TN 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "Thiên Sát Cô Tinh" - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-04-16 10:28:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chung Ngọc và những khác đó liền tách .

 

Hoàng Đại Cường mua bánh gạo rang, An Ninh thì mua ít hoa quả đóng hộp và hạt dưa, Chung Ngọc và Tạ Mân Sơn thì thẳng đến chiếc kệ gỗ lớn bán kẹo.”

 

Đã một tuần gặp Hổ T.ử và Tiểu Phương , Chung Ngọc dự định mua ít kẹo về dỗ dành lũ trẻ cho chúng vui.

 

Tuy nhiên, kẹo tuy ngon nhưng cũng ăn quá nhiều.

 

quầy xem hồi lâu, cuối cùng bảo bán hàng gói cho kẹo dưa hấu, kẹo tôm giòn và kẹo chữ cái, gói bốn lạng.

 

Thấy bên cạnh còn nho khô và ô mai khô, cô bảo bán hàng cân cho một ít.

 

Nho khô và ô mai khô màu tím đen nén trong hũ nhựa, chỉ là một hũ nhỏ như nhưng trông vô cùng hấp dẫn.

 

Người bán hàng giúp Chung Ngọc gói kẹo dặn dò:

 

“Hai mua cho con nhà ăn đấy !

 

Kẹo viên nhỏ , cho những đứa trẻ quá nhỏ ăn.”

 

Chị chắc là sợ con của Chung Ngọc còn quá nhỏ ăn những loại kẹo .

 

Chung Ngọc gật đầu:

 

“Cảm ơn chị, chúng còn nhỏ nữa, ăn ạ.”

 

“Chậc chậc, cô và yêu trông trẻ thế ngờ con cái lớn !

 

là kết hôn sớm thật đấy!”

 

Người bán hàng hai nam thanh nữ tú mắt, nam cao ráo, nữ xinh , trong lòng cũng thấy vui lây, nhịn thêm vài câu.

 

Chung Ngọc liếc Tạ Mân Sơn, giải thích gì mà chỉ mỉm ngọt ngào.

 

Mua kẹo xong, Chung Ngọc và Tạ Mân Sơn dạo quanh cửa hàng vài vòng, mua ít bánh sữa ở quầy bánh ngọt, lúc mới chậm rãi bước cửa.

 

Tại cửa lớn, Hoàng Đại Cường và An Ninh cũng mới mua xong.

 

Hoàng Đại Cường cũng giống họ, tay cầm một gói giấy nhỏ, tay An Ninh thì thêm một túi hoa quả đóng hộp, vị đào, vị quýt, đều đựng trong từng hũ thủy tinh tròn trĩnh, màu sắc tươi sáng, trông là thấy ngon .

 

Chung Ngọc hũ hoa quả đóng hộp đó thấy quen mắt, nhịn kéo kéo ống tay áo Tạ Mân Sơn.

 

Tạ Mân Sơn gật đầu với cô nhưng gì, chỉ bảo mấy lên xe tiếp tục hành trình.

 

Chỉ hỏi An Ninh:

 

“Chị An Ninh, mấy hũ đóng hộp chị mua bao nhiêu tiền ?”

 

An Ninh :

 

“Riêng tiền một đồng một hũ , còn phiếu thực phẩm nữa.

 

Trời ơi đúng là đắt thật đấy.

 

Nếu em trai mang biếu vợ thì chẳng đời nào nỡ mua !”

 

Câu , Hoàng Đại Cường cũng nhịn hùa theo:

 

“Chẳng là đắt !

 

Hoa quả đóng hộp còn đắt hơn một cân thịt lợn nữa, chẳng nỡ mua !”

 

Mấy lên xe.

 

Tạ Mân Sơn đưa hai đến cổng đại viện, lúc mới lái xe chậm rãi chở Chung Ngọc về nhà.

 

Trên đường , Chung Ngọc nhịn :

 

“Anh Mân Sơn, hoa quả đóng hộp đó đắt như ?”

 

Từ khi Tạ Mân Sơn nhận hàng hoa quả đóng hộp, nhà cô bao giờ thiếu món .

 

Hai đứa trẻ đều coi như món ăn vặt bình thường để ăn, năm bữa ba lượt Tạ Mân Sơn còn mang vài loại hương vị khác về cho Chung Ngọc ăn giải thèm.

 

ngờ hoa quả đóng hộp đắt đến thế cơ chứ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-110.html.]

