TN 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "Thiên Sát Cô Tinh" - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-04-16 10:30:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên cạnh Phan Thúy Ngọc một đó, cũng lên tiếng:

 

thế Chung Ngọc, cháu hỏi mấy chuyện gì?

 

Loại chuyện mà, đến lượt cháu thì đến lượt cháu, đến lượt cháu thì chẳng lẽ còn đưa một lời giải thích cho cháu ?"

 

Chung Ngọc ý .

 

Cô chỉ cảm thấy phù hợp với vị trí ở xưởng may mà thôi.

 

Nếu thể tranh thủ thì càng , còn nếu tranh thủ , cô chắc chắn cũng dám đòi “lời giải thích" gì.

 

những mắt, cứ như thể việc cô chuyện là phạm lầm tày đình .

 

sắc mặt của Phan Thúy Ngọc, trong lòng chuyện hỏi gì nữa, đành xin một tiếng rời .

 

Khi cô rời , vẫn còn thể thấy Phan Thúy Ngọc và bên cạnh đang chế giễu:

 

“Cứ tưởng tham gia lớp bồi dưỡng một chuyến là biến thành phượng hoàng vàng bằng..."

 

thế!

 

Ôi, chị Phan, chị xem đứa cháu trai của em, nó lanh lợi hơn một nhiều.

 

Chẳng đang dịp tuyển công nhân , là chị cũng giới thiệu giúp một suất..."

 

Chung Ngọc hết bỏ .

 

Chương 78 Công bố

 

Lúc kỳ vọng bao nhiêu thì lúc về chán nản bấy nhiêu.

 

Sau khi tan , lúc đón Hổ T.ử và Tiểu Phương, Chung Ngọc đều chút phấn chấn nổi.

 

vui, đến nỗi Tiểu Phương cũng nhận .

 

Cô bé xoa xoa đầu Chung Ngọc bảo cô cúi xuống, đó đôi môi mềm mại hôn lên má Chung Ngọc một cái, giọng mềm mại:

 

“Mẹ vui , phù phù là sẽ vui thôi."

 

Chung Ngọc kìm mà bật .

 

dậy, ôm lấy hình nhỏ nhắn mềm mại của Tiểu Phương:

 

“Mẹ vui, cảm ơn con."

 

Buổi tối về nhà, khi ăn cơm xong.

 

Lúc hai ở riêng, Tạ Mân Sơn cũng hỏi về chuyện của xưởng may.

 

Chung Ngọc kể chuyện ban ngày một lượt, Tạ Mân Sơn càng càng nhíu mày.

 

Nghe đến cuối cùng, đôi lông mày đen đậm của nhíu c.h.ặ.t , :

 

“Có đợt tuyển chọn ở xưởng mới mà gạt em ngoài, mấy vị lãnh đạo xưởng đó của em chắc chắn là khuất tất."

 

Chung Ngọc thở dài một tiếng.

 

Thực , chứ.

 

Tuy kinh nghiệm xã hội của cô nhiều lắm, nhưng những chuyện trong xưởng thực cũng loáng thoáng qua.

 

Nào là trưởng xưởng sắp xếp công nhân tạm thời, nào là công nhân nào đó xin giấy nghỉ ốm để mà vẫn nhận lương khống, nào là lãnh đạo trường nào đó vì giúp việc mà nhận một chiếc tivi đen trắng...

 

Những chuyện , dù tận mắt chứng kiến thì cũng tai ít .

 

Chỉ là những chuyện đều cách Chung Ngọc xa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-152.html.]

Cô chỉ là một công nhân nhỏ nhoi, mỗi ngày chăm chỉ , vui vẻ tan , cũng mong chờ gì việc bình xét ưu tú khen thưởng, những mặt tối thì liên quan gì đến cô chứ?

 

đến khi thực sự rơi xuống đầu , cô mới nước trong đó sâu đến nhường nào.

 

Việc tuyển chọn xưởng may, dù từ góc độ nào thì cũng nên bỏ sót Chung Ngọc.

