“Lúc , từ một bên bếp chậm rãi hiện một bóng dáng g-ầy gò.”
Từ Lệ Minh bưng một cái chậu nhỏ, bên trong ba quả trứng gà.
Cô những quả trứng trong chậu, giọng yếu ớt gọi Tạ Mân Sơn:
“Mân Sơn."
Tạ Mân Sơn dừng .
Từ Lệ Minh chậm rãi bước tới:
“ luộc trứng cho và lũ trẻ, trưa nay ăn luôn cho nóng."
Nói xong, ánh mắt Tạ Mân Sơn mang theo chút mong đợi.
Tuy nhiên, sự mong đợi Tạ Mân Sơn cắt đứt thương tiếc.
Tạ Mân Sơn đầu , giọng cứng rắn:
“Không cần chị Từ, nhà cơm ."
Sự mong đợi trong mắt Từ Lệ Minh lập tức biến thành vẻ đáng thương, cô Tạ Mân Sơn đầy tội nghiệp, nhưng mãi nhận bất kỳ phản hồi nào từ đàn ông.
Tuy nhiên cô cũng , cứ thế đàn ông chui bếp, tiếng bát đũa xoong nồi vang lên.
lúc , từ trong góc một phụ nữ tới, tuổi chừng ngoài năm mươi.
Bà Từ Lệ Minh, liếc Tạ Mân Sơn trong bếp, đột nhiên lớn tiếng :
“Tạ Mân Sơn, đây, Lệ Minh nhà lời với ."
Thấy Tạ Mân Sơn vẫn phản ứng, bà bèn bồi thêm một câu:
“Đàn ông con trai, gặp chuyện cho rõ ràng, suốt ngày cứ giả vờ như thấy, xứng đấng nam nhi!"
Chương 21 Làm mộng
Người chuyện hiên nhiên là ruột của Từ Lệ Minh, Dương Phượng Hương.
Dương Phượng Hương và Từ Lệ Minh tính cách giống , lúc trẻ bà nổi tiếng là nàng dâu ghê gớm trong viện, khi về già thì danh tiếng càng vang xa quanh khu đại tạp viện , trẻ con thấy bà tới đều chạy thật xa.
Mẹ của Tạ Mân Sơn và Dương Phượng Hương cũng coi như quen từ lâu, nhưng Dương Phượng Hương lấy chồng về đây lâu thì Tạ Mân Sơn lấy chồng nơi khác, qua sâu đậm lắm.
Sau khi Tạ Mân Sơn dọn về đây, nể mặt nên đối với Dương Phượng Hương cũng coi như khách khí.
xem hôm nay sự khách khí cũng chẳng cần thiết nữa .
Tạ Mân Sơn dừng động tác rửa rau, vung tay bước khỏi bếp.
Bên ngoài, Dương Phượng Hương đang dẫn Từ Lệ Minh trời nắng gắt, lớn tiếng gào thét:
“Tạ Mân Sơn, hôm nay cho rõ ràng cho , đối với Lệ Minh nhà rốt cuộc là ý gì?
Nếu ý gì thì hãy thẳng thừng , đừng như con rùa rụt cổ, trốn trong nhà dám hé răng!"
Giọng oang oang nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của những hàng xóm khác trong khu đại tạp viện.
Thím Trương vốn là thích hóng hớt nhất trong viện, thấy Dương Phượng Hương mặt liền lập tức bê thúng ở cửa .
Nghe Dương Phượng Hương câu đó, mắt bà lập tức trợn tròn lên:
“Chị Dương!
Lời của chị ý gì?
Chị bảo Mân Sơn ý với Lệ Minh nhà chị ?"
Nói xong câu , bà lập tức bắt đầu lục lọi trong trí nhớ, sợ bỏ lỡ bất kỳ manh mối nào cho thấy Tạ Mân Sơn ý với Từ Lệ Minh.
Dương Phượng Hương hừ lạnh một tiếng, sang với :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-39.html.]
“Hôm nay cũng chẳng sợ chê.
Lệ Minh nhà đều nó lớn lên , nó tuy bây giờ còn là gái còn trinh nữa nhưng nếu cố ý vẻ ý đồ đó thì với tính cách bổn phận của Lệ Minh nhà , nó dám tự chủ động đến chuyện ?"
Lời cũng lý.
Không ít hàng xóm xem Từ Lệ Minh đang rụt rè, Tạ Mân Sơn đang đầy vẻ hung hãn, chỉ dựa vẻ ngoài chút phán đoán.
Một hàng xóm khác là chị Thái khỏi cau mày:
“Chị Hương , lời của chị bừa .
Mân Sơn mới dọn về đây lâu, từng thấy và Lệ Minh nhà chị quan hệ gì khác lạ cả."
Bà An dẫn hai đứa nhỏ tới, cũng nhịn :
“Phải đấy Phượng Hương, Mân Sơn tính tình lầm lì, ăn , trong chuyện hiểu lầm gì ?"
Dương Phượng Hương ngờ cư nhiên vẫn phản bác, lập tức trợn tròn mắt:
“Sao !
Nếu cái Tạ Mân Sơn dọn tặng cho Lệ Minh nhà cái ca uống nước thì còn ý đồ khác với Lệ Minh nhà !
Hơn nữa những ngày qua lúc ngoài, Lệ Minh nhà còn giúp trông lũ trẻ hai , đó chẳng là bằng chứng ?"
Thấy những khác gì, bà lớn tiếng tiếp:
“Còn nữa... theo thấy thì ánh mắt Tạ Mân Sơn Lệ Minh nhà đúng !
Hơn nữa xem còn trẻ thế mà mang hai đứa nhỏ về, còn cô gái còn trinh nào chịu gả cho nữa , thế nên mới tính kế đến Lệ Minh nhà vốn tính tình bổn phận!"
Một tràng lời khiến hàng xóm láng giềng bàn tán xôn xao.
“Xem thì Tạ Mân Sơn và Từ Lệ Minh cũng khá đôi đấy chứ!"
“Chứ còn gì nữa!
Một góa chồng một đèo bòng hai đứa nhỏ, gộp thành một đôi khi !"
“Có Tạ Mân Sơn chính vì thấy khía cạnh đó nên mới quyến rũ Từ Lệ Minh !
mà quyến rũ mà rõ ràng thì nhân phẩm ... chậc chậc chậc..."
Hàng xóm một câu một câu, ồn ào dứt.
Dương Phượng Hương thấy những lời , khóe miệng sắp ngoác tận mang tai.
Cứ như để xem Tạ Mân Sơn còn chịu nhận ?
Mà đúng lúc , giữa đám ồn ào đột nhiên vang lên một giọng trầm thấp nhưng vô cùng dõng dạc và mạnh mẽ:
“ ý gì với Từ Lệ Minh, cũng từng quan hệ gì khác ngoài tình làng nghĩa xóm với cô ."
Tạ Mân Sơn mặt Dương Phượng Hương, giọng bình thản, ánh mắt kiên định mang theo một tia lạnh lùng:
“Sự việc là như .
Dì Dương, nếu dì nhất định nhân phẩm đắn, ý đồ với con gái dì thì dì cứ việc tìm của đồn cảnh sát đến điều tra ."
Dương Phượng Hương ngẩn :
“... cũng ý định tìm của đồn cảnh sát ..."
Nói đùa !
Bà Tạ Mân Sơn con rể mà!
Báo cáo con rể tương lai với đồn cảnh sát thì cái thể thống gì chứ!