TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 723: Đây rõ ràng là mưu sát!
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:52:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Thú Linh thèm để tâm đến sự hoảng hốt của hai nữ bác sĩ, cô vung tay phóng thêm vài cây kim vàng nữa lên đầu Aileen.
Hai nữ bác sĩ thấy cảnh đó vội vàng bịt miệng, ánh mắt tràn đầy sợ hãi, Thẩm Thú Linh như thấy quái vật.
Thẩm Thú Linh liếc họ một cái tiếp tục thực hiện việc châm cứu.
Vì cú đá của cô mang theo ít chân khí, dẫn đến việc đối phương xuất huyết nội tạng và não. Những cây kim vàng mang theo chân khí hạ xuống các huyệt đạo, chân khí theo mạch m.á.u và kinh lạc tu bổ những chỗ đang chảy m.á.u, đồng thời đẩy m.á.u ứ đọng theo kim chảy ngoài.
Hai nữ bác sĩ da trắng trố mắt những cây kim cắm chi chít đầu và n.g.ự.c Aileen bắt đầu rỉ m.á.u. Đối với họ, cảnh tượng thật kinh hãi tột độ.
Nỗi sợ hãi mới kìm nén lúc nãy giờ đây đ.á.n.h bại lý trí.
Tiếng hét ch.ói tai của phụ nữ xé tan bầu khí trong phòng bệnh, lọt tai hai nam bác sĩ nước M đang sốt ruột chờ ngoài cửa.
"Có nguy hiểm!"
Nam bác sĩ chút do dự đẩy cửa xông , còn cũng theo sát phía . Viện trưởng hai chạy , thở dài một tiếng cũng đành theo.
Bên trong phòng bệnh, Thẩm Thú Linh đang nhíu mày một nữ bác sĩ ngất xỉu đất, ở góc phòng còn một khác đang ôm vai run lẩy bẩy vì quá sợ hãi.
Trên giường, làn da trần trụi và phần đầu của Aileen cắm kim chi chít trông khác gì một con nhím.
Thẩm Thú Linh thấy hai nam bác sĩ và viện trưởng đều xông , cô thở phào một , hiệu cho viện trưởng: " lúc đây, châm cứu xong , đợi hai mươi phút nữa thì rút hết kim cô . Kim vàng khi khử trùng thì đưa cho ."
Sau đó cô sang hai nam bác sĩ: "Người đất là do dọa đến ngất xỉu, còn ở góc thì dọa sợ quá , hai qua trấn an họ ."
Nói xong, cô phủi nhẹ quần áo bước khỏi phòng bệnh mà thèm ngoảnh đầu . Cô còn nhanh ch.óng ăn cơm dạo cùng Tiểu Nguyệt và Cẩn Mặc, thời gian rảnh rỗi để tiêu tốn ở đây.
Viện trưởng ngẩn ngơ Aileen giường như một quả hồ lô m.á.u, lúc ông cũng chỉ lăn đùng ngất cho xong.
Aileen to nên m.á.u cũng nhiều, lượng m.á.u ứ chảy theo kim châm khá lớn. Thực tế, khi m.á.u ứ rỉ thể lau ngay, nhưng Thẩm Thú Linh lười động tay nên cứ để mặc cho m.á.u chảy như .
"Cái ... cái ..." Hai nam bác sĩ kinh hãi đến mức nên lời.
Chẳng lẽ c.h.ế.t luôn !
Viện trưởng sải bước tới chỗ nữ bác sĩ đang run rẩy ở góc phòng, trầm giọng hỏi: "Rốt cuộc chuyện là thế nào?"
Sao nông nỗi , m.á.u tươi bê bết đầy mặt và nửa , chỉ thôi cũng thấy rùng .
Nữ bác sĩ run cầm cập, lắc đầu liên tục: " , thực sự gì cả. chỉ thấy cô cứ lấy kim đ.â.m Aileen, thật đáng sợ, quá sức đáng sợ. về nước, về nhà..."
Nói đến cuối cùng, tinh thần cô dường như sụp đổ.
Viện trưởng thấy nữ bác sĩ như thì hỏi cũng bằng thừa, ông sang bảo hai nam bác sĩ còn đang ngây vì sợ hãi: "Hai mau khiêng đất sang giường bệnh bên cạnh, lau sạch vết m.á.u bác sĩ Aileen ."
Ông cũng chẳng động tay .
"Bác sĩ Aileen thật sự c.h.ế.t đấy chứ?" Nam bác sĩ đầy vẻ kinh hoàng. Nếu bây giờ đang ở nước ngoài, chắc xông ngoài báo cảnh sát bắt .
Đây rõ ràng là một vụ mưu sát!
Viện trưởng lườm một cái: "Bác sĩ Thẩm khi dặn kỹ là hai mươi phút mới rút kim, cô thế thì chắc chắn sẽ vấn đề gì."
Dù ngoài miệng nhưng trong lòng ông cũng vô cùng thấp thỏm, chủ yếu là vì ông cũng từng thấy lúc châm cứu mà chảy nhiều m.á.u đến thế!
