TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 648: Đã là bố mẹ của hai đứa nhỏ rồi mà tình cảm vẫn mặn nồng như vậy.

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:51:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn một tiếng , Cố Cẩn Mặc đạp xe trở về. Sau khi phòng lấy một ít giấy tờ, dắt xe cửa.

Tiểu Nguyệt Lượng thấy bố liền chạy đôi chân ngắn cũn : "Bố ơi, bố đấy, cho con với."

Cô bé theo bố mua kẹo hồ lô.

Cố Cẩn Mặc dừng xe, xoa đầu con gái: "Bố gặp một chú để bàn công chuyện, mang con theo tiện lắm. Lát nữa về bố mua quà vặt cho con nhé?"

Anh dạo phố một vòng mới gặp Ngô Cương, đúng là tiện mang theo cô bé.

"Vậy bố nhớ mua kẹo hồ lô cho con nhé, con loại dẹt , mua cả cho và chị nữa!" Tiểu Nguyệt Lượng nhảy cẫng lên tại chỗ.

Hôm qua kẹo hồ lô bố mang về, ai cũng khen ngon.

Cố Cẩn Mặc hứa xong liền đạp xe . Anh dạo quanh các con phố, quan sát kỹ từng cửa tiệm, nhận d.ư.ợ.c đường của vợ là cửa hàng diện tích lớn nhất nhì kinh thành...

Trong lòng bỗng thấu hiểu vì sốt sắng mở tiệm như , rõ ràng là sợ cô con dâu xuất sắc bỏ xa quá.

Chính chẳng cũng cảm thấy như ?

Cố Cẩn Mặc quan sát. Tuy mới mở cửa đầy một năm, nhưng sự đổi của kinh thành trong mắt quả thực lớn.

Diện mạo của phố dường như đều mới mẻ hẳn . Rất nhiều chị em uốn tóc, các cũng bắt đầu mặc quần jean, thậm chí còn thấy vài đôi nam nữ nắm tay dạo.

Buổi trưa, Cố Cẩn Mặc đến tiệm cơm quốc doanh gặp Ngô Cương. Hai chốt các chi tiết về việc chạy xe cũng như cách thức đảm bảo an .

Anh còn cung cấp thêm một thiết hỗ trợ từ bên ngoài. Ngô Cương những món đồ "đặc biệt" mà bình thường thể , mắt liền sáng lên.

"Có những thứ thì em chẳng sợ gì nữa ," Ngô Cương phấn khích .

Cố Cẩn Mặc lạc quan như : "Từ miền Nam về kinh thành qua nhiều nơi. Dân làng dọc đường thể tập hợp cả làng hoặc liên kết mấy làng để chặn đường. Những thứ thể dọa thường, nhưng với những dân làng dám trực tiếp chế tạo v.ũ k.h.í thì chẳng ăn thua ."

Đây đều là chuyện chú Trần kể . Chú Trần là đồng đội cũ của bố giải ngũ, hai tháng qua chú tiếp xúc với mảng vận tải logistics, nhờ quan hệ nên cũng chút thành quả, nhưng tất nhiên cũng gặp ít khó khăn, thậm chí là nguy hiểm đến tính mạng.

Ngô Cương mà rùng , trong lòng bắt đầu thấy lo lắng: "Anh Cố, cách gì ..."

Nếu Cố hứa với thì chắc chắn cách giải quyết.

Cố Cẩn Mặc đưa cho một chiếc điện thoại cục gạch: " sẽ cho một điện thoại, khi gặp khó khăn cứ gọi đó, công an địa phương sẽ phối hợp vây bắt."

Tình trạng dân làng chặn đường ngày càng nhiều, cấp cũng coi trọng việc . Nếu thể nhân cơ hội bắt gương thì cũng coi như lập chút công trạng.

Ngô Cương nhận lấy chiếc điện thoại gật đầu: "Được ạ, nhưng em gọi điện thì liệu công an đến kịp ?"

"Đám đó chủ yếu vì tiền tài, cứ đưa đồ cho họ là , đó cứ chờ công an đến tóm gọn một mẻ," Cố Cẩn Mặc dặn dò.

Anh thể đảm bảo an , nhưng quá trình cướp là khó tránh khỏi. Tuy nhiên chỉ cần một trừng trị thật nặng, đám dân làng đó sẽ còn gan chuyện như nữa, ít nhất là dám đụng xe của Ngô Cương.

Ngô Cương tỏ ý hiểu, Cố lo liệu chu việc .

Buổi tối.

Thẩm Thư Linh tăng ca đến bảy rưỡi mới cùng Cố Cẩn Mặc về nhà. Lúc sáu giờ Cố Cẩn Mặc đến đón cô, còn đợi cô tăng ca thêm một lúc trong viện nghiên cứu.

Hai ăn tối luôn ở nhà ăn của viện, nên khi về nhà chỉ cần tắm rửa xong là ngay.