 

cô cũng kỹ thuật, kiến thức, trong xưởng thể coi là đếm đầu ngón tay.

 

Thế nhưng tại ngay cả như , Phan Thúy Ngọc đối với cô thái độ như thế?

 

Nghĩ đến những công nhân lớn tuổi vây quanh bà , trong lòng Chung Ngọc thực câu trả lời.

 

cô cũng chẳng quan hệ gì trong nhà máy, cái gọi là năng lực đều là do khác , , thì quan trọng gì chứ?

 

“Anh Mân Sơn, em thực sự cảm thấy chán nản lắm."

 

Gương mặt Chung Ngọc hiếm khi mang theo vẻ nản lòng, “Em thể chấp nhận việc họ phù hợp hơn, nhưng việc ngay cả cơ hội tuyển chọn cũng cho như thế , em thực sự thấy chấp nhận nổi."

 

Tạ Mân Sơn xếp gọn quần áo Chung Ngọc sang một bên, ngoài bưng một chậu nước .

 

Mấy ngày nay bụng Chung Ngọc dần to lên, chân cũng chút sưng.

 

Để cô thấy dễ chịu hơn, mỗi ngày Tạ Mân Sơn đều đun nước cho cô ngâm chân, ngâm xong bưng nước đổ.

 

Anh đặt chậu nước xuống mặt Chung Ngọc, cô cởi tất, đôi bàn chân đầy đặn ngâm trong nước.

 

Tay nhẹ nhàng đưa xuống , nắm lấy bàn chân cô chậm rãi xoa bóp.

 

Nhìn những vòng sóng nước lăn tăn, Tạ Mân Sơn :

 

“Họ xưa nay vẫn mà.

 

Một nhà máy lớn như thế , cũng từng thời hoàng kim.

 

Trở thành trạng thái dở sống dở ch-ết như hiện giờ nguyên nhân."

 

Chung Ngọc im lặng.

 

Cô nghĩ đến tình hình của nhà máy dệt bông ở kiếp , đúng như lời Tạ Mân Sơn , dở sống dở ch-ết.

 

Sau khi cải cách mở cửa, nhà máy lớn nhất thành phố Đại Nguyên nhanh ch.óng rơi tình trạng thu đủ chi sự tác động của kinh tế thị trường, đến cuối cùng ngay cả lương công nhân cũng phát nổi.

 

Tuy nhiên, trái ngược với những công nhân nghèo khổ điêu , những tầng lớp cao tầng như Phó xưởng trưởng Từ vẫn kiếm đầy túi, hai nhân vật chính là Trang Ngọc Thành và Hứa Lộ Na cuối cùng thậm chí còn thu mua nhà máy dệt bông, tích lũy khoản vốn đầu tiên.

 

Tuy danh nghĩa là thu mua, nhưng thực tế là dùng cái giá cực thấp để bòn rút một lượng lớn tài sản nhà nước, thậm chí khiến vô công nhân mất việc , đến cả tiền lương hưu cũng nhận .

 

Mà dẫn đến kết quả như , thực sự nguyên nhân.

 

Chung Ngọc im lặng hồi lâu, cuối cùng lấy hết can đảm:

 

“Anh xem, nếu em tự thì ?"

 

Tạ Mân Sơn ngẩng đầu lên:

 

“Em thế nào?"

 

Trong đôi mắt đen láy phản chiếu hình bóng của Chung Ngọc, nhưng trong ánh mắt hề sự nghi ngờ, mà chỉ sự tin tưởng tràn đầy.

 

Chung Ngọc suy nghĩ nghiêm túc, từng chữ một:

 

“Trước đây tuy giúp các dì quần áo, nhưng đều là nhỏ lẻ thôi.

 

Một em , lúc nhận nhiều quá cũng xuể.

 

Em đang định sẽ rủ mấy chị em thiết của em cùng quần áo.

 

Nếu họ , em thể dạy họ, một mặt là thêm một kỹ năng, mặt khác cũng thêm chút thu nhập ngoài."

 

 

Loading...