TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 631: Tôi đến nơi cô làm việc thăm cô thì có làm sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:51:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tăng Hồng Kỳ lên tiếng đáp: "Vâng, ngày mai con sẽ thăm cô ."

Mọi chuyện đến nước , cũng thực sự nên đối mặt . Hai đứa nhỏ tuy bây giờ hiểu chuyện, nhưng cũng sẽ lúc chúng hiểu , thể để con cái cứ mãi sống trong cái bầu khí gia đình như thế ...

Thím Trịnh thấy con trai từ chối thì cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thím suy nghĩ một chút nhắc nhở thêm: "Vợ con dạo thế nào con cũng đấy, chung con cứ chuẩn tinh thần , đừng để đến lúc đó sống dở c.h.ế.t dở. Nếu thực sự đến bước đường cùng, Xuân Vinh và Kim Kim tuyệt đối đưa cho nó. Đứa trẻ mà theo nó thì chỉ khổ thôi. Nhà bây giờ cũng đang khá dần lên , sẽ để Xuân Vinh và Kim Kim chịu thiệt thòi ."

Cháu trai và cháu gái, thím kiên quyết sẽ giao cho Vương Văn.

Tăng Hồng Kỳ gật đầu, dụi điếu t.h.u.ố.c gạt tàn lặng lẽ về phòng.

Thím Trịnh bóng lưng lẻ loi và mờ mịt của con trai, thím thở dài, thật hiểu sinh một đứa con trai nhu nhược đến thế .

Người ngoài ai cũng Vương Văn vấn đề, chỉ mỗi nó là giả vờ như , hỏi cũng chẳng thèm nhắc tới.

"Ầy, cũng tại cái chồng như quá mềm lòng," thím Trịnh than thở.

Bảo con trai yếu đuối, thực thím và ông nhà cũng nhu nhược chẳng kém, nhưng chẳng qua họ cũng chỉ con trai một cuộc hôn nhân hạnh phúc mà thôi. Để xảy nông nỗi , ai cũng cái sai của .

Thím Trịnh xoa xoa mặt, dậy bếp đun nước.

Đêm khuya, chú Tăng và thím Trịnh vệ sinh cá nhân xong xuôi lên giường .

"Hồng Kỳ quyết định ly hôn ?" Chú Tăng lên tiếng hỏi vợ.

Lúc ăn cơm tối, chú nhận thấy tâm trạng của con trai và vợ gì đó , cộng thêm việc hai về sớm, chú đoán chắc chắn họ lén thảo luận chuyện gì đó.

Trong nhà dạo cũng chỉ mỗi một việc đó để mà mà bàn thôi.

Thím Trịnh gật đầu: " bảo nó mai đừng dọn hàng nữa, đến xem Vương Văn đang giở trò gì. Hai đứa thì cũng cho một lời dứt khoát, cứ treo lơ lửng kiểu nhà chẳng nhà thế chỉ khổ bọn trẻ thôi."

"Bà đúng đấy," chú Tăng tán thành.

Chuyện của vợ chồng con trai chú cũng tiện can thiệp quá sâu. Bản chất chuyện hôn nhân là việc của hai , chú tuy là bố chồng nhưng cũng sợ can thiệp con trai sinh lòng oán hận.

Sáng sớm ngày hôm .

Tăng Hồng Kỳ dậy sớm gói bánh bao, mua thêm quẩy, trông hai đứa nhỏ ăn xong bữa sáng mới xách đồ vội vã chạy đến xưởng gỗ.

Tám giờ rưỡi sáng, mặt tại cổng chính của xưởng gỗ.

Ông lão bảo vệ thấy dựng xe đạp ở cổng, mặc đồng phục của xưởng nên hỏi: "Đồng chí, tìm ai?"

Ánh mắt ông lão cứ đảo qua đảo mấy túi bánh kẹo và đồ hộp treo ở ghi-đông xe đạp.

Tăng Hồng Kỳ lấy một hộp đào ngâm đưa cho ông lão, : "Chào bác ạ, cháu đến tìm Vương Văn."

Nghe , ánh mắt ông lão bảo vệ bỗng chốc trở nên vô cùng kỳ quái.

"Anh tìm Vương Văn? Anh là gì của cô ?"

Tăng Hồng Kỳ nhận sự đổi trong ánh mắt của ông lão, tim cũng thắt , nụ mặt chút gượng gạo: "Cháu là chồng của Vương Văn, cháu tên là Tăng Hồng Kỳ. Hôm nay cháu rảnh nên ghé qua thăm cô một chút."

"Khụ khụ khụ," ông lão bảo vệ bỗng nhiên ho sặc sụa, cứ như nước miếng cho nghẹn họng .

Phải một lúc , bác bảo vệ mới nể tình hũ đào đóng hộp mà lên tiếng: "Này, ai việc ở nhà máy cũng đều qua đây cả, thể cho trong , cứ ở cổng mà đợi ."

Bác nào dám cho , con hồ ly tinh Vương Văn sớm dan díu với ông chủ , vạn nhất để đ.á.n.h ngay tại đó thì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-631-toi-den-noi-co-lam-viec-tham-co-thi-co-lam-sao.html.]

Tăng Hồng Kỳ gật đầu.

