạnh chúng chữ, thỉnh thoảng chỉ bảo một hai câu.
Hạ Học Hữu bên cạnh mà thèm đỏ mắt, đây cũng chẳng thấy gì, nhưng giờ đây thì chỗ nào cũng thể thấy loại hạnh phúc bình dị đó.
Cũng thật lạ lùng.
Trước đây cũng từng đến nhà Lưu Hạnh Vận, cũng từng thấy vợ khá đanh đ-á của hướng dẫn con bài tập mà!
Sao cảm giác nhỉ!
Bốn phía việc gì, Hạ Học Hữu liền trò chuyện với Chung Ngọc:
“Chị dâu, chị và em tìm cái sân mà bọn họ giấu thế?"
Không chuyện khác, cái nơi đó chim thèm đậu hoang vắng như , nếu họ là sẽ đến đó thì e là cho dù Tạ Mân Lam thật sự xảy chuyện, họ cũng tìm tới đó!
“À, chuyện hả, thực cái địa chỉ nhắc đến phía Tây ngoại thành là em phản ứng ngay .
Dù thì đầu óc cũng thuộc loại nhớ lâu thù dai mà, đây Chu Hướng Tài từng khoe khoang với mấy , nhiều tự nhiên sẽ ấn tượng."
Thế nhưng, ấn tượng là một chuyện, lúc mấu chốt thể lập tức quyết định đưa lái xe đến địa chỉ đó là một chuyện khác.
Đó là một quyết định cần nhiều lòng dũng cảm và sự quyết đoán, dẫu thì nếu chậm trễ dù chỉ một giây, lẽ Tạ Mân Lam thật sự xảy chuyện .
Hai trò chuyện thêm một lúc.
Một lát , cửa bếp mở , Tạ Mân Lam bưng món nộm từ bên trong .
Chung Ngọc thấy ánh mắt Hạ Học Hữu dường như sáng lên, bước tới cô đón lấy món nộm trong tay Tạ Mân Lam.
“Em gái, em cũng nấu ăn quá nhỉ!"
Câu “em gái" của Hạ Học Hữu chút sến súa, nhưng Tạ Mân Lam nhận nên cũng gì, chỉ đến bên cạnh Chung Ngọc:
“Chị Ngọc... em thể ở cùng ?"
Chung Ngọc mỉm .
Cô hiểu rằng Tạ Mân Lam câu nghĩa là cô nghĩ thông suốt .
Cô dùng hai tay thiết nắm lấy cánh tay Tạ Mân Lam:
“Tất nhiên !
em thấy Hổ T.ử và Tiểu Phương ồn ào , dẫu chúng vẫn còn là trẻ con, tụ tập với thì khó tránh khỏi những lúc quậy phá."
Tạ Mân Lam c.ắ.n môi lắc đầu, khẽ xoa đầu Tiểu Phương đang ghé tới, ngẩng đầu lên, lộ một nụ rạng rỡ và thanh thản từng :
“Em thích hai đứa nhỏ ."
Tạ Mân Lam khẽ .
Không chỉ là hai đứa nhỏ , còn Tạ Mân Sơn, Chung Ngọc, cũng như những em và cảnh sát cứu cô khỏi l.ồ.ng giam.
Giờ đây cô thấy họ, trong lòng đều thấy vui vẻ.
Bữa tối ăn ở sân trống nhỏ bếp.