“Hai mươi tệ, nhiều hơn cả một nửa lương tháng của cô, đối với gia đình mà cũng là tiền ăn trong ít ngày .”
Rời khỏi khu tập thể nhà máy dệt, Chung Ngọc trong lòng vui sướng, bước chân về cũng nhẹ nhàng hơn lúc đến nhiều.
Xem , vẫn ít nhu cầu may quần áo.
Dù giá cả ở cửa hàng quốc doanh đắt đỏ, kiểu dáng cũng chỉ vài loại phổ thông đó thôi.
Nếu cô thể tương đương cửa hàng quốc doanh mà giá rẻ hơn một chút, sợ tìm đến cửa.
Chỉ là, bây giờ vẫn thể công khai ăn kinh doanh may mặc thực sự .
Làm thợ may coi là buôn bán nhỏ, nhắm mắt ngơ thì thôi.
nếu tố cáo, thì… vẫn chút rắc rối.
Chung Ngọc nghĩ đến những công việc trong tay, bộ về nhà.
Đang , đột nhiên một giọng chút già nua gọi .
“Cô tên là…
Chung Ngọc …”
Chung Ngọc ngẩng đầu, một phụ nữ trông vẻ quen mặt đang ở đầu ngõ, ánh mắt rụt rè, đang dò xét cô.
Tuy nhớ rõ diện mạo của Lưu Dung, nhưng Chung Ngọc vẫn phản ứng theo bản năng rằng mặt chính là Lưu Dung.
So với ấn tượng hỗn loạn gặp , Lưu Dung bây giờ trông g-ầy hơn nhiều, gần như đạt đến mức gió thổi là bay.
Tóc hoa râm rối bời, sắc mặt trắng bệch một chút hồng hào, bộ dạng bệnh tật ở đó, dường như một cơn gió cũng thể thổi ngã bà .
Khoảnh khắc đó, trong lòng Chung Ngọc trào dâng một nỗi xót xa theo bản năng, bởi vì vẻ ngoài của bà thực sự quá dễ khiến nảy sinh lòng trắc ẩn.
Chỉ là giây tiếp theo, sự thương hại theo bản năng lý trí thế.
Chung Ngọc hiểu rằng, phụ nữ mặt đáng thương thì đáng thương thật, nhưng sự đáng thương của bà lẽ liên quan đến nhà họ Chu, liên quan đến những khác, duy chỉ em nhà họ Tạ và cô là liên quan chút nào.
Không chỉ , bà thậm chí còn lợi dụng sự đáng thương của , suýt nữa hại ch-ết cả đời Tạ Mân Lam.
Chỉ riêng điểm thôi, Chung Ngọc đối với bà thể nào đồng cảm nổi nữa.
Lưu Dung thấy Chung Ngọc đang , hình run rẩy mấy cái, dường như sắp ngã xuống đất.
Chung Ngọc từ đầu đến cuối vẫn nhúc nhích, những nhúc nhích mà trái còn như đang một xa lạ, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
Thấy cô lạnh nhạt như , Lưu Dung dường như cũng chút ngượng ngùng, bám tường vững .
Chung Ngọc:
…
Diễn cái lộ liễu quá đấy.
“Cháu dâu…”
Lưu Dung mấp máy môi, giọng yếu ớt.
“Bà chuyện gì ?
Nếu việc gì thì về đây.”
Chung Ngọc lạnh nhạt .
Lưu Dung thể để cô , hôm nay Tạ Mân Lam gặp bà , bà là vấn đề .
Không tìm thấy Tạ Mân Lam thì Chung Ngọc chính là điểm đột phá lớn nhất.
Dù qua lời kể của hàng xóm Chung Ngọc, Tạ Mân Sơn coi trọng vợ như , chỉ cần thu phục Chung Ngọc thì cửa ải Tạ Mân Sơn đó chẳng sẽ dễ dàng vượt qua ?
