TN 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "Thiên Sát Cô Tinh" - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-04-16 10:28:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng Đại Cường cũng :

 

.

 

Ngay cả đồng chí nam cũng tránh khỏi việc say xe khi xe, nếu theo cách của Tiểu Hứa thì chẳng lẽ nam giới cũng m.a.n.g t.h.a.i ?”

 

Mấy đều như , Trần Hạnh Vân cũng tiện gì thêm.

 

Chị Chung Ngọc sắc mặt nhợt nhạt, bĩu môi:

 

“Chú ý tình hình cá nhân.

 

Các đại diện xưởng ngoài học tập, nhất định kéo lùi bước chân của tổ chức.”

 

Nói xong liền đầu .

 

Trong xe khôi phục sự yên tĩnh .

 

Chung Ngọc mỉm ơn với An Ninh và Hoàng Đại Cường, cúi đầu uống một ngụm nước, cố gắng kìm nén cảm giác nôn.

 

Xe nhanh, mãi đến gần hai giờ chiều mới đến cổng lớn xưởng may Hạnh Phúc.

 

Xưởng may Hạnh Phúc và xưởng dệt bông cùng thuộc doanh nghiệp quốc doanh.

 

So với xưởng dệt bông, xưởng may Hạnh Phúc thời gian thành lập ngắn hơn, quy mô cũng nhỏ hơn, theo lý mà , nhân viên xưởng dệt bông lý do gì để đến xưởng may Hạnh Phúc học tập.

 

Tuy nhiên, chính một xưởng quy mô chỉ bằng một phần hai xưởng dệt bông như , mấy năm gần đây mỗi năm tiến lên một bậc thang.

 

Trong vòng hai năm nay, giá trị sản lượng thậm chí còn vượt qua xưởng dệt bông, trở thành doanh nghiệp giá trị sản lượng cao nhất, lợi nhuận lớn nhất của cả thành phố Đại Nguyên.

 

Cũng vì , thành phố đặc biệt tổ chức các lớp đào tạo tại xưởng may Hạnh Phúc, lớp đào tạo quản lý, lớp học tài chính, lớp học kỹ thuật chuyên môn, chính là để các xưởng xung quanh đến đây học tập kinh nghiệm tiên tiến, mang về phát triển hơn xưởng của .

 

Chung Ngọc và mấy khác đều đến học, nhưng hướng học tập chút khác biệt.

 

An Ninh, Hoàng Đại Cường và Trang Ngọc Thành học về quản lý và kỹ thuật máy móc, chỉ cô và Hứa Lộ Na là học về thiết kế và sản xuất trang phục.

 

Điều cũng nghĩa là, trong thời gian học tập tại xưởng may Hạnh Phúc, Chung Ngọc sớm chiều ở cùng Hứa Lộ Na một thời gian dài.

 

Bước xuống từ xe đưa đón, đường đăng ký, Hứa Lộ Na vẫn cùng Trang Ngọc Thành.

 

Hai ở phía nhất, tuy nắm tay nhưng với , sợ khác mối quan hệ riêng tư của họ.

 

Chung Ngọc và An Ninh ở cuối cùng.

 

Đi nửa đường, An Ninh trầm giọng quan tâm với Chung Ngọc:

 

“Tiểu Ngọc, nếu cô thật sự tình huống đặc biệt gì thì vẫn nên .

 

Kết hôn m.a.n.g t.h.a.i là chuyện khó tránh khỏi, chúng cũng là nuôi dưỡng thế hệ tiếp theo cho đất nước, hổ cả.”

 

Chung Ngọc dở dở :

 

“Chị An Ninh, thật sự !”

 

An Ninh dường như vẫn quá tin tưởng, chị cúi đầu cái bụng phẳng lì của Chung Ngọc, khuôn mặt trắng bệch đó của cô.

 

Chung Ngọc chỉ đành nhấn mạnh:

 

“Thật mà.

 

yêu bàn bạc kỹ , mấy năm nay bận công việc nên tính đến chuyện sinh con.”

 

Nói xong, khuôn mặt đều vì hổ mà ửng hồng.

 

Nghe Chung Ngọc , An Ninh lúc mới tin tưởng.

 

Chị mỉm cô, đôi mắt cong cong:

 

“Tiểu Ngọc, ngờ yêu của cô tuy nhân viên xưởng mà giác ngộ cao hơn hẳn một nhân viên chứ!

