TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 713: Cậy mình là trẻ con mà bắt nạt sao
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:52:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng mấy chốc, Tiểu Nguyệt châm cứu xong. Ông cụ vốn đang thoi thóp lúc mở mắt, cô bé với vẻ mặt đầy ơn.
Tiểu Nguyệt ánh mắt của ông cụ lay động, cô bé lấy từ trong túi một chiếc bình sứ nhỏ, đổ một viên t.h.u.ố.c màu nâu đưa cho đàn ông trẻ tuổi bên cạnh.
"Đưa viên t.h.u.ố.c cho ông nội uống, ông sẽ thấy dễ chịu hơn. Hai tiếng thể bắt đầu giải thuật, trong thời gian đó thể tùy theo tình trạng sức khỏe mà cho ông ăn chút thức ăn thanh đạm." Giọng sữa non nớt vô cùng nghiêm túc, đôi mắt to tròn như hai hạt nho đen càng toát lên vài phần linh khí thuần khiết.
Người đàn ông trẻ tuổi vội vàng dùng cả hai tay nhận lấy viên t.h.u.ố.c từ Tiểu Nguyệt, miệng ngừng lời "cảm ơn".
Tiểu Nguyệt thêm với nữa, cô bé sang dặn dò viện trưởng: "Nửa tiếng rút kim, nhớ ghi thời gian rút kim của bệnh nhân."
Nói xong, cô bé sang những xung quanh, hỏi: "Còn ai điều trị nữa ?"
Vừa dứt lời, ngay lập tức nhiều tranh trả lời.
", ! Xin bác sĩ Cố hãy chữa cho ."
"Bạn bệnh nặng lắm, hôm nay nôn m.á.u ba , là bác sĩ Cố chữa cho !"
"Bác sĩ Cố, ba tuổi cao lắm , cháu là bác sĩ thì hãy chữa cho ba ."
"Bác sĩ Cố..."
Thấy Tiểu Nguyệt chỉ là một đứa trẻ ba bốn tuổi, nên dù y thuật lợi hại đến thì những cũng thật sự để tâm. Họ nghĩ cứ với cô bé là cô bé sẽ theo, ai nấy đều chỉ coi cô bé là một đứa trẻ thông minh hơn thường một chút mà thôi.
Dễ dỗ dành, còn hiểu chuyện.
Cố Cẩn Mặc thấy những nhao nhao tranh giành lượt khám, nhíu mày chắn mặt Tiểu Nguyệt. Những đồng đội khác cũng vây quanh cô bé để tránh việc ai đó đột nhiên xông lên cô bé thương.
Tiểu Nguyệt thấy họ ngừng loạn để tranh lượt chữa trị , liền ngay: "Mọi mà còn loạn nữa là cháu châm cứu nữa , cứ để đợi đến khi bác sĩ Thẩm bận xong thì thôi!"
là cậy là trẻ con nên định bắt nạt đây mà!
Giọng của trẻ con vốn dĩ lanh lảnh hơn lớn, trong căn phòng bệnh ồn ào càng trở nên rõ ràng. Những tiếng ồn ào xung quanh lập tức im bặt, ánh mắt đều đổ dồn về phía Tiểu Nguyệt.
Viện trưởng cũng Tiểu Nguyệt, bỗng nhiên ông cảm thấy kế hoạch đang toan tính lẽ sẽ diễn thuận lợi . Tuy bác sĩ Cố chỉ là một đứa trẻ, nhưng xem cô bé chủ kiến.
Tiểu Nguyệt thấy im lặng mới chỉ một phụ nữ trung niên gầy gò vàng vọt ở góc phòng, cô bé : "Dì ơi, thứ hai sẽ chữa cho dì nhé. Giường bệnh của dì ở ạ?"
Cô bé nhận thấy ánh mắt của dì dành cho luôn là sự kỳ vọng, chứ giống những khác, lúc đầu thì mang theo sự nghi ngờ, giờ mang theo ý dò xét. Cô bé thích ánh mắt của họ, thậm chí ngay cả sự cảm thông dành cho những lúc ban đầu cũng nhạt bớt.
Người dì ngờ bác sĩ nhỏ họ Cố gọi đích danh, chút dám tin mà chỉ tay mặt , khô khốc hỏi: "Bác sĩ Cố, cháu ?"
Bà thậm chí còn dùng cả kính ngữ.
Tiểu Nguyệt gật đầu, hề tỏ mất kiên nhẫn mà một động tác "mời" dáng: "Mời dì dẫn đường ạ."
Cô bé chỉ thấy dì là mắt, còn những khác cô bé đều thích. Mấy đó ồn ào tôn trọng cô bé thì thôi, còn thao túng nữa.
Người dì Tiểu Nguyệt thì vội vàng tới giường bệnh của ở trong góc. Tiểu Nguyệt theo và hiệu cho bà xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-713-cay-minh-la-tre-con-ma-bat-nat-sao.html.]
Cố Cẩn Mặc tiến lên chủ động lấy kim châm giúp khử trùng. Cả phòng bệnh còn ai lên tiếng nữa, tất cả đều đang dán mắt từng động tác của Tiểu Nguyệt.
