“Nếu định tìm thì thôi , vẫn là câu đó, gì cả, cũng thể nhận bừa."
Tạ Mân Sơn lời đanh thép:
“Việc giúp trông Hổ T.ử và Tiểu Phương là chuyện lúc mới dọn đến.
Chị Lệ Minh giúp trông hai , gửi một cân bột mì trắng và một túm đậu cô ve khô, tuy coi là sòng phẳng nhưng cũng là .
Hơn nữa kể từ đó từng gửi lũ trẻ cho dì Dương và chị Lệ Minh nữa."
“Ca uống nước là hàng nhập từ miền Nam về, lúc mới dọn nhà nào cũng tặng một cái cả.
Bà An ở đây còn đặc biệt tặng thêm một cái chậu rửa mặt tráng men nữa, chuyện đều ."
Nghe xong câu , ngay cả thím Trương hóng hớt cũng khỏi gật đầu:
“Phải đấy!
Phải đấy!
Cái ca uống nước nhà to lắm!
còn cho con gái mang đến nhà máy để lấy cơm !"
Lúc khỏi trêu chọc:
“Ôi dào thím Trương, thím mà theo logic của chị Phượng Hương thì con gái thím... chẳng lẽ cũng quan hệ mờ ám với Tạ Mân Sơn !"
Thím Trương vội vàng xua tay:
“Phi phi phi!
Yến T.ử nhà yêu !
Không bừa nhé!"
Mấy ngắt lời một chút, những khác cũng phản ứng .
Chị Thái tiếp lời ngay:
“Trong đại viện chúng ai mà từng giúp Mân Sơn trông lũ trẻ , mấy hôm Mân Sơn vắng cả ngày là giúp trông đấy, lúc về còn mua cho nhà một cân cà chua nữa!
Nếu theo lời chị Dương thì... cũng rửa sạch tiếng ."
Nói xong câu đều ồ lên.
Cười thì nhưng trong lòng ai cũng rõ ràng .
Xem giữa Tạ Mân Sơn và Từ Lệ Minh thực sự là chẳng quan hệ gì cả, chuyện lửa khói là do Dương Phượng Hương quá lên, ý đồ của Dương Phượng Hương là gì?
Chẳng là Tạ Mân Sơn cưới Từ Lệ Minh ?
Bây giờ nghĩ Từ Lệ Minh là một góa phụ mất chồng, gì gia đình t.ử tế nào chịu cưới nữa?
Chỉ Tạ Mân Sơn đèo bòng hai đứa nhỏ nên mới Dương Phượng Hương nhắm , ép gả cho bằng !
Con mồi b-éo bở như Tạ Mân Sơn bày mặt Dương Phượng Hương, xông lên c.ắ.n một miếng thịt thì đúng là tính cách của Dương Phượng Hương!
Nghĩ đến đây, ánh mắt của ít Dương Phượng Hương và Từ Lệ Minh khỏi trở nên vô cùng kỳ quặc, pha lẫn sự khinh bỉ và e dè nhàn nhạt, khiến cảm thấy vô cùng khó chịu.
Từ Lệ Minh vốn là da mặt mỏng, Tạ Mân Sơn từ chối thẳng mặt, khác chằm chằm như chịu nổi, ngay lập tức ôm mặt chạy khỏi đám đông.
“Con gái!"
Dương Phượng Hương Từ Lệ Minh chạy về phòng, hằn học Tạ Mân Sơn:
“Tạ Mân Sơn!
Con gái nhà chỗ nào xứng với !
Hay là hồ ly tinh nào hớp mất hồn ?"
Nói đến đây, bà đột nhiên ánh mắt sắc lẹm:
“Phải !
Chính là con nhỏ hôm dẫn về đây ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-40.html.]
Lông mày Tạ Mân Sơn nhíu một chút nhưng vẫn gì.
Dương Phượng Hương ăn muối nhiều năm như tự nhiên tâm tư của trai mặt, ngay lập tức lạnh :
“Hừ!
ngay con nhỏ đó đơn giản mà!
Tuy nhiên đừng tưởng con nhỏ đó trông đơn thuần là tâm tư khác, loại con gái đó chỉ là lợi dụng thôi!
Nó tuyệt đối gả cho !"
“ cũng ý định để cô gả cho ."
Tạ Mân Sơn bình thản .
“Cậu đùa ?
Tạ Mân Sơn, vì nó mà từ chối con gái , mà nó gả cho ?"
Dương Phượng Hương đời nào tin!
Tạ Mân Sơn cúi đầu, giọng trầm thấp mang theo chút đắng chát:
“Cô xứng đáng với hơn, ... xứng với cô ."
Tạ Mân Sơn xong liền dẫn hai đứa nhỏ bếp.
Để Dương Phượng Hương một giữa sân lớn tiếng c.h.ử.i rủa:
“Tạ Mân Sơn!
Thật ngờ là một kẻ si tình đấy!
Nếu thực sự si tình thì còn nhớ nhung khác, đừng bộ tịch với lão nương nữa!"
Trong viện ngừng vang lên tiếng của những hàng xóm khác, hoặc là bàn tán về Dương Phượng Hương và con gái bà , hoặc là khuyên nhủ Dương Phượng Hương về phòng.
Tạ Mân Sơn hề để tâm đến những điều đó, chỉ cúi xuống lẳng lặng cầm cây bắp cải lên, tiếp tục bẻ từng lá cải bỏ chậu rửa rau.
*
Ngày hôm đó Tạ Mân Sơn khỏi khu đại tạp viện nữa, cũng tìm Chung Ngọc thêm nào.
Có lẽ vì chuyện ban ngày nên đến tối mơ thấy một giấc mơ.
Người trong giấc mơ là Chung Ngọc nhưng dường như là cô.
Cô bụng mang chửa lê bước con đường mùa thu hiu quạnh.
Từng chiếc lá vàng từ cây rụng xuống xào xạc, rơi bên cạnh Chung Ngọc, vai, bên tóc mai, khiến khuôn mặt nhợt nhạt của cô càng thêm tiều tụy xơ xác.
Tạ Mân Sơn giống như một cơn gió nhẹ.
Anh ngang qua mặt cô, vẫy tay với cô nhưng luôn nhận bất kỳ phản hồi nào từ cô.
Cô cứ ôm bụng một cách vô hồn đường, mặt còn nụ khiến rung động nữa.
Hình ảnh lóe lên, Chung Ngọc đang trong một căn phòng.
Căn phòng tối, một đàn ông từ ngoài bước , vớ lấy vài thứ gì đó định rời .
Bụng Chung Ngọc lớn , cô cố gắng gượng dậy với đó:
“Từ Đào...
Từ Đào... em cảm thấy sắp sinh ... thể giúp em tìm bà đỡ... hoặc đến trạm y tế ..."
Người đàn ông đầu , khuôn mặt đáng ghét mang theo nụ bất cần đời:
“Chẳng cô giỏi lắm ?
Chẳng còn tố cáo ?
Tự mà !
Đàn bà sinh con gì to tát , đừng bộ tịch mặt !"