“Thật ?”
Chung Viện Chung Ngọc, trong lòng đang do dự thì cô một câu:
“Các đối với mà , chẳng là cái thá gì cả, tại xem trò của các chứ?"
Một câu khiến Chung Viện tức đến mức suýt chút nữa thì ngất .
Lại qua một tiếng đồng hồ , Từ Á Nam mới trở .
Và phía bà, còn Tạ Mân Sơn và Tạ Mân Lam cùng.
Mân Lam dường như từ nhà máy chạy đến, vẫn còn mặc bộ đồ công nhân.
Tạ Mân Sơn sáng nay chắc là đến kho bãi, bộ quần áo vải thô còn kịp .
Tạ Mân Sơn tay xách hai chiếc cặp l.ồ.ng lớn, bước vội vàng chạy đến bên cạnh Chung Ngọc.
Từ Á Nam và Tạ Mân Lam theo , thấy Tạ Mân Sơn căng thẳng như , khỏi :
“Dì bảo là chạy mất mà, cả quãng đường nhanh như , suýt chút nữa thì trẹo cả cái thắt lưng già của dì ."
Tạ Mân Sơn lúc mới đầu xin .
“Thôi, cũng gì.
Bác sĩ , thực sức khỏe Tiểu Ngọc cả, đợi ngày mai kiểm tra xong là thể về ."
Từ Á Nam .
Chung Ngọc Tạ Mân Sơn đến mặt , ánh mắt hề liếc sang bên cạnh lấy một cái.
Anh vội vàng đặt cặp l.ồ.ng lên chiếc bàn gỗ bên cạnh, đầu tiên là nghiêm túc quan sát cô một lượt từ xuống , đó ánh mắt dừng ở bụng cô.
Bàn tay to lớn cũng hạ xuống, đặt lên đôi bàn tay đang để bụng của cô, l.ồ.ng hai bàn tay với .
Hiện tại nhiều như , Chung Ngọc khỏi cảm thấy ngại ngùng, nhẹ nhàng dùng tay đẩy .
Tạ Mân Sơn nhúc nhích, chỉ dùng đôi mắt đen nghiêm túc cô, hỏi:
“Không chứ?"
“Có thể chuyện gì ?"
Chung Ngọc nhẹ nhàng một tiếng, khẽ cúi đầu xuống.
Lúc trái tim đ-ập thình thịch liên hồi khi vội vã chạy đến của Tạ Mân Sơn mới rốt cuộc đặt trong bụng.
Tạ Mân Lam ở bên cạnh, khỏi bổ sung:
“Anh trai thấy chị m.a.n.g t.h.a.i là màng gì nữa .
Anh Hạ ở phía gọi mấy tiếng đều thưa, bỏ vài câu là chạy đến đây luôn."
Nói xong còn trêu chọc:
“Anh , mặc dù chị dâu m.a.n.g t.h.a.i là việc lớn, nhưng cũng cần căng thẳng quá mức như chứ."
Nói xong, cô và Từ Á Nam đều lên.
Tạ Mân Sơn cũng theo vài tiếng, nhưng hiểu , Chung Ngọc vẫn cảm thấy dường như vẫn đang căng thẳng.
Mặc dù vui thì vui, nhưng trong niềm vui đó, dường như luôn xen lẫn một điều gì đó phức tạp hơn, nặng nề hơn.
Có lẽ là do tinh thần trách nhiệm thôi thúc, nên suy nghĩ nhiều chăng.
Chung Ngọc nhớ tới đây Tạ Mân Sơn cùng cô “tránh thai" như thế nào, mặt khỏi ửng lên một tia đỏ rực.
Dường như, cái sự “tránh thai" cũng chẳng tác dụng gì mấy nhỉ...
Chung Ngọc mím môi thầm nghĩ.
Đám Tạ Mân Sơn đến, phòng bệnh nhỏ bé bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-144.html.]
Mấy vui vẻ trò chuyện, bầu khí khác biệt so với lúc nhà họ Chung ở đây.
