TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 578: Vợ ai người nấy dỗ
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:50:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần Kim Kim sốt, định đưa con bé bệnh viện nhưng bố bảo cứ sang hỏi Thư Linh . Sau đó ông mang về mấy viên t.h.u.ố.c cho Kim Kim uống, bảo là tác dụng phụ mà hiệu quả .
Quả nhiên lúc đó Kim Kim uống xong bao lâu là hạ sốt, thật sự là thần kỳ tả nổi.
Tăng Hồng Kỳ những viên t.h.u.ố.c mẫu đặt trong quầy, định bụng sẽ bỏ tiền mua một lọ. Thực thấy bộ t.h.u.ố.c gia đình thường , nhưng hiện tại trong nhà đang tiết kiệm chi tiêu nên nghĩ cứ mua lọ t.h.u.ố.c hạ sốt .
Mua một lọ để sẵn trong nhà, ai cần cũng cái mà dùng ngay.
Trong lúc Tăng Hồng Kỳ còn đang suy nghĩ, Vương Văn ở bên cạnh liền ấn Kim Kim lòng : "Em qua đằng một lát."
Nói xong, cô vội vàng về phía Thẩm Thư Linh.
Tăng Hồng Kỳ cũng để ý, chỉ nghĩ là vợ sang vài lời chúc mừng với Thẩm Thư Linh. Anh dắt hai đứa trẻ đợi, định bụng lát nữa vắng khách hơn một chút cũng sẽ qua chúc mừng cô.
Về phía Thẩm Thư Linh, nãy giờ khiến cổ họng cô chút khô khốc, cô định lên văn phòng ở tầng hai uống chút nước.
Sáng sớm nay Cố Cẩn Mặc giúp cô pha để sẵn văn phòng. Lúc vẫn đang bận rộn tiếp đón khách khứa và giải thích công dụng của các loại t.h.u.ố.c trong tiệm.
Anh cố ý thu vẻ lạnh lùng thường ngày, giọng điệu cũng cố gắng ôn hòa hết mức. Từ đó, bắt đầu tìm hiểu kỹ công dụng cũng như cách dùng của từng loại t.h.u.ố.c, đúng là tận tâm và nghiêm túc.
Thẩm Thư Linh thu hồi tầm mắt, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng. Hai tuy là vợ chồng lâu năm nhưng cô vẫn thường xuyên cảm nhận những niềm hạnh phúc nhỏ bé và tình cảm đong đầy mà dành cho .
Lên tới văn phòng tầng hai, cô uống nửa ly nước thì thấy tiếng gõ cửa.
"Mời ."
Thẩm Thư Linh cứ ngỡ là chú Tăng hoặc nhân viên nào đó tìm , thấy bước là Vương Văn, cô khỏi thoáng chút ngạc nhiên.
Dạo bận rộn chuyện tiệm t.h.u.ố.c nên cô cũng lâu gặp Vương Văn. vì hai nhà chỉ cách một bức tường nên thỉnh thoảng cô vẫn chú Tăng và thím Trịnh nhắc đến cô .
Nghe dạo tính tình Vương Văn , chịu bán đồ ăn sáng, ở nhà rảnh rỗi cũng trông con việc nhà, vẻ mặt lúc nào cũng lộ rõ vẻ bất mãn.
Thêm đó, gần đây Kim Kim và Xuân Vinh cũng ít khi sang chơi với Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh, nên trong lòng Thư Linh cũng vài phần suy đoán.
Ở kiếp , thực cô tiếp xúc với Vương Văn nhiều, nhưng đúng là gia đình cô chịu ảnh hưởng từ nhà cô. Thư Linh vẫn luôn mang trong chút áy náy, nhưng sự áy náy đó sớm đền đáp qua việc cô giúp cô xuống nông thôn và vô giúp đỡ khác .
Kiếp , cô vạch sẵn một con đường cho nhà chú Tăng. Nếu cứ theo hướng đó mà thì cả nhà họ sẽ một cuộc sống , đến mức đại phú đại quý nhưng cũng đủ ăn đủ mặc, nuôi dạy con cái cũng nhẹ nhàng hơn.
để đạt kết quả đó thì nhà họ Tăng dành cho cô sự tin tưởng tuyệt đối, mà hiện tại, lòng tin của Vương Văn dành cho cô là đủ.
Đã đủ tin tưởng thì cô cũng hết những gì cần , sẽ phí lời khuyên nhủ thêm nữa.
"Thư Linh, hôm nay khai trương đông khách quá, em thật tài giỏi." Giọng điệu của Vương Văn chút gượng gạo. Có lẽ vì đang nung nấu ý định khác nên cô luôn cảm thấy Thẩm Thư Linh mặt dường như khác xưa nhiều.
Trước đây Thẩm Thư Linh đối đãi với cô thiết, bao giờ xa cách như bây giờ.
Thẩm Thư Linh mỉm : "Cảm ơn chị khen, tiệm t.h.u.ố.c như phần lớn là nhờ công của chú Tăng cả đấy ạ."
