“Kiếm đủ nhiều, mà miệng ăn thì ít, điều khiến bữa ăn của nhà họ Chung luôn duy trì ở mức bình thường, so với nhà khác thì chẳng bằng ai, mà khi cũng chẳng dư dả gì.”
Lúc ăn cơm, Hà Kim Đào Chung Ngọc thấy ngứa mắt, đem chuyện xem mắt :
“Chung Ngọc, thật nhé, con đừng tham gia cuộc thi gì đó nữa.
Với trình độ của con, thi chẳng chỉ nền cho ?
Hơn nữa, nhà họ Từ là gia đình danh giá nhất nhà máy , căn bản quan tâm con đoạt giải quán quân , thậm chí khi con công việc họ cũng chẳng màng, chỉ cần con ở nhà hiếu thảo với bố chồng, sinh cho nhà họ Từ một thằng cháu trai kháu khỉnh là đủ !”
Nói đến đây, Hà Kim Đào đột nhiên nảy ý định, :
“Hay là thế , đợi con gả nhà họ Từ , cái suất việc cứ để cho nhà ?
Coi như là chút đóng góp cuối cùng của con cho nhà họ Chung!”
Hà Kim Đào càng càng hăng hái, hận thể chốt luôn chuyện tại chỗ!
Chung Ngọc dời đôi mắt đào hoa sang Hà Kim Đào, giọng nhẹ nhàng:
“Mẹ, nếu thật sự cảm thấy nhà họ Từ một như , thì con thấy nhà còn một lựa chọn hơn.”
Hà Kim Đào ngơ ngác:
“Lựa chọn gì?”
“Chung Viện ạ!”
Chung Ngọc khẽ một cái:
“Em việc , trẻ hơn con nhiều như , chuyện sinh cháu trai cho nhà họ Từ, em chắc chắn phù hợp hơn con.”
Chung Minh xong nhịn , một miếng cơm “phì” một tiếng phun mặt bàn.
Hà Kim Đào ghét bỏ kêu lên một tiếng, sang với Chung Ngọc:
“Sao con thể thế ?
Chung Viện...
Chung Viện giống con!
Nó mới học lớp 11, tương lai còn tiếp tục học nữa!”
Chung Ngọc dứt khoát đặt bát xuống:
“Mẹ, em năm nay tuy là lớp 11, nhưng cũng chỉ kém con ba tuổi thôi.
Ở tuổi của em , con hai năm .
Nếu ban đầu con thể vì gia đình mà từ bỏ đợt tuyển chọn trường đại học Công Nông Binh để công nhân, thì em vì gia đình mà gả nhà họ Từ cũng chẳng gì là .
Hơn nữa, vài năm nữa em trai lấy vợ, lấy vợ thể thiếu tiền, nhưng nếu em gả nhà họ Từ thì chẳng sẽ tiền ?”
Chung Ngọc chuyện nhanh chậm, nhưng những gì cô đều là những tính toán của Hà Kim Đào đối với cô trong sách.
Nói đến đoạn , trong lòng cô cũng thầm dâng lên sự oán hận.
, tất cả những gì Hà Kim Đào đều nhân danh cái cho nhà họ Chung.
nếu thật sự vì cái nhà , tại bà chỉ nhắm một cô mà vắt kiệt?
Còn những khác thì đều hưởng phúc ở phía ?
Thế thì quá bất công !
Hà Kim Đào những lời của Chung Ngọc cho cứng họng, ấp úng nửa ngày thốt một câu chỉnh.
Ngược là Chung Minh, khi câu của Chung Ngọc, ánh mắt Chung Viện khác hẳn:
“ đấy!
Chị cả nhà máy , tháng nào cũng mang tiền về.
Chị học kém, nhà máy chắc nhận chị, chi bằng gả để dành tiền cho em tiêu!”
“Đi !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-13.html.]
Linh tinh cái gì thế!”
