TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 656: Ông nội là đại anh hùng
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:51:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà lão đặc biệt yêu thích Tiểu Nguyệt Lượng, bà tiến tới nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô bé dắt trong nhà.
Bà đon đả bảo Thẩm Thư Linh: "Thư Linh, mau trong cháu."
Cách bài trí bên trong biệt thự khá giản dị, những món nội thất quá đắt tiền, thứ trông đều dễ chịu và mang cảm giác ấm cúng. Trên bàn và bàn ăn đều bày hoa tươi.
Bà cùng vị lãnh đạo trải qua chặng đường dài đầy gian khổ, cả hai đều hạng ham mê lối sống xa hoa hưởng lạc, mà luôn đặt sự giản dị, mộc mạc lên hàng đầu.
Căn biệt thự cũng chỉ mới chuyển tới gần đây, mục đích chính là để thuận tiện cho công việc và đảm bảo an .
"Mời hai con uống nước." Người giúp việc bưng nước từ trong bếp cho Thẩm Thư Linh và Tiểu Nguyệt Lượng. Ánh mắt dì Tiểu Nguyệt Lượng tràn đầy vẻ ôn nhu và tò mò.
Dì bà lão kể rằng chính cô bé xinh xắn cứu vị lãnh đạo, chắc hẳn chính là đứa nhỏ mặt .
Môi hồng răng trắng, đáng yêu như tạc từ ngọc, dì từng thấy đứa trẻ nào xinh hơn con bé cả.
Ba quây quần ghế sofa, bà lão : "Hai con đợi một lát nhé, ông vẫn còn đang mải việc ở bên trong, chắc là xong nhanh thôi."
Ngay cả khi ở nhà, nơi mà vị ở lâu nhất vẫn là phòng việc.
"Bà nội ơi, cháu với vội ạ." Tiểu Nguyệt Lượng chớp chớp đôi mắt to tròn, cất giọng non nớt đáp lời.
Bà lão nhịn mà đưa tay , ôm lấy nhóc tì thơm mùi sữa lòng, giọng đầy âu yếm: "Tiểu Nguyệt Lượng, nhớ bà nào? Mấy ngày qua bà nhớ cháu lắm đấy nhé."
Người già thường thích trẻ con hoạt bát, náo nhiệt, huống chi Tiểu Nguyệt Lượng xinh xắn đáng yêu, tính tình cực kỳ dễ mến thế .
Muốn yêu cũng khó.
Tiểu Nguyệt Lượng hề bài xích bà lão, cô bé lập tức dang rộng đôi tay trắng trẻo mềm mại của ôm chầm lấy bà.
"Bà nội, cháu cũng nhớ bà ạ. Cháu thấy bà lắm, chẳng nghiêm khắc tí nào cả, cháu thích bà lắm!"
Những lời khiến bà lão vui đến mức híp cả mắt .
Thời đại con vẫn còn khá bảo thủ, những đứa trẻ bày tỏ tình cảm trực tiếp như Tiểu Nguyệt Lượng là hiếm thấy, ngay cả dì giúp việc bên cạnh cũng nhịn mà theo.
Dì giúp việc đặt đĩa dâu tây rửa sạch lên bàn: "Bác sĩ Thẩm, Tiểu Nguyệt Lượng, đây là dâu tây bà cụ đặc biệt dặn rửa cho hai nếm thử đấy."
Những quả dâu tây bàn đỏ to, qua là vị sẽ ngon.
Ở thời dâu tây là loại trái cây hiếm thấy, ngoại trừ loại trong gian thì chất lượng như thế chỉ hàng đặc cung mới .
Bà lão cầm một quả dâu tây đỏ mọng đưa đến bên miệng Tiểu Nguyệt Lượng, dịu dàng bảo: "Nào, để bà đút cho cháu."
Tiểu Nguyệt Lượng cũng hề ngại ngùng, há miệng ăn luôn quả dâu lúng b.úng : "Cảm ơn bà ạ, dâu tây ngọt quá."
Cái miệng nhỏ thật khéo khen khác.
Bà lão ôm cô bé lòng, sang Thẩm Thư Linh: "Lần tới cháu nhớ dẫn cả Tinh Tinh sang đây chơi cùng cho vui nhé."
Bà cũng thích Tinh Tinh, cả hai đứa nhỏ đều đáng yêu hết mực.
Thấy bà lão yêu quý bọn trẻ, Thẩm Thư Linh liền vui vẻ nhận lời: "Dạ ạ."
lúc , cửa phòng việc mở , vị lãnh đạo mặc bộ đồ Trung Sơn từ bên trong bước . Tay ông cầm một chiếc gậy chống, trông thần sắc cực kỳ minh mẫn và khỏe mạnh.
"Ha ha, lúc nãy ở trong phòng thấy tiếng hai con tới . Thư Linh, cháu mau đây chuyện." Vị lãnh đạo khi ở riêng thường .
Tiểu Nguyệt Lượng thấy ông bước liền thò cái đầu nhỏ từ trong lòng bà lão sang, reo lên non nớt: "Oa, ông ơi, hôm nay trông ông bảnh lắm ạ!"
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Nói xong, cô bé còn giơ ngón tay cái lên biểu tượng tán thưởng với ông, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo nở nụ rạng rỡ, ngọt ngào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-656-ong-noi-la-dai-anh-hung.html.]