"Anh chỗ , ở đây xe cộ an , còn chắn đường nữa." Bác bảo vệ chỉ tay về phía một cái cây xa, giọng điệu đầy ẩn ý.

Bác vốn ngứa mắt với con hồ ly từ lâu, ngộ nhỡ lúc cô đến mà thấy chồng ở đây bỏ chạy mất thì chút nào.

Cẩu Thái vốn dĩ một về nước, khi mở xưởng thì vợ chính thất ở nước ngoài cũng về theo để giúp gã quản lý. Người vợ đó mỗi ngày việc quần quật như trâu như ngựa, còn Cẩu Thái thì chỉ ăn chơi đàng điếm bên ngoài.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Công nhân trong xưởng đều thấy rõ mười mươi, nhưng họ trông chờ tiền lương để sống, Cẩu Thái cũng nắm thóp điểm nên hàng ngày đều chuyện khuất tất một cách công khai. Thậm chí còn mấy tên tay sai giúp gã che đậy, mà phát tởm!

Tăng Hồng Kỳ dắt xe đạp về phía gốc cây, cái cây đó cũng nhỏ, nếu cây mà chú ý thì sẽ thấy .

Rất nhanh đó, một chiếc xe màu đen chạy tới dừng cổng xưởng, Cẩu Thái với dáng vẻ phì nộn bước , gã mặc một bộ vest đen, tóc chải chuốt bóng lộn.

Sau khi gã xuống xe, một phụ nữ cũng bước theo. Người đó dáng vẻ gầy gò, mặc sơ mi đen và quần ống , đuôi mắt và khóe miệng đều nếp nhăn, gò má cao nhưng lộ vẻ khắc nghiệt, đôi mắt cụp xuống thậm chí còn mang theo vài phần lương thiện.

Người phụ nữ trông vẻ lớn hơn Cẩu Thái năm sáu tuổi. Sau khi xuống xe, bà khoác tay Cẩu Thái xưởng, qua là ngay hai là ông bà chủ.

Tăng Hồng Kỳ hai khu nhà xưởng, trong lòng bỗng nhẹ nhõm hẳn.

Xem chừng tình cảm của ông bà chủ xưởng vẫn còn lắm...

Anh gốc cây đợi thêm vài phút nữa mới thấy Vương Văn với mái tóc uốn sóng lớn tới. Cô mặc áo khoác vest bên ngoài, bên trong là chiếc áo hai dây bó sát, chỉ cần cúi là lộ cả khe n.g.ự.c, bên mặc tất chân, đôi giày cao gót chân nện xuống đất kêu 'cộp cộp'.

Tăng Hồng Kỳ cảm thấy sắp nhận Vương Văn nữa , biến thành cái vẻ ? Trái tim mới buông xuống của lập tức treo ngược lên.

Anh nhanh chân bước tới mặt Vương Văn: "Văn ."

Tăng Hồng Kỳ nắm lấy cánh tay cô .

Vương Văn đầu , thấy tới là Tăng Hồng Kỳ thì giật kêu lên một tiếng, buột miệng hỏi: "Anh đến đây gì!?"

Câu mang theo sự chất vấn, âm thanh cũng nhỏ, vô cùng ch.ói tai.

Nói xong, Vương Văn còn dáo dác xung quanh, lúc mới kéo Tăng Hồng Kỳ một bên, cô hạ thấp giọng, dùng thái độ mất kiên nhẫn chất vấn nữa: "Anh lo dọn hàng mà đến đây cái gì?"

Tăng Hồng Kỳ cúi đầu cách ăn mặc của vợ, há miệng, khô khốc : "Bình thường cô đều mặc như thế ?"

Nếu là thư ký, còn tưởng đây là cô nàng nào mới từ khu phố đèn đỏ chạy nữa đấy.

Vương Văn ngụ ý trong giọng điệu của Tăng Hồng Kỳ, liền ngẩng đầu lườm một cái cháy mặt: "Anh thế là ý gì? mặc thế thì ? Anh đừng mà đem cái suy nghĩ bẩn thỉu đó áp đặt lên ."

Hiện tại, cả như mọc đầy gai nhọn, chuyên đ.â.m những cận nhất.

Tăng Hồng Kỳ Vương Văn , thái độ cũng lạnh lùng theo: " là chồng cô, cô là vợ , đến chỗ việc thăm cô thì ? Chẳng lẽ phép đến thăm cô ?"

"Anh phép!" Vương Văn khoanh tay , cô hất cằm, mặt là vẻ chán ghét mà Tăng Hồng Kỳ quá quen thuộc.

Theo chân ông chủ, cô chứng kiến nhiều thứ mà đây từng thấy. Bây giờ cô còn về với cái gia đình tầm thường, thiển cận nữa.

Những trong gia đình chỉ khiến cô cảm thấy phản cảm và ghê tởm.

Bác bảo vệ trong phòng trực ló đầu ngoài hóng hớt.

Tăng Hồng Kỳ Vương Văn thì vô cùng giận dữ, giọng điệu cũng trở nên gay gắt, lớn tiếng: "Tại đến? Hay là ở cái xưởng cô đang lén lút chuyện gì khuất tất lưng ?!"

---

 

Loading...