Chung Viện thấy tiếng trò chuyện vui vẻ của họ, dường như những âm thanh đó khiến cô càng thêm nực , càng thêm thất bại.
Cô mạnh tay kéo một cái, dứt khoát vùi cả đầu trong chăn.
Từ Á Nam lúc mới phát hiện bên cạnh còn , bà “ôi chao" một tiếng, tưởng là chuyện quá lớn ồn đến sản phụ, liền liên tục xin .
“Dì Từ."
Chung Ngọc gọi bà , nhỏ giọng kể tình hình cho bà , Từ Á Nam lúc mới hiểu , về phía cái chăn đang nhô lên , ánh mắt khỏi xen lẫn chút kinh ngạc.
Chung Ngọc cũng để bà bàn tán mặt , liền nhắc nhở:
“Dì Từ, phía chú, dì qua đó ?"
Từ Á Nam lúc mới nhớ còn một chồng cũng đang viện, vội vàng vỗ cái đầu một cái:
“Cháu xem cái việc ăn thế nào !
Quên béng mất ông !"
Nói xong liền sảng khoái một tiếng, vội vã khỏi cửa.
“Dì Từ ... ngay cả chuyện nhà cũng quên luôn..."
Tạ Mân Lam thấy thú vị, .
là thú vị thật, dì Từ vốn dĩ là nhiệt tình, quên mất chú cũng là chuyện bình thường.
Chung Ngọc cũng mím môi , ánh mắt nhẹ nhàng rơi lên cái chăn đang nhô lên .
Chương 73 Về nhà
Đám Tạ Mân Sơn đến đúng lúc giữa trưa.
Thế là khi trò chuyện vài câu, Tạ Mân Sơn liền lấy cơm canh trong cặp l.ồ.ng cho Chung Ngọc ăn.
Họ mang từ nhà đến, mà là mua đồ ăn từ tiệm cơm quốc doanh, các món thường ngày như thịt viên hầm, cải thảo xào thịt, bánh bao trắng, còn một hộp canh gà.
Chung Ngọc hộp canh gà , nước canh gà vàng óng ánh mỡ màng, thịt đùi gà cũng b-éo ngậy mọng nước, thôi thấy thèm .
Tạ Mân Lam đồ ăn, nhịn mà trai :
“Chị Chung Ngọc, chị , trai em khi chị m.a.n.g t.h.a.i là cứ túm lấy nhân viên phục vụ hỏi m.a.n.g t.h.a.i thì nên ăn cái gì, uống cái gì, hỏi đến mức phát phiền luôn !"
Mấy cầm lấy chiếc bánh bao trắng lớn trong cặp l.ồ.ng, ăn cùng với cơm thức ăn.
Một mùi hương cơm thức ăn truyền đến, Chung Viện đang trốn trong chăn cũng nhịn nuốt một ngụm nước bọt.
Cô nhắm c.h.ặ.t mắt, nhưng cũng cách nào ngăn mùi hương đó truyền đến.
Trong lòng cô c.h.ử.i rủa Chung Ngọc, nghĩ tới Từ Đào và Hà Kim Đào.
Không bảo thủ tục một lát là ?
Sao lâu thế vẫn thấy đến?
Họ đến, chuyện cô ăn cơm thì tính thế nào?
Lại qua một hồi lâu, mãi đến khi nhóm Chung Ngọc ăn xong xuôi, Hà Kim Đào và Chung Quốc Trụ mới mở cửa .
Hai thấy trong phòng thêm vài cũng sững .
Đợi đến khi rõ hai đó là Tạ Mân Sơn và Tạ Mân Lam, trong lòng khỏi cảm thấy vô cùng khó chịu.
Tuy nhiên, Tạ Mân Sơn đang ở đó, cao lớn vạm vỡ, mặt mày lầm lì, là dễ chọc.
Vợ chồng Chung Quốc Trụ tuy lý lẽ, nhưng đối mặt với kẻ ngang tàng cũng thầm cân nhắc trong lòng, liền lên tiếng.
Họ đến bên cạnh Chung Viện.