“Phòng Chung Ngọc ở mấy ngày chính là căn phòng khách .”
Căn phòng lớn, ngoài một chiếc giường hành quân rộng một mét hai thì chỉ còn một lối đủ cho một , ngay cả cái tủ cũng để .
ở một trong Chung Ngọc cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Cô nhớ nổi bao lâu ở một như thế , ở nhà họ Chung cô phòng riêng, chỉ một chiếc giường ván hẹp.
Bây giờ nghĩ vẫn là căn phòng nhỏ của Từ Á Nam hơn, dù chẳng gì nhưng ấm cúng hơn nhiều.
Cô sắp xếp đơn giản túi vải lớn mang đến xuống nền đất cạnh đầu giường, trải tấm ga giường và gối mà Từ Á Nam đưa cho thật cẩn thận.
Vừa mới dọn dẹp xong thì thấy bên ngoài tiếng gõ cửa.
Từ Á Nam uống nhiều r-ượu đang ngủ nên Chung Ngọc mở cửa.
Trước cửa là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, khi thấy Chung Ngọc, ánh mắt rõ ràng sáng lên.
“Chào , đến tìm...
Từ Á Nam ạ?"
Chung Ngọc ngập ngừng hỏi.
Thanh niên chỉ mải Chung Ngọc, cô hỏi mới :
“Phải, là cháu ngoại của dì , dì nhà ?"
“À, ạ, ."
Chung Ngọc vội vàng tránh cửa cho thanh niên nhà.
Vào nhà trò chuyện mới thanh niên mặt là con trai của chị gái Từ Á Nam, tên là Tiết Thành, mới điều đến công nhân ở nhà máy khăn bông bên cạnh.
Lần đặc biệt đến thăm Từ Á Nam.
Chung Ngọc rót cho một cốc nước lọc, thấy Từ Á Nam mãi dậy cũng tiện phòng nên đành ở phòng khách tiếp Tiết Thành.
Tiết Thành vô cùng vồn vã, cứ luôn trò chuyện với Chung Ngọc, hơn nữa qua là bắt đầu hỏi han đủ thứ tình hình cá nhân của Chung Ngọc.
Sau khi gia đình Chung Ngọc chính là của nhà máy dệt bông, bản cũng là công nhân nhà máy dệt bông, thái độ của Tiết Thành càng thêm vồn vã, ánh mắt Chung Ngọc còn nhiệt tình hơn cả lúc .
Ngồi hơn nửa tiếng đồng hồ, Từ Á Nam mới từ từ từ trong phòng .
Thấy Tiết Thành ở phòng khách, bà tỏ vẻ kinh ngạc.
“Đại Thành, hôm nay cháu đến ?
Không bảo mai mới qua ?"
Từ Á Nam hỏi.
Tiết Thành dậy:
“Tuy là mai mới báo danh nhưng hôm nay việc gì nên qua xem dì thế nào."
Từ Á Nam gật đầu.
Bà vẻ mặt vồn vã của Tiết Thành, Chung Ngọc đang chút lúng túng, đại khái thể đoán đứa cháu ngoại của đang nghĩ gì.
Bà cũng giữ Chung Ngọc , chỉ bảo bên bà là .
Chung Ngọc thở phào nhẹ nhõm, tìm một cái cớ ngoài.
Sau khi Chung Ngọc , Tiết Thành lập tức hỏi Từ Á Nam về đủ tình hình của Chung Ngọc, hỏi vô cùng chi tiết, hận thể đào bới hết tổ tông mười tám đời của cô hỏi cho rõ.
Từ Á Nam trả lời hờ hững, nhưng cũng giấu giếm gì, tình hình nhà Chung Ngọc bà đều rõ ràng.
Khi Chung Ngọc mất, hiện tại nắm quyền trong nhà là kế, Tiết Thành rõ ràng lộ vẻ thất vọng.
Ánh mắt ngừng d.a.o động, dáng vẻ đó giống như đang cân nhắc nhưng dễ dàng từ bỏ.
Từ Á Nam đứa cháu ngoại lớn lên từ nhỏ , qua là đang nghĩ gì, khỏi lạnh một tiếng:
“Cháu cũng đừng mơ mộng viển vông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-38.html.]
Đừng tưởng mất là cháu thể coi thường, dì cho cháu , khi là cháu xứng với !"
Tiết Thành câu của dì cho nghẹn họng, bồi :
“Cháu nghĩ gì khác, đều là đồng chí với , thể coi thường ạ?"
Từ Á Nam hừ lạnh một tiếng qua mũi, thêm gì nữa.
*
Trưa hôm đó khi đưa Chung Ngọc đến chỗ Từ Á Nam, Tạ Mân Sơn liền đạp chiếc xe đạp phượng hoàng về nhà.
Chiếc xe mượn của bác Uông trong khu đại tạp viện, hứa là mượn một buổi sáng nên tranh thủ trả cho .
Sau khi về đến nhà, dựng xe hiên nhà, Hổ T.ử và Tiểu Phương lập tức vây quanh, thấy Tạ Mân Sơn về một thì chút thất vọng.
“Đại Tạ, bà An bảo chú sẽ đưa cô xinh về cùng mà, cô xinh , chú về một ?"
Hổ T.ử chạy quanh Tạ Mân Sơn hết vòng đến vòng khác, mãi đến khi tìm thấy Chung Ngọc xinh mới hỏi.
“Cô đến, chú về một ?"
Tạ Mân Sơn dùng hai tay mỗi bên một đứa, nhấc bổng hai đứa trẻ đặt lên hai vai , hai đứa trẻ gào thét ầm ĩ.
Hổ T.ử và Tiểu Phương vui sướng hò hét một hồi.
Sau khi thả xuống, Hổ T.ử còn :
“Không , bọn cháu gặp cô xinh , chỉ gặp cô thôi!"
Tiểu Phương cũng nghiêm túc gật đầu bên cạnh.
Tạ Mân Sơn cúi đầu, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Phương, sang hỏi:
“Vì gặp cô ?
Trong viện cũng nhiều cô nhiều dì mà!
Bà An cũng với các cháu, chú cũng với các cháu."
“Chú hiểu .
Cô xinh xinh ... cháu thấy cô giống cháu, cháu cô bọn cháu!"
Hổ T.ử như , vẻ mặt ghét bỏ Tạ Mân Sơn:
“Tạ Mân Sơn, vì chú nên cô xinh mới thích chú, mới của bọn cháu ?"
“..."
Tạ Mân Sơn hiểu gán cho cái mác , hơn nữa cái mác do chính đứa nhỏ nuôi gán cho, điều khiến thực sự dở dở .
“Thằng nhãi ranh, bớt nhảm !
Chữ hôm nay tập xong ?"
Nói xong liền lấy tay quệt một cái sống mũi nó.
Hổ T.ử gạt ngón tay thô ráp của Tạ Mân Sơn :
“Tập xong từ lâu !
Cháu còn dạy cả Tiểu Phương tập nữa!
Không tin chú mà xem!"
Nói xong hăng hái chạy phòng lấy giấy tập .
Tiểu Phương cũng đuổi theo trai chạy trong.
Tạ Mân Sơn mỉm lắc đầu, chui bếp chuẩn cơm cho hai đứa trẻ.
Buổi trưa trời nóng, nghĩ hôm qua mới mua bột mì tạp, thế thì hôm nay món mì sợi nước lạnh, ăn cho mát mẻ.