Khoảng hai rưỡi sáng, tiếng sủa của Đại Hắc vang lên trong sân. Gần như ngay lập tức Cố Cẩn Mặc mở bừng mắt, Thẩm Thư Linh cũng tỉnh giấc theo.

Đêm nay hai vợ chồng ngủ sớm, mới "vận động" xong, mới chợp mắt một lúc thấy tiếng Đại Hắc, ngay đó là tiếng móng vuốt cào cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-648-da-la-bo-me-cua-hai-dua-nho-roi-ma-tinh-cam-van-man-nong-nhu-vay.html.]

Bình thường nếu chuyện nguy cấp, Đại Hắc sẽ sủa như .

Thẩm Thư Linh định dậy xem , nhưng kịp dậy thấy bàn tay lớn của đàn ông vỗ nhẹ lên vai cô, giọng trầm khàn vang lên: "Em cứ ngủ , để xem Đại Hắc chuyện gì."

Nói xong, khoác tạm chiếc áo ngủ ngoài.

Thẩm Thư Linh giường nhắm mắt . Tuy thể chất của cô linh tuyền cải tạo hơn thường, nhưng những chuyện vẫn cảm thấy mệt rã rời.

Trái , Cố Cẩn Mặc – tốn sức nhất – vẫn cứ sinh long hoạt hổ, cô chỉ đổ cho sự khác biệt về cấu tạo cơ thể giữa nam và nữ.

Chưa đầy mười phút , Cố Cẩn Mặc vội vàng trở , bật chiếc đèn đầu giường lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị và căng thẳng.

Thẩm Thư Linh cảm nhận bầu khí khẩn trương toát từ , cô liền dậy.

"Cẩn Mặc, chuyện gì thế?"

Cố Cẩn Mặc gật đầu: "Là phía Trung Nam, sức khỏe của vị lãnh đạo cao nhất bỗng nhiên xảy vấn đề, họ đặc biệt mời em đến xem tình hình cho lãnh đạo."

Thẩm Thư Linh thì giật kinh hái, lập tức rời giường mặc quần áo.

Cô thầm tính toán thời gian, hiện tại còn hai năm nữa mới đến lúc vị đại lãnh đạo qua đời, nhưng tình trạng sức khỏe của ông thì bên ngoài hề bất kỳ tin tức nào rò rỉ.

Mười phút , Cố Cẩn Mặc hộ tống Thẩm Thư Linh bước khỏi phòng, tới cổng ngoại viện. Trong sân lúc mấy đàn ông mặc quân phục đợi, tay họ cầm chắc s.ú.n.g trường, dẫn đầu là ông cụ Tống.

Cố Phong Quốc và Cao Ngọc cũng ăn mặc chỉnh tề bên cạnh, bầu khí trong sân vô cùng trang nghiêm.

Thấy Thẩm Thư Linh tới, gương mặt nghiêm nghị của ông cụ Tống lập tức nở nụ , ông chào hỏi: "Thư Linh, muộn thế còn phiền cháu, thật sự là chuyện cháu thì xong."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Nói đoạn, ông bước nhanh tới hiệu cho cô cùng. Tình hình cấp bách phía cho phép họ quá nhiều thời gian để hàn huyên.

Thẩm Thư Linh cũng hiểu rõ chuyện khẩn cấp, nếu cũng chẳng tìm đến cô lúc nửa đêm thế .

gì thêm, trực tiếp theo ông cụ Tống cửa.

Cố Cẩn Mặc bám sát theo , trong tình cảnh ở bên cạnh cô vì sợ cô sẽ thấy căng thẳng.

Bên ngoài cổng năm chiếc ô tô màu đen đang đỗ, ông cụ Tống Thẩm Thư Linh, giọng nghiêm túc: "Thư Linh, mời cháu lên xe."

Đến cả bộ kim châm họ cũng kịp để cô lấy.

Thẩm Thư Linh khẽ liếc Cố Cẩn Mặc đang cạnh .

"Ông Tống, cháu thể cùng Thư Linh ạ?" Cố Cẩn Mặc lên tiếng hỏi.

Anh cũng chắc liệu ông cụ Tống đồng ý .

Ông cụ Tống suy nghĩ một chút đáp: "Được, nhưng cháu theo cũng lên , chỉ thể đợi trong xe thôi."

Đây là cách khéo rằng cũng bám theo đuôi vợ, chẳng thà ở nhà mà đợi.

Cố Cẩn Mặc nghĩ , ông cụ Tống xong, dứt khoát cùng Thẩm Thư Linh trong xe.

Anh quyết định theo, dù lên nhưng chỉ cần nghĩ đến việc đang ở lầu, vợ chắc chắn sẽ bớt căng thẳng phần nào.

Nhìn đôi vợ chồng trẻ quấn quýt lấy , vẻ mặt ông cụ Tống cũng giãn đôi chút, trong lòng khẽ cảm thán.

Đã bố của hai đứa nhỏ mà tình cảm vẫn mặn nồng như thế.

...

 

Loading...