Mọi việc sắp xếp, quán xuyến trong ngoài tiệm t.h.u.ố.c đều do một tay chú Tăng lo liệu, cô với tư cách là chủ tiệm cũng chỉ thỉnh thoảng ghé qua xem xét thôi.
"Bố đúng là giỏi." Vương Văn gật đầu. Cô công nhận năng lực của bố chồng , nếu bản lĩnh thì Thư Linh cũng chẳng nể trọng ông như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-578-vo-ai-nguoi-nay-do.html.]
Thẩm Thư Linh hiệu: "Chị , chị dâu."
Vừa , cô dậy rót cho Vương Văn một ly .
Nhìn ly Thẩm Thư Linh đưa tới, tâm trạng đang căng thẳng của Vương Văn cũng giãn . Xem Thẩm Thư Linh vẫn coi cô là nhà.
Cô bắt đầu mục đích của .
"Thư Linh , chị thấy tiệm t.h.u.ố.c cũng nhiều nhân viên. Dạo chị vẫn tìm việc , em xem thể để chị đây việc ? Trước đây chị từng ở hợp tác xã mua bán nên cũng kinh nghiệm, chuyện bán hàng chị thạo lắm." Vương Văn nhanh nhảu giới thiệu ưu điểm của bản .
Sở dĩ cô ý định với chồng và bố chồng là vì thừa nếu , chắc chắn hai họ sẽ kịch liệt phản đối.
Người nhà họ Tăng ai cũng lo nghĩ cho Thẩm Thư Linh, nhưng cô cho rằng chỉ là một công việc thôi mà, với một bản lĩnh và quan hệ rộng như Thẩm Thư Linh thì chẳng qua chỉ là một cái gật đầu. Cả nhà chẳng việc gì lo lắng thái quá cho cô như thế.
Vẻ mặt Thẩm Thư Linh đổi, cô bình thản : "Chị dâu , thật xin chị, tiệm t.h.u.ố.c thuê chú Tăng . Để quản lý cửa hàng quy củ, tạm thời em xem xét việc tuyển dụng nhà của nhân viên ạ."
Để dập tắt ý định của Vương Văn, cô cố tình thẳng thừng. Cô quan niệm rằng quản lý một cửa hàng thì nên tuyển dụng thích của nhân viên, vì như dễ kéo bè kết phái, lợi cho sự phát triển của tiệm.
Mở cửa ăn là từ thiện, lợi ích chắc chắn đặt lên hàng đầu.
Nghe cô , sắc mặt Vương Văn lập tức trở nên khó coi, cô nhịn mà nhấn mạnh: "Thư Linh, em cứ yên tâm , chị đây nhất định sẽ việc chăm chỉ, gây rắc rối cho em . Tuy chị gì về thảo d.ư.ợ.c nhưng chị thể học mà."
Cô cảm thấy Thẩm Thư Linh tin tưởng , cho rằng công việc , trong lòng thấy uất ức thấy bất công.
Tại chỉ thuê mỗi bố chồng mà thuê cô ? Cho dù ông giỏi giang đến mấy thì cũng tuổi , cô cũng kinh nghiệm việc, chắc chắn sẽ hơn ông .
Vương Văn thầm nghĩ trong lòng như nhưng dám miệng.
Thẩm Thư Linh: "Rất tiếc chị dâu ạ, đây là quy định của tiệm và em cũng phá vỡ quy định đó."
Nói xong, cô dậy hiệu mời Vương Văn rời , bản cô cũng chuẩn xuống lầu.
Vương Văn c.ắ.n môi, chẳng thêm lời nào, thẳng xuống lầu. Bóng lưng vội vã rời của cô lộ rõ vẻ giận dữ.
Xuống đến tầng một, Vương Văn hậm hực thẳng khỏi tiệm t.h.u.ố.c mà chẳng thèm chào hỏi nhà lấy một câu. Tăng Hồng Kỳ tay bế một đứa, tay dắt một đứa, đang mải mê trò chuyện với những vị khách nên hề vợ bỏ .
Chú Tăng đang bận rộn nhưng cũng kịp thấy bóng lưng của Vương Văn, thím Trịnh đang phụ giúp bên cạnh cũng thấy, hai ông bà một cái đầy ẩn ý.
"Bà theo xem thế nào ? Trời lạnh đường trơn, nhỡ ngã đấy khổ hầu hạ." Chú Tăng hỏi vợ.
Thím Trịnh bực bội đáp: " , vợ ai nấy dỗ, ông thích dỗ thì ông mà dỗ."
Cô con dâu , từ lúc nhà bắt đầu bán đồ ăn sáng là cứ lục đục mãi. Thím là chồng cũng mấy chủ động lành nhưng chẳng thèm để ý, hắt hủi mấy thím cũng chẳng còn tâm mà dỗ dành nữa.
Chú Tăng khà khà: "Cũng đúng, vợ ai nấy dỗ."
Ông là bố chồng, đời nào dỗ dành con dâu.
...
Ếch Ngồi Đáy Nồi