TN 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "Thiên Sát Cô Tinh" - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-04-16 10:20:58
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chung Ngọc lùi một bước, ngoan ngoãn :

 

“Dì ạ, cháu đến tìm Tạ Mân Sơn.”

 

Người dì của Tạ Mân Sơn là Lưu Dung dường như cái tên đ-âm trúng, giọng trở nên lạnh nhạt:

 

“Nó ở đây.”

 

Chung Ngọc “ồ” một tiếng, sang Tạ Mân Lam.

 

Chỉ thấy cô gái trẻ mặt hiện vẻ khó xử, khẽ lắc đầu với cô.

 

Tạ Mân Lam :

 

“Anh trai em thật sự ở đây.

 

Chị tìm thì đến khu nhà chung ở ngõ nhà máy diêm mà tìm.”

 

Nói xong, cô định đóng cửa .

 

Chung Ngọc vội vàng giữ cửa, hiểu hỏi:

 

“Tiểu Lam, tại em và dì ở đây mà trai em ?

 

, xuống huyện ở , từ bao giờ thế?

 

Tại tìm chị?”

 

Tạ Mân Lam mím môi nhưng rốt cuộc lấy một lời.

 

Lưu Dung bên cạnh thấy Chung Ngọc vẫn , giọng yếu ớt:

 

“Tiểu Lam, đóng cửa , dì một lát.”

 

“Vâng dì, chúng phòng thôi.”

 

Tạ Mân Lam đầu , khi nữa thì gương mặt mang theo chút á ái ngại, nhưng đóng cửa ngay mặt Chung Ngọc.

 

Chung Ngọc càng hiểu chuyện gì đang xảy .

 

tại Tạ Mân Sơn ở nhà , cũng tại dì của Tạ Mân Lam trông những niềm nở mà còn vẻ thù địch và bài xích ngầm đối với .

 

Còn phản ứng mâu thuẫn của Tạ Mân Lam thì càng khiến cô thêm thắc mắc.

 

Cánh cửa gỗ mắt đóng c.h.ặ.t, rõ ràng là sẽ mở cho cô nữa.

 

Chung Ngọc đành xuống lầu.

 

Vì Tạ Mân Lam Tạ Mân Sơn sống ở khu nhà chung ngõ nhà máy diêm, ... cô cứ qua đó tìm thôi.

 

Lúc đến thì đầy vẻ vui mừng, lúc đầy thắc mắc và chút u buồn khiến Chung Ngọc cho đến khi tới khu nhà chung vẫn nụ nào mặt.

 

Khu nhà chung mắt là nơi cô từng đến, nhưng vị trí khó tìm.

 

Từ cửa chính nhà máy diêm rẽ , xa là tới.

 

Trên mái nhà vài viên gạch vỡ rơi xuống nhưng vẫn thể thấy hình những con Toan Nghê và Giải Trãi sống động nóc; cánh cửa viện bằng gỗ cũ kỹ bên còn dán những bức tranh Tết bong tróc nhạt màu.

 

Hàng rào gỗ ở cửa cao đến bẹn, bức tường thấp phủ đầy cỏ dại và rêu xanh, ánh mặt trời chiếu lên những mảnh thủy tinh vỡ cắm đầu tường tạo thành một dải sáng trắng lấp lánh ch.ói mắt.

 

Tạ Mân Sơn... sống ở đây ?

 

Chung Ngọc đột nhiên cảm thấy trong lòng chút xót xa.

 

Từ nhỏ cô sống cùng Chung Quốc Trụ trong khu tập thể của nhà máy dệt.

 

Môi trường trong khu tập thể tuy cũng bình thường nhưng so với khu nhà chung mắt thì vẫn hơn nhiều.

 

Chỉ là tại Tạ Mân Sơn bỏ khu tập thể như ở mà cứ ở cái nơi ?

 

Chung Ngọc mang theo sự tò mò trong lòng, nhẹ nhàng kéo hàng rào gỗ , đẩy hai cánh cửa gỗ mắt.

 

Ba tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc” vang vọng trong cái sân lớn, lâu , hai đứa trẻ chạy từ góc nào đó như một cơn gió, phía còn theo một bà lão tóc trắng xóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-17.html.]