Phóng viên càng bỏ lỡ cơ hội, họ cầm máy ảnh ghi quá trình Tiểu Nguyệt châm cứu thêm một nữa. Lúc nãy khi cô bé châm cứu cho ông cụ, họ ghi , nhưng họ vẫn tiếp tục chọn ghi hình.
Sự nhạy bén của nghề nghiệp mách bảo họ rằng, những bức ảnh nhất định sẽ ngày dùng đến.
Lúc , Tiểu Nguyệt lướt qua những đang vây xem, về phía viện trưởng đang phụ giúp , chỉ huy: "Ông mau kéo rèm ."
Người dì là phụ nữ, khi châm cứu cởi áo ngoài, chắc chắn là kéo rèm .
Viện trưởng ngẩn một lát, đó mới giơ tay kéo rèm , ông cũng tự nhiên luôn ở bên trong.
Tiểu Nguyệt nhịn mà đảo mắt trắng dã: "Viện trưởng, ông ngoài chứ, bệnh nhân là phụ nữ mà."
là cái ông viện trưởng chẳng chút tinh ý nào cả.
Bị một đứa trẻ khiển trách, viện trưởng nhất thời cảm thấy hổ. Ông định bụng vị quân nhân Hoa Quốc khử trùng kim châm chẳng cũng đang ở trong rèm đó , nhưng sang thấy đó khi khử trùng xong cây kim cuối cùng liền vén rèm bước nhanh ngoài...
"Khụ khụ, chỉ định xem bệnh nhân cần giúp đỡ gì thôi, ngay đây." Viện trưởng tùy tiện bịa một cái cớ, đó mới vén rèm rời .
Tiểu Nguyệt lắc đầu như một bà cụ non, cô bé cảm thấy ông viện trưởng thật chẳng đáng tin chút nào.
Trong quá trình châm cứu, dì vẫn luôn dõi theo từng động tác của Tiểu Nguyệt. Nhìn thấy những đường kim trôi chảy của cô bé, bà nhịn mà lên tiếng hỏi thăm: "Bác sĩ Cố, thật đây từng gặp một vị bác sĩ Trung y Hoa Quốc . Vị đó cũng châm cứu, giỏi, nhưng giỏi bằng cháu và bác sĩ Thẩm ..."
Mấy năm bà tái phát bệnh thấp khớp, tình cờ gặp một lão Trung y định cư ở đây. Đối phương mở một phòng khám nhỏ, bên ngoài "Trung y Hoa Quốc". Lúc đầu bà định khám, nhưng vì nửa đêm chân đau dữ dội, xung quanh chỉ mỗi phòng khám đó nên mới ghé .
Bà còn nhớ đêm đó gõ cửa lâu lão Trung y mới mở, miệng còn lẩm bẩm vẻ bằng lòng, đuổi bà , rõ ràng là thêm giờ để tiếp khách.
Bà thuyết phục mãi, cuối cùng còn đưa thêm tiền đối phương mới cho điều trị. Phương pháp của lão Trung y đó chính là châm cứu, dùng kim bạc nung đỏ đ.â.m cơ thể bà . Lúc đầu bà sợ hãi và kháng cự, nhưng cùng vì chân quá đau nên mới c.ắ.n răng thử xem .
Ai ngờ thử xong hiệu quả đến , kim bạc nung đỏ mới châm đầy mấy phút, cơn đau do thấp khớp gây thuyên giảm nhiều. Cũng từ đó, bà mới cảm thấy kinh ngạc Trung y Hoa Quốc.
Bà bao giờ Trung y Hoa Quốc thần kỳ hơn cả Tây y như thế, bệnh thấp khớp mà Tây y chữa khỏi, mà Trung y chỉ dùng vài cây kim bạc là trị .
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Sau khi châm cứu, vị Trung y đó còn kê cho bà phương pháp cứu ngải và một loại t.h.u.ố.c đắp, uống t.h.u.ố.c. Sau khi dùng hết năm liệu trình, cái chân thấp khớp của bà còn đau nữa.
Thật sự là thần kỳ vô cùng, tiếc là bà chuyển nhà sang thành phố khác, còn cơ hội gặp vị lão Trung y đó nữa.
Sau khi dì kể xong, Tiểu Nguyệt cũng hiểu vì ngay từ đầu bà hề nghi ngờ , hóa là đây bà từng Trung y chữa trị qua .
Chỉ là vị lão Trung y trong lời kể của bà giờ .
Trong lúc trò chuyện, Tiểu Nguyệt cũng châm cứu xong. Cô bé dặn dò y tá bên cạnh vài câu vén rèm, tiếp tục chữa trị cho những khác.
Hôm đó, hai con Thẩm Thú Linh và Tiểu Nguyệt bận rộn từ tối mịt đến tận sáng trắng, vẫn thành việc châm cứu cho ba mươi ba bệnh nhân.
May mà trong gian nước linh tuyền, mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, hai con uống vài ngụm, tác dụng tỉnh táo tinh thần ...