"Ái chà, cái đồ nịnh bợ nhỏ !" Vị lãnh đạo thích cái thói nịnh nọt của Tiểu Nguyệt Lượng.
Ông thích sự xu nịnh của lớn, nhưng với một "cục bột nhỏ" trắng trẻo thì ông nhận hết. Đó chính là sự khác biệt giữa nịnh nọt mục đích và sự chân thành của trẻ thơ.
Thẩm Thư Linh dậy vị lãnh đạo, cô trình bày mục đích đến đây: "Thưa lãnh đạo, thuật trùng luyện xong ạ. Hôm nay cháu và Tiểu Nguyệt Lượng đến là để đưa thuật trùng cơ thể của bác."
Vị lãnh đạo gật đầu: "Vào trong ."
Mười phút , trong phòng việc chỉ còn con Thẩm Thư Linh và vị lãnh đạo. Những khác cũng theo, thậm chí còn dùng văn bản và phim để ghi , đồng thời cũng kiểm tra xem thứ như thuật trùng rốt cuộc nguy hiểm gì .
Trong suốt một tuần qua, họ họp bàn mấy về chuyện , nhưng hôm nay vị lãnh đạo thậm chí còn chẳng cho họ bước chân cửa phòng việc.
Ông cho rằng chuyện cần thiết ghi chép thảo luận gì thêm. Ông tin tưởng đồng chí Thẩm, bởi cô là bác sĩ Đông y, là vợ quân nhân, từng lập công lớn, phận như gì để nghi ngờ cả.
Lúc , vị lãnh đạo đang nhắm mắt, ngửa đầu tựa ghế việc.
Tiểu Nguyệt Lượng ôm chiếc hũ trong tay bên cạnh, giọng non nớt đầy vẻ nghiêm túc: "Ông ơi, bây giờ cháu chuẩn đưa thuật trùng đây ạ."
Vị lãnh đạo mở mắt , trong ánh mắt lộ vẻ hiền từ: "Tiểu Nguyệt Lượng cứ tự nhiên , ông là đại hùng, ông sợ ."
Lời mang theo vài phần trêu đùa, giọng điệu đặc biệt gần gũi.
Thẩm Thư Linh bên cạnh vốn dĩ chút lo lắng, nhưng khi ông , cô cũng kìm mà mỉm .
Một vốn dĩ quyết đoán, uy nghiêm thương trường chính trường như mà khi ở riêng dễ gần đến thế.
Tiểu Nguyệt Lượng cũng vì thái độ của ông mà chẳng thấy lo sợ chút nào, nhóc con thậm chí còn thả lỏng hơn cả Thẩm Thư Linh.
Cô bé đưa bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo mở chiếc hũ trong lòng , cùng lúc đó Thẩm Thư Linh đưa ly nước chuẩn sẵn cho vị lãnh đạo.
"Mời bác uống ly nước đặc chế ạ, nó sẽ giúp thuật trùng dung hợp hơn với cơ thể bác."
Vị lãnh đạo đón lấy ly nước Linh tuyền từ tay Thẩm Thư Linh, chút do dự mà uống cạn. Nước miệng cảm thấy thanh mát ngọt lành, kèm theo một mùi hương kỳ lạ.
Đây là nước Linh tuyền tinh khiết mà Thẩm Thư Linh chuẩn từ lâu. Loại nước là tinh hoa trong Linh tuyền, cũng là "món quà" mà cô luôn tặng cho vị lãnh đạo, nhưng vì lý do hợp lý để đưa nên đành mượn dịp .
May mà vị lãnh đạo tin tưởng cô, điều khiến cô cảm thấy vô cùng vui mừng.
Tiểu Nguyệt Lượng thấy ông uống nước xong liền với thuật trùng trong hũ: "Mau thôi, mau nào."
Vài giây , một "thứ" trông như mẩu cành cây nhảy từng bước một tiến trong tai của vị lãnh đạo, biến mất hút.
"Khoảng sáng mai bác sẽ cảm nhận sự đổi rõ rệt của cơ thể, thể chất sẽ nâng cao. Sau những loại thuật thông thường sẽ còn tác dụng với bác nữa, bao gồm cả các loại t.h.u.ố.c độc phổ biến hiện nay." Thẩm Thư Linh mỉm .
Vị lãnh đạo nhịn mà đưa tay ngoáy tai một cái, : "Giờ thì bác vẫn thấy cảm giác gì cả."
"Ông ơi, chờ đến khi tối nay ngủ dậy mới ạ. Tiểu thuật trùng cần một quá trình dung hợp với cơ thể của ông, nên ông đừng vội nhé." Tiểu Nguyệt Lượng tự tin giải thích.
Vị lãnh đạo cô bé, tò mò hỏi: "Tiểu Nguyệt Lượng, cháu , những con sâu nhỏ đều do cháu ?"
Tuổi còn nhỏ mà lợi hại như thế, thật dám tưởng tượng khi lớn lên cô bé sẽ như thế nào.
Tiểu Nguyệt Lượng ông hỏi , nhịn mà ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ lên, : "Sâu nhỏ là giúp cháu bắt, nhưng việc nuôi dưỡng và huấn luyện đều do một cháu thành ạ!"
Cô bé cũng cảm thấy giỏi, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ, thể dễ dàng nuôi dưỡng thuật trùng như , công lao lớn nhất vẫn thuộc về gian.
Tất cả đều nhờ nước linh tuyền bên trong gian!
...