Cũng may là Aileen to béo, m.á.u cũng dồi dào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-723-day-ro-rang-la-muu-sat.html.]
*
Thẩm Thú Linh hành lang nơi Tiểu Nguyệt lúc nãy nhưng thấy ai, đoán là họ về phòng bệnh. Đang định về phía đó thì thấy Cố Cẩn Mặc đang dắt tay Tiểu Nguyệt tới.
Đi bên cạnh hai còn mấy bệnh nhân cùng chuyến bay hôm đó.
"Mẹ ơi, về !" Tiểu Nguyệt thấy cô, lập tức chạy ùa tới ôm lấy đùi .
Thẩm Thú Linh thấy con bé vui vẻ như , tâm trạng cũng lên theo. Cô cúi bế thốc con bé lên, mỉm : "Đi thôi, bây giờ chúng ngoài dạo một chút, tìm cái gì đó ngon ngon để ăn nào."
Lúc họ bàn , bữa tối sẽ ngoài ăn thử món đặc sản của nước H. Nếu thấy đặc sản món gì ho thì sẽ mua một ít gửi về nhà, đồng thời cũng cất trong gian.
Tuy thích quốc gia , nhưng nếu thứ gì thì cũng nên mang về một ít.
"Dạ ạ!" Tiểu Nguyệt vỗ vỗ đôi tay nhỏ xíu, gương mặt trắng trẻo lộ vẻ ngây thơ hiếm thấy trong mấy ngày qua. Những bệnh nhân theo phía thấy đều kìm mà Tiểu Nguyệt thêm mấy cái.
Qua mấy ngày tiếp xúc, trong lòng họ, bác sĩ Cố nhỏ chẳng khác gì một lớn, thậm chí còn nghiêm túc hơn cả lớn. So với bác sĩ Thẩm, họ còn sợ vị bác sĩ Cố nhỏ đầy bốn tuổi hơn.
Giờ thấy bác sĩ Cố nhỏ lộ biểu cảm ngây ngô đúng tuổi như , họ nhất thời cảm thấy ngỡ ngàng.
"Bác sĩ Thẩm , một cửa hàng nhỏ xa bệnh viện . Quán chuyên các món ăn truyền thống của nước chúng , nếu cô chê thì thể qua nếm thử..." Một chú trung niên là đầu tiên phản ứng , tiến lên với Thẩm Thú Linh.
Tiểu Nguyệt chú đó một cái chủ động giới thiệu với Thẩm Thú Linh: "Mẹ ơi, chú chú một quán thịt nướng ngon. Trong quán chỉ thịt nướng mà còn kim chi và mì lạnh ngon nữa, chú mời chúng qua ăn thử ạ."
Con bé thực sự ăn thử.
Thẩm Thú Linh gật đầu sang Cố Cẩn Mặc, hỏi ý kiến: "Vậy chúng ăn thử nhé?"
Dù Cẩn Mặc sẽ từ chối nhưng cô vẫn hỏi qua một tiếng cho đúng quy trình.
"Được, chúng ăn thịt nướng." Cố Cẩn Mặc vẻ mặt ôn hòa.
Tiểu Nguyệt vỗ tay reo lên: "Tuyệt quá!"
Người chú trung niên mừng rỡ, bảo: "Vậy để sắp xếp cho gia đình ngay đây."
Nói xong, ông liền rút chiếc điện thoại đại ca để gọi điện.
Những bệnh nhân khác phía thấy cũng tiến lên, trong đó một phụ nữ trẻ nhanh nhảu lên tiếng : "Bác sĩ Thẩm, bác sĩ Cố nhỏ, cửa hàng bán đặc sản nước H, hai vị thể ghé qua dạo chơi."
Ếch Ngồi Đáy Nồi
In tiệm cái gì cũng , sẽ giảm giá và tặng thêm quà cho hai vị, còn hỗ trợ gửi miễn phí về Hoa Quốc nữa."
Thẩm Thú Linh chút hứng thú: "Nếu gần bệnh viện thì thể ghé qua xem thử."
Vừa cô cũng đang mua ít đặc sản mang về.
Người phụ nữ trẻ lập tức : "Dù xa bệnh viện một chút nhưng bác sĩ Thẩm cần lo lắng , thể điều xe đến đón , cần vất vả bắt xe qua đó. Đợi chọn xong đặc sản, cho xe đưa về."
Xe đưa xe đón, dịch vụ vô cùng chu đáo.
Người phụ nữ dứt lời, ngay lập tức một đàn ông khác tiếp lời: "Bác sĩ Thẩm, nếu bác sĩ và bác sĩ Cố nhỏ rảnh thì thể ghé qua cửa hàng quần áo của . Cửa hàng của quy mô lớn lắm, gần đây cũng chuỗi chi nhánh, hai vị ưng bộ nào sẽ giảm giá cho một nửa."
Vốn dĩ ông định là tặng miễn phí, nhưng nghĩ bác sĩ Thẩm chắc chắn sẽ nhận, nên đành là giảm giá năm mươi phần trăm.
"Bác sĩ Thẩm, nhà mở khách sạn, hai vị đừng ở bệnh viện nữa, môi trường ở đây kém quá..."