“Đừng…
đừng…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-114.html.]
Lưu Dung khẽ ho mấy tiếng, lúc mới chậm rãi tới.
Bà cẩn thận quan sát thần sắc của Chung Ngọc, ướm lời :
“Cháu dâu , dì cũng dì ở đây là chào đón.
cháu dì xem, một bà già cô độc, dì còn thể cơ chứ…”
Vừa , hốc mắt khô khốc ướt đẫm.
Chung Ngọc lặng lẽ bà lau nước mắt, tay trái lau xong tay lau, lau mấy cái liền, cô nhẹ nhàng :
“Vậy bà tìm thì thể gì chứ?”
Lưu Dung sụt sịt một cái, ngẩng đầu Chung Ngọc:
“Dì các cháu đều ghét dì, nhưng dì cũng là bất đắc dĩ mà…
Hơn nữa, dù dì cũng nuôi nấng Mân Sơn và Mân Lam khôn lớn mà!
Bây giờ chúng nó đều thèm để ý đến dì nữa, dì lâm đường cùng , một bà già cô độc thì thể , dì thà… thà ch-ết quách cho xong…”
Nói xong, bà thực sự chạy về phía đầu ngõ, bộ dạng kiên quyết, nhưng tốc độ nhanh, vặn giữ ở mức Chung Ngọc chỉ cần kéo một cái là thể dừng .
Thế nhưng Chung Ngọc căn bản hề kéo bà .
Cô chỉ lặng lẽ Lưu Dung tư thế chạy, hai cái tiếp tục bước theo hướng ban đầu của .
Lưu Dung thấy cô định thì chạy giả vờ nữa, vội vàng chạy về phía Chung Ngọc, ai ngờ lúc dứt khoát, chân trái vấp chân , lập tức “ái da” một tiếng bệt xuống đất.
Lúc là giữa trưa.
Trên đường quá nhiều , nhưng cũng mấy dừng về phía họ.
Có vài thậm chí còn chỉ trỏ Chung Ngọc và Lưu Dung, dường như thấy bà lão đáng thương như mà cô gái trẻ lạnh lùng như thế nên vô cùng bất bình.
Chung Ngọc dừng bước.
Cô Lưu Dung bằng ánh mắt bất lực:
“Dì , hôm nay cháu gọi dì một tiếng dì là vẫn còn giữ thể diện cho dì đấy.
Dì dì đến tìm cháu lóc kể lể rốt cuộc là gì ?”
Giọng dịu dàng êm ái, nhưng khiến dám đến gần.
Lưu Dung há hốc mồm, nên lời.
Chung Ngọc tiếp tục :
“Dì đến tìm cháu, chẳng qua là thấy cháu dễ chuyện, cháu khuyên nhủ Mân Sơn và Mân Lam, thu nhận dì, chăm sóc dì, để dì tiếp tục sống trong khu tập thể.”
Nói đến đây, cô khựng một chút:
“ cháu cho dì , chuyện là thể nào.”
“Cháu…”
Lưu Dung xong, một thở thông, lập tức ho lên đến mức kinh thiên động địa.
Chung Ngọc lặng lẽ đợi bà ho xong mới tiếp tục :
“Dì, và cả nhà họ Chu các dì, vì toan tính ích kỷ của bản mà suýt chút nữa hại ch-ết cả đời Mân Lam.
Món nợ , chúng cháu để nhà nước, để pháp luật tính toán với các dì.
điều đó cũng nghĩa là các dì thụ án xong thì chuyện thể cứ thế mà bỏ qua.
Các dì như thì quan hệ thích của chúng thể duy trì nữa , Tạ Mân Sơn tìm dì gây rắc rối công khai coi là nhân chí nghĩa tận , còn chuyện để dì ở trong nhà của họ thì đời nào chuyện đó .
Dì đừng nghĩ đến chuyện tìm ai nữa, tìm ai cũng vô ích thôi.”