Chậc chậc chậc, hoa quả đóng hộp đắt hơn thịt lợn, Tạ Mân Sơn kênh tiêu thụ chúng nhỉ!

 

Tạ Mân Sơn :

 

“Cửa hàng thực phẩm bán đắt, nhưng thực tế cũng đắt đến thế .”

 

Anh tìm nguồn cung tận gốc, đương nhiên giá vốn thể ép xuống .

 

Cộng thêm sự thuận tiện về giao thông bên phía Hạ Học Hữu, giá vốn thực tế chỉ bằng một phần năm giá bán lẻ ở cửa hàng thực phẩm.

 

Tuy nhiên họ đều nhập hàng từ kênh cá nhân, đương nhiên thể cung cấp hàng cho cửa hàng thực phẩm .

 

mà...

 

Tạ Mân Sơn nghĩ đến hoa quả đóng hộp trong tay An Ninh , trầm ngâm thôi——

 

Tại hoa quả đóng hộp mà họ chuyển về xuất hiện quầy hàng của cửa hàng thực phẩm chứ?

 

Câu hỏi cứ quanh quẩn trong tâm trí Tạ Mân Sơn mãi cho đến lúc ăn cơm tối mới tiếng nô đùa của lũ trẻ dập tắt.

 

Đã một tuần gặp Chung Ngọc, hai đứa trẻ nhớ vô cùng, đều chen chúc bên cạnh Chung Ngọc, mè nheo đòi Chung Ngọc bế, đòi Chung Ngọc gắp thức ăn, thậm chí còn đưa yêu cầu “vô lý” là ngủ cùng .

 

Nghe Hổ T.ử , mắt Tạ Mân Sơn lập tức trợn ngược lên.

 

Anh một tay một đứa liền xách hai đứa trẻ rời khỏi bên cạnh Chung Ngọc, :

 

“Cả hai đứa đều !

 

Ăn cơm xong mau rửa ráy sạch sẽ sang ngủ với dì nhỏ !”

 

Tiểu Phương bĩu môi gì, Hổ T.ử thì chịu, bám c.h.ặ.t lấy cánh tay Chung Ngọc buông:

 

“Tạ Mân Sơn!

 

Dựa mà bố ngủ với !

 

Bố lớn thế !”

 

Tạ Mân Sơn chịu thua kém, dứt khoát xách bổng cả Hổ T.ử lên.

 

Thằng nhóc b-éo mầm xoay vòng vòng giữa trung nhưng vẫn chịu thua kém mà tung quyền quân đội về phía Tạ Mân Sơn.

 

“Dựa !

 

Dựa bố là...”

 

“Ơ kìa!”

 

Mặt Chung Ngọc lập tức đỏ bừng, vội vàng giải cứu Hổ T.ử khỏi “móng vuốt” của Tạ Mân Sơn, một mặt với Tạ Mân Sơn “đừng bậy với trẻ con”, mặt khác xoa xoa khuôn mặt b-éo tròn của Hổ Tử:

 

“Hổ Tử, Tiểu Phương, tối nay kể chuyện cho hai đứa , dỗ hai đứa ngủ ?”

 

“Dạ ạ!”

 

Hổ T.ử ngước khuôn mặt nhỏ lên, lập tức hớn hở.

 

Tạ Mân Sơn định gì đó nhưng một ánh mắt mấy gay gắt của Chung Ngọc ngăn , cũng chỉ đành sờ sờ mũi, gì nữa.

 

Hai đứa trẻ thấy quá phấn khích, câu chuyện kể hết chuyện đến chuyện khác, mãi đến gần mười giờ mới ngủ .

 

Chung Ngọc bước từ phòng lũ trẻ, nhẹ nhàng đóng cửa đột nhiên ai đó ôm lấy từ phía .

 

Lúc đầu cô giật , khi phản ứng liền nhịn vỗ vỗ Tạ Mân Sơn:

 

“Anh cái gì ?”

 

Giọng mềm mại như nhung, ngay cả lời trách móc cũng thấy ngọt ngào.

 

Tạ Mân Sơn ôm một lát mới buông tay, thở phả vai Chung Ngọc khiến cô cảm thấy một sự ngứa ngáy khó tả.

 

Tạ Mân Sơn :

 

“Hồi chiều lúc gặp mặt ôm em như thế .

 

em dường như chẳng nhớ chút nào, chỉ nghĩ đến chuyện kể chuyện cho lũ trẻ thôi.”

 

 

Loading...