Chung Viện ngờ vài câu của Chung Ngọc, trở thành tiêu điểm của cuộc trò chuyện, mặt đỏ bừng lên như màu gan lợn.
Trước đây cô gặp Từ Đào, đó là một trông thư sinh và trai, gia thế , luôn nổi bật trong nhà máy.
Mặc dù thích đùa giỡn với mấy cô gái khác, nhưng dù vẫn ít các chị trong nhà máy thầm thương trộm nhớ.
Không tại Chung Ngọc phản đối chuyện xem mắt với như , nếu là cô...
Trong lòng Chung Viện gợn lên một làn sóng.
“Các con cái gì thế!
Mau ăn cơm !”
Lời mất kiên nhẫn của Chung Quốc Trụ phá vỡ mớ hỗn độn bàn ăn.
Ông thấy mấy bắt đầu ăn cơm trở , liếc Hà Kim Đào một cái, Chung Viện:
“Công việc của Chung Ngọc thể mất, nhà họ Từ cũng rước một đứa con dâu công việc đàng hoàng !”
Chung Viện và Hà Kim Đào đều rụt cổ .
Ông dời tầm mắt sang Chung Ngọc:
“Lần thi , bố với nhà họ Từ , chuyện xem mắt thể lùi một tuần.
nếu con còn dám thoái thác, coi chừng bố đ-ánh gãy chân con đấy!”
Chung Ngọc gì, nhẹ nhàng cầm bát đũa bàn lên, tiếp tục ăn cơm.
Chương 8 Dạy kèm riêng
Sau bữa cơm ngày hôm đó, Chung Ngọc thưa với Chung Quốc Trụ chuyện Từ Á Nam dạy kèm thêm cho họ.
Chung Quốc Trụ tuy vui nhưng cũng gật đầu đồng ý.
Đối với Chung Ngọc, đây quả thực là một bất ngờ ngoài dự kiến.
Sau khi tan , cô thể cần về nhà nấu cơm, ăn cơm, cô thể sách ở nhà Từ Á Nam, hoặc ở nhà xưởng mãi đến tám giờ tối mới về.
Đối với khác, khi tan về nhà mà còn liên tục luyện tập hoặc học tập là một việc cực khổ.
với Chung Ngọc, đó là việc mà cô mong mà .
Có thể hít thở bầu trời nhà họ Chung, dù chỉ thêm một phút một giây thôi cũng là điều .
Chiều hôm tan , cô cùng mấy đăng ký thi khác đến nhà Từ Á Nam.
Nhà Từ Á Nam và nhà họ Chung ở hai khu tập thể theo hai hướng khác , cách xa, Chung Ngọc cũng ít khi tới.
Hồi phân nhà, nhà bà đúng lúc căn tầng thượng, nên dựng một cái lán đó, ngăn thành một cái sân nhỏ dùng để ăn cơm và nghỉ ngơi.
Bên cạnh lán còn trồng ít hoa cỏ.
Mặt trời lặn, hoa loa kèn hướng dương khép những cánh hoa rực rỡ, hoa lan hương e thẹn lặng lẽ nở những bông hoa màu vàng, ánh hoàng hôn tỏa vẻ yên bình và dễ chịu lạ thường.
Mấy lượt lên tầng.
Từ Á Nam đợi sẵn ở cửa tầng, thấy họ thì vui vẻ chào đón:
“Mọi đến đủ ?
Mau lên đây!”
Chung Ngọc mỉm với Từ Á Nam, Trần Khả bên cạnh thấy Từ Á Nam tươi như hoa nở, liền ghé tai cô thì thầm:
“Cậu xem tổ trưởng của chúng kìa, tất cả đều là dành cho đấy.”
Chung Ngọc thấp giọng đáp:
“Sao dành cho ?
Dì dạy kèm cho tất cả chúng mà, là vì cho thôi.”
Trần Khả lắc đầu: