“Chung Ngọc gật đầu, nhưng trong lòng nghĩ, với cái tính tiểu thư hống hách của Hứa Lộ Na, cô mà chịu xin ?”
Xem vị thầy Vương vẫn hiểu rõ Hứa Lộ Na !
Chương 65 Giao hàng
Tiết học buổi chiều vẫn diễn như bình thường.
Hai tiết thực hành cuối cùng cũng kết thúc, Chung Ngọc xách chiếc túi vải xanh của , chậm rãi bước ngoài theo dòng .
Đi đến cửa lớp, cô thấy Hứa Lộ Na và Vương Tranh Vương Hướng Đông gọi , đó...
Hứa Lộ Na liền gọi .
Chung Ngọc chỉ liếc hai cái rời mắt ngay.
Cô đương nhiên nguyên nhân Hứa Lộ Na gọi là gì, nhưng cô cũng chẳng buồn quan tâm.
Có những đường tắt thì trả giá cho việc đó.
Cho dù là đối với nữ chính Hứa Lộ Na ngàn nuông chiều chăng nữa thì cũng ngoại lệ.
Bữa tối cô vẫn cùng An Ninh giải quyết ở nhà ăn.
Ăn xong, cả hai đều về nhà khách.
An Ninh nghiêm túc sách ghi chép ánh đèn, còn cô thì lấy mẫu rập chép trong tiết thực hành , chăm chú quan sát nghiên cứu.
Vương Tranh về muộn hơn họ một chút, phòng thấy hai yên tĩnh như liền :
“Hai đều ở đây , còn tưởng phòng ai chứ."
Thấy ai thèm để ý đến , cô chủ động tới mặt Chung Ngọc:
“Chung Ngọc, Hứa Lộ Na ở đây, cô ở thấy yên lòng ?"
Chung Ngọc ngẩng đầu một cách kỳ lạ:
“ gì mà yên lòng?"
Vương Tranh một cách mấy :
“Chỉ sợ những chịu học hành t.ử tế, cứ thích thể hiện mặt thầy giáo, mách lẻo lưng."
Ý tứ trong lời quá rõ ràng.
Chung Ngọc còn kịp câu tiếp theo, cánh cửa đột nhiên “rầm" một tiếng đẩy mạnh , ngay đó, Hứa Lộ Na hung hăng xông , chạy tới như một cơn lốc nhỏ.
Cô chạy xồng xộc đến mặt Chung Ngọc, lớn tiếng quát:
“Chung Ngọc!
Cô gì với thầy Vương hả!"
Chung Ngọc và An Ninh một cái, trong lòng hiểu rõ, Hứa Lộ Na đây là về để hưng binh vấn tội .
Nghĩ cũng thấy nực , Chung Ngọc với tư cách là lấy trộm tác phẩm còn lên tiếng, ngược cái kẻ trộm đồ là Hứa Lộ Na hùng hổ chạy tới hỏi tội, đúng là quá quắt mà!
Chung Ngọc Hứa Lộ Na đang hằm hằm giận dữ, đám học viên đang dần tụ tập ở cửa xem náo nhiệt, liền cao giọng hỏi:
“Hứa Lộ Na, cô xem gì nào?"
Hứa Lộ Na Vương Hướng Đông mắng cho một trận, tính tiểu thư đang chỗ phát tiết, thấy bộ dạng điềm tĩnh của Chung Ngọc thì càng tức tối hơn:
“Cô... cô còn mặt mũi mà nữa!
Nếu cô mách với thầy Vương là lấy bản thiết kế của cô, thầy Vương thể mắng , trách chứ!"
Trong lời , cô đổ hết tội bại lộ lên đầu Chung Ngọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-127.html.]
Chung Ngọc suýt chút nữa thì bật vì tức:
“Vậy hỏi cô, chuyện cô lấy bản thiết kế của là thật ?"
“... ..."
Hứa Lộ Na ấp úng nên lời, đám học viên xem náo nhiệt phía cô thì nhịn nữa:
“Chà chà, hóa là cô lấy bản thiết kế , thế là , ăn cướp la làng ?"
“Theo thấy , đúng là kẻ trộm hô bắt trộm!"
Khuôn mặt Hứa Lộ Na lúc đỏ lúc trắng, những tiếng chế giễu từ phía mỉa mai đến mức gần như ngóc đầu lên nổi.
Ban đầu cô xông tới mắng Chung Ngọc cũng chỉ vì nhất thời tức giận, nghĩ nhiều đến thế, ngờ cánh cửa khép c.h.ặ.t, khiến bên ngoài thấy hết sạch !
Đây chẳng là mặt ch-ết !
lúc đang giữa tình cảnh khó xử , Vương Tranh kịp thời dậy:
“Chung Ngọc, nếu cô gì hài lòng với Lộ Na thì cô cứ riêng, tại nhất định với thầy giáo chứ?
Dù các cô cũng từ cùng một nhà máy , chẳng khiến đều mất mặt ."
Lời qua thì vẻ thấu tình đạt lý, nhưng thực chất bên trong là lý lẽ vặn vẹo, cứ như thể việc Hứa Lộ Na lấy trộm tác phẩm chuyện lớn, mà rõ sự thật với thầy giáo như Chung Ngọc mới trở thành tội nhân !
Chung Ngọc thu nụ , Vương Tranh:
“Vậy cô hỏi cô xem, chuyện là do mách lẻo, là do thầy Vương tự phát hiện ?"
Vương Tranh vẫn khăng khăng :
“Dù là thầy Vương phát hiện cô thì cô cũng..."
“Thì cũng nên giấu nhẹm chuyện đúng ?
thì ích gì cho Lộ Na chứ?
Hôm nay cô thể mạo danh tác phẩm của , đợi đến khi cô về việc, cô cũng thể mạo danh tác phẩm của khác ?
Làm như là cho cô , cho nhà máy chúng ?"
Giọng của Chung Ngọc mềm mại nhưng thái độ hề lùi bước:
“Hơn nữa, cô là do chứ?"
Những lời khiến đám học viên bên ngoài một phen khen ngợi ngớt.
Dưới sự chỉ trỏ của , Hứa Lộ Na gần như vùi đầu xuống sàn nhà.
lúc cô che mặt chạy ngoài thì một đột nhiên rẽ đám đông bước .
Người đó mà là Trang Ngọc Thành.
Tầng vốn là nơi ở của các nữ đồng chí, Trang Ngọc Thành ban đầu ở tầng .
Tại đột nhiên tới đây thì ai .
Chỉ thấy im lặng tới mặt Hứa Lộ Na, nhỏ vài câu, dẫn Hứa Lộ Na rẽ đám đông ngoài.
Khuôn mặt đen sầm suốt dọc đường, cứ như thể tất cả đều bắt nạt Hứa Lộ Na , khiến đám đông ai dám gì thêm.
Hứa Lộ Na , đám xem náo nhiệt bên ngoài cũng tản .
An Ninh theo hướng Trang Ngọc Thành và Hứa Lộ Na rời , khẽ cảm thán với Chung Ngọc:
“Cái Trang Ngọc Thành , vốn dĩ chị cứ tưởng là một thanh niên chính trực, ngờ đối với Hứa Lộ Na, bao che như ."
Gặp chuyện mà phân biệt trắng đen, một mực bênh vực Hứa Lộ Na, tuy thể hiểu xuất phát từ quan hệ của và Hứa Lộ Na, nhưng ấn tượng về Trang Ngọc Thành trong lòng An Ninh vẫn giảm sút.