 

“Hổ Tử, Tiểu Phương, hai đứa chạy chậm một chút thôi!”

 

Hai đứa trẻ chạy đến mặt Chung Ngọc, đứa chạy trông bụ bẫm, sáu bảy tuổi, ngước đầu Chung Ngọc:

 

“Cô ơi, cô đến tìm chú Tạ Mân Sơn hả?”

 

Giọng ngây ngô ngọt ngào, trong âm thanh còn mang theo chút giọng địa phương nơi khác.

 

Chung Ngọc ngẩn , giọng điệu ngây thơ già dặn của đứa trẻ cho bật :

 

“Sao cháu ?”

 

“Cháu chứ!”

 

Cậu bé ưỡn cái ng-ực nhỏ lên, dùng bàn tay nhỏ bẩn bụ bẫm đ-ập mạnh ng-ực :

 

“Cô ơi, cô định gả cho chú Tạ Mân Sơn để chúng cháu hả?”

 

Câu Chung Ngọc hiểu nổi.

 

Sao bảo cô gả cho Tạ Mân Sơn, mà gả cho Tạ Mân Sơn xong thì của chúng?

 

Chưa kịp phản ứng thì thấy bé gái ba bốn tuổi bên cạnh quệt một cái mũi thò lò mặt, giọng yếu ớt ngọt ngào gọi:

 

“Mẹ!”

 

“Hai đứa đừng gọi bậy!”

 

Bà lão chân tay linh hoạt cuối cùng cũng đuổi tới nơi, với Chung Ngọc:

 

“Cháu gái, đừng để bụng nhé, hai đứa trẻ sống cùng Tạ Mân Sơn, chúng ý .

 

Cháu gái, cháu đến tìm Tạ Mân Sơn việc gì thế?

 

Nó... hình như nó mới ngoài .”

 

Nói xong, bà kéo Chung Ngọc xuống chiếc bàn gỗ bên cạnh sân.

 

Hai đứa trẻ chạy chơi .

 

Bà lão rót cho Chung Ngọc một cốc nước lọc, lúc mới từ từ kể cho cô chuyện của Tạ Mân Sơn.

 

Qua lời kể của bà lão, Chung Ngọc mới hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện.

 

Hóa Tạ Mân Sơn sống ở đây là vì nơi thực sự bốn gian phòng thuộc về gia đình , trong khu nhà chung đây là hộ nhiều phòng nhất.

 

Đây là nhà ngoại của Tạ Mân Sơn, hồi nhỏ khi bà ngoại Tạ Mân Sơn còn sống, vẫn thường xuyên về đây chơi.

 

Do đó mối quan hệ thiết với bà cụ An tóc trắng mặt .

 

Bà cụ An là già neo đơn, đứa con trai duy nhất từ khi còn trẻ, một bà cụ chân tay linh hoạt sống ở đây, ngày thường thiếu sự chăm sóc của hàng xóm láng giềng.

 

Trước đây khi bà ngoại và Tạ Mân Sơn còn sống thì họ chăm sóc bà.

 

Đến khi họ , căn nhà bỏ trống thì đến lượt Tạ Mân Sơn thỉnh thoảng về một chuyến, giúp bà cụ An vài việc lặt vặt, chạy việc chân tay.

 

Tuy nhiên Tạ Mân Sơn lính, một mạch mấy năm về.

 

Không ngờ khi dắt theo hai đứa trẻ nhỏ, còn định ở hẳn trong khu nhà chung .

 

“Ầy, nó bảo là Hổ T.ử và Tiểu Phương đều là con của đồng đội nó để .

 

Đồng đội nó là trẻ mồ côi, giờ mất , vợ thì cải giá về quê, hai đứa nhỏ ai chăm sóc nên nó dắt về.”

 

Nói đến đây bà cụ An kìm tiếng thở dài:

 

“Cái đứa trẻ cũng giống bà ngoại và nó, từ nhỏ lòng nhân hậu.

 

Chỉ là đôi khi tại chẳng báo đáp nhỉ...”

 

Nói xong câu , khóe mắt già nua đều chút ẩm ướt.

 

 

Loading...