TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 630: Rốt cuộc anh có ly hôn hay không?

Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:51:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thím Trịnh , trong lòng Thẩm Thư Linh cũng lờ mờ đoán .

Cuộc hôn nhân của Tăng Hồng Kỳ và Vương Văn chắc chắn là giữ . Nếu giữ, e là đầu Tăng Hồng Kỳ đội thêm vài chiếc "nón xanh", khi là một chiếc, mà cũng khi là cả mấy chiếc ...

Nghĩ đến bộ dạng của Cẩu Thái, cảm thấy ghê tởm, bèn thẳng: "Thím Trịnh, hôm nay cháu dự buổi đấu giá thấy chị Vương Văn, chị cùng ông chủ của ."

Thím Trịnh thấy gì lạ, gật đầu : "Hồi Tết năm nay nó bảo ông chủ của nó giỏi giang lắm, còn cả buổi đấu giá. Giờ nó là thư ký, theo phục vụ cũng là chuyện bình thường thôi."

Trong nhà họ Tăng, ngoại trừ tâm địa của Vương Văn là lệch lạc, những còn đều chân chất.

Trong mắt thím Trịnh, việc ông chủ dẫn theo thư ký tham gia đấu giá bàn chuyện ăn là điều hết sức bình thường, đó là một phần của công việc.

Thấy thím Trịnh nghĩ đơn giản như , Thẩm Thư Linh cũng tiện huỵch toẹt chuyện Cẩu Thái hành vi sàm sỡ, chỉ ẩn ý nhắc nhở: "Thím Trịnh, đợi lát nữa Tăng về, thím bảo đến xưởng xem chị Vương Văn thế nào, dù cũng thể cứ ở mãi trong ký túc xá ."

Nói đến nước , thím Trịnh cũng hiểu ý, gật đầu: "Được, tối nay thím sẽ chuyện với Hồng Kỳ. Thằng ranh đó bây giờ trong đầu nghĩ cái gì nữa, Vương Văn gì nó cũng phản đối, cứ để mặc cho vợ gì thì , còn nó thì ngày nào cũng chỉ dọn hàng thu hàng về, cứ như chẳng để tâm đến chuyện gì nữa."

Thím cảm thấy nếu con trai ngăn cản khi Vương Văn đòi ở ký túc xá, thì chuyện lẽ phát triển đến mức .

Chuyện riêng của nhà họ Tăng, Thẩm Thư Linh cũng tiện đ.á.n.h giá tùy tiện nên tiếp lời.

Buổi tối, ba gia đình cùng quây quần ăn uống. Món ngỗng hầm nồi sắt cực kỳ gia đình Liễu Nhạc yêu thích.

là thơm nức mũi!

Ngay cả vốn luôn ăn uống chừng mực như Liễu Thanh Hòa cũng ăn liền hai bát cơm. Cô cảm thấy gen tổ quốc trong như đ.á.n.h thức , cô quá thích ăn cơm trắng và các món ăn trong nước.

Ba cái món bít tết đồ ăn trang trí mắt ở nước ngoài, đúng là bằng một phần mười đồ ăn ở quê nhà.

Thấy ăn ngon lành, Thẩm Thư Linh mỉm : "Bên cạnh tiệm t.h.u.ố.c mới mở một quán lẩu nhúng, mai chúng ăn thử xem ạ?"

nghĩ món lẩu cừu chắc hẳn cũng sẽ thích.

"Được chứ, mai chúng ăn," Liễu Thanh Mộc lập tức đồng ý ngay, vùi đầu gặm đùi ngỗng tranh thủ trả lời.

Liễu Nhạc đang mải ăn cũng gật gật đầu tán thành.

Cố Phong Quốc thấy họ thích ăn thì trong lòng cũng vui: "Haha, thông gia cứ ăn nhiều , trong nồi vẫn còn đấy. Lát nữa chúng cho thêm ít miến với rau xanh nhúng, vị còn ngon hơn nữa cơ."

Đến cả cách xưng hô cũng đổi .

Bố Thư Linh qua đời, đời chỉ còn gia đình Liễu Nhạc là duy nhất, thì chẳng chính là thông gia với nhà họ Cố .

Cố Hy và Cố Thành Châu: "..."

Bố cũng uống rượu như say nhỉ.

Trên bàn ăn, Thẩm Thư Linh tranh thủ hỏi thăm tình hình gần đây của Cố Hy: "Tiểu Hy, em dự định bao giờ thì nước ngoài?"

Thời điểm du học là vô cùng thích hợp.

Cố Hy mỉm : "Em định xong , tuần sẽ . Em học ở một trường cũng khá bên đó, chuyên ngành Tài chính, phí học sẽ đơn vị hỗ trợ một nửa."

Nhắc đến chuyện vui mừng. Thực một nửa chi phí cũng là vấn đề quá lớn, nhưng việc đơn vị chịu chi tiền cho thấy họ coi trọng và bồi dưỡng cô , đó là một sự công nhận năng lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-630-rot-cuoc-anh-co-ly-hon-hay-khong.html.]

Thẩm Thư Linh cũng hiểu điều đó nên mừng cho cô : "Vậy thì quá, đơn vị đang bồi dưỡng em đấy."

Những cơ hội như thế thường chỉ dành cho những xuất sắc và thâm niên. Cố Hy mới bao lâu cơ hội , chứng tỏ biểu hiện của cô ở đơn vị lãnh đạo đ.á.n.h giá cao.

"Vâng, em cũng ngờ lãnh đạo giúp em xin suất học bằng công quỹ, em nhất định sẽ nắm bắt thật cơ hội ," giọng điệu Cố Hy tràn đầy sự hướng tới một cuộc sống mới.

ngoài mở mang tầm mắt, xem thế giới bên ngoài phát triển , để tiếp thu những ưu điểm đó mang về phát triển quê hương, hoặc thể là về nước để thi triển tài năng.

Dù suy nghĩ chút lý tưởng hóa, nhưng cô thực sự mang theo hoài bão đó, nhất là khi thấy gia đình Liễu Thanh Hòa trở về, cô càng ngoài xem thử hơn.

Liễu Thanh Hòa đang mải gặm xương bên cạnh thấy liền xen : "Tiểu Hy, em hiểu về cuộc sống bên đó thì cứ hỏi chị, hoặc gọi điện thoại cho chị cũng . Chị cũng quen vài ở trường đó, lúc nào chị đưa cho, gặp khó khăn gì cứ tìm họ giúp đỡ."

Đều là nhà cả, mối quan hệ thì tận dụng.

" , lát nữa sẽ đưa điện thoại của quản gia cho cháu, để ông sắp xếp đón máy bay và thu xếp chỗ ở cho cháu, việc gì thì đừng khách sáo nhé," Liễu Nhạc cũng vội vàng tiếp lời.

Người nhà chồng của cháu gái yêu quý, ông nhất định chăm sóc chu đáo.

Cố Hy vui vì nhận sự giúp đỡ của Liễu Thanh Hòa và Liễu Nhạc, cô liên tục lời cảm ơn. Sau đó, Liễu Nhạc bắt đầu kể về cuộc sống ở nước ngoài.

Thẩm Thư Linh mấy hứng thú với chuyện đó, liếc về phía Tăng Hồng Kỳ, ăn nhiều, xương bàn cũng chẳng mấy cái.

Trong khi đó, chú Tăng và thím Trịnh ăn uống vui vẻ, thỉnh thoảng còn trò chuyện với bà Cao Ngọc và mấy đứa nhỏ bên cạnh.

Sau bữa cơm, chú Tăng ở giúp dọn dẹp, Xuân Vinh và Kim Kim cũng ở đây chơi với đám nhỏ. Thím Trịnh vì trong lòng đang canh cánh chuyện của con dâu nên kéo con trai Tăng Hồng Kỳ về sớm.

Trong căn nhà bên cạnh.

Thím Trịnh con trai đang sofa hút t.h.u.ố.c lầm lì, thím hỏi: "Hồng Kỳ, con định thế nào?"

Lúc nãy hai nhắc gì đến Vương Văn, nhưng là ruột, thím nhận tâm sự của con trai? Dạo gần đây thằng con lúc nào cũng ủ rũ, lúc nãy ăn cơm cũng chỉ vài miếng, ngay cả món nó thích nhất cũng buồn động đũa.

Tăng Hồng Kỳ đặt hai tay lên đùi, giọng buồn bã: "Mẹ hỏi con định thế nào là ạ?"

"Thằng ranh , trong lòng con rốt cuộc nghĩ cái gì? Con định ly hôn , cái gia đình với Vương Văn con còn giữ nữa !" Thím Trịnh tức giận vẻ nhu nhược của con trai, nhịn toạc móng heo hết.

Tăng Hồng Kỳ điếu t.h.u.ố.c tay đến thẫn thờ, giọng điệu mờ mịt: "Con cũng nữa."

Anh thực sự cứu vãn mối quan hệ , nhưng chẳng , bởi vấn đề giữa và Vương Văn thực nảy sinh từ lâu .

Từ lúc Vương Văn , hai còn ngủ chung phòng nữa. Anh chủ động nhiều nhưng đều từ chối. Là một chồng, một đàn ông, cảm giác vợ ghét bỏ và khước từ thực sự khó chịu.

Anh thể cảm nhận Vương Văn càng lúc càng khinh thường , càng lúc càng mất kiên nhẫn khi ở cạnh . Có những lời thậm chí dám hỏi , vì sợ sẽ nhận một câu trả lời mà thể gánh vác nổi.

giờ đây, dường như dù gánh vác nổi thì cũng chẳng còn cách nào khác, buộc đối mặt...

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Thím Trịnh thấy bộ dạng của con trai thì tức đến nổ phổi, giơ tay đ.ấ.m thình thịch vai .

"Không , , lúc nào con cũng chỉ . Cái nhà sắp tan nát đến nơi mà con vẫn còn bảo ..."

Đợi đến khi đ.ấ.m mỏi tay, thím phịch xuống sofa, bảo: "Ngày mai con đừng dọn hàng nữa, mua ít đồ đến xưởng thăm Vương Văn ."

Thím nhất định xem xem cô đang cái quái gì ở cái xưởng đó!

 

Loading...