 

Anh là sợ m.a.n.g t.h.a.i lỡ tương lai của cô đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tu-choi-cong-tu-xuong-truong-toi-ga-cho-thien-sat-co-tinh/chuong-105.html.]

 

Vậy ?

 

Chung Ngọc miệng nhưng trong lòng thầm nghĩ.

 

Cô cũng Tạ Mân Sơn giác ngộ cao , tổ chức sắp xếp công việc cho còn , trông cái vẻ đó cũng giống giác ngộ cao.

 

chuyện để cô m.a.n.g t.h.a.i là thật.

 

Đối với việc cô m.a.n.g t.h.a.i , còn căng thẳng hơn bất cứ ai.

 

Chung Ngọc còn nhớ kết hôn mấy ngày, bí mật lấy từ túi quần một gói nhỏ nhựa bán trong suốt, với cô rằng cái dùng khi chuyện đó.

 

Chung Ngọc tò mò lấy tay chọc chọc, Tạ Mân Sơn còn né tránh.

 

Nói cái chọc, chọc một cái là thủng, là mất tác dụng ngay.

 

Tác dụng gì cơ?

 

Đó chính là tác dụng tránh t.h.a.i đấy!

 

Tạ Mân Sơn còn nghiêm túc với cô, hiện giờ cô tuổi còn nhỏ, sức vóc cũng mấy cứng cáp, họ đang nuôi hai đứa trẻ, chuyện con cứ để vài năm nữa hãy tính.

 

mà, nếu vài năm sức khỏe cô vẫn cứng cáp lên thì ?

 

Về chuyện , Tạ Mân Sơn nhắc tới nữa.

 

Thực , đối với ý nghĩ của Tạ Mân Sơn, Chung Ngọc cũng thấy tệ.

 

đây cô cũng từng chịu nỗi khổ m.a.n.g t.h.a.i trong giấc mơ, cuối cùng còn ch-ết vì khó đẻ.

 

Cô cũng nỗi sợ hãi với việc mang thai, cũng tha thiết con đến .

 

nhịn mà nghĩ, nếu sức khỏe cô thật sự lên, một đứa con chung với Tạ Mân Sơn thì nó sẽ trông như thế nào nhỉ?

 

Đoạn đường đến nhà khách xưởng may dài, chẳng mấy chốc tới nơi.

 

Họ cùng các học viên khác đều sắp xếp ở trong nhà khách.

 

Ba đồng chí nữ một phòng, hai đồng chí nam một phòng, Trần Hạnh Vân cần ở đây hàng ngày nên sắp xếp chỗ ở.

 

Đối với sự sắp xếp , Hứa Lộ Na dường như vẫn chút hài lòng.

 

Trước khi nhận chìa khóa dường như còn với Trần Hạnh Vân vài câu, Trần Hạnh Vân khuyên nhủ vài câu, chỉ đành bĩu môi chấp nhận.

 

Mấy mang hành lý túi xách phòng.

 

Hứa Lộ Na cửa chiếm ngay chiếc giường sát cửa sổ nhất.

 

Chung Ngọc và An Ninh thấy cô nhỏ tuổi nhất cũng chấp nhặt, bèn tự để hành lý lên giường của .

 

Căn phòng họ ở là phòng bốn , một chiếc giường khác để sẵn đồ đạc, từ thẻ học viên giường thể thấy, chắc cũng là học viên từ xưởng khác tới.

 

Hứa Lộ Na vứt túi xách lên giường, giường vươn vai:

 

“Trời ơi suốt dọc đường , đúng là mệt ch-ết !

 

Ê, chị Chung Ngọc, chị An Ninh, hai chị còn bận gì nữa!

 

Mau đây nghỉ ngơi một lát !”

 

Chung Ngọc đang xách chiếc phích nước màu đỏ của nhà khách lấy nước, thấy Hứa Lộ Na , đầu bảo:

 

“Ở đây nước nóng , qua đó sớm chút, sợ muộn quá hết nước.”

 

An Ninh xong cũng liên tục gật đầu:

 

“Vậy xem ở phòng đăng ký, nếu đồ gì thể lĩnh dùng thì lĩnh về cho chúng .”

 

Nói xong, hai đều khỏi cửa.

 

 

Loading...