TN 70 Tiểu Thư Tư Bản Trọng Sinh: Mang Thai Đôi Theo Quân Tìm Chồng - Chương 558: Cô cũng thật là bất hiếu
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:50:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện tại bộ viện nghiên cứu đều lấy Thẩm Thù Linh trọng tâm. Viện trưởng Hồ cô thì hỏi thêm câu nào mà đồng ý ngay lập tức.
Học trò Xương Đức của ông giỏi, mang về ít nguồn tài trợ cho viện. Trong viện còn mấy dự án khởi công, viện nghiên cứu bây giờ còn là cái vẻ túng quẫn, ảm đạm như một năm nữa.
Hà Sở Hân ôm Thẩm Thù Linh một trận đời, cho những thăng trầm của phận và cũng cho sự may mắn của chính và gia đình. Cô dám tưởng tượng nếu ngày đó gặp Thù Linh, cảnh ngộ của cô sẽ bi t.h.ả.m đến mức nào.
Đợi Sở Hân bình tĩnh , Thẩm Thù Linh mới : "Bố về là để minh oan, nhà cửa chắc chắn sẽ trả thôi. Cả tài sản tịch thu lúc đó nữa, cứ cầm giấy tờ đến Cục công an xem ."
Hà Sở Hân gật đầu: "Được, đợi trưa nghỉ sẽ qua đó. Có lấy nhà, cũng định để bố về đó ở nữa. Mình sẽ thuê một căn gần đây cho họ, hoặc nếu chỗ nào hợp lý thì mua một căn cũng ."
Nơi đó là nỗi đau của cả gia đình, cô nghĩ bố cũng chẳng về. Dù căn nhà đó cũng là của nhà nước cấp.
"Nhà đó các cứ khoan hãy trả cho đơn vị, cứ giữ lấy trong tay . Việc chú Hà oan chắc chắn sẽ bồi thường, đến lúc đó các thể trực tiếp yêu cầu đơn vị trả tiền bù đắp. Mình thấy các cũng thể thử xin sở hữu luôn căn nhà đó," Thẩm Thù Linh hạ thấp giọng .
Nếu thể nhân cơ hội mà lấy nhà thì chẳng thiệt , hơn nữa nhà cửa chắc chắn sẽ ngày càng giá.
Nghe cô , Hà Sở Hân lộ vẻ đăm chiêu.
"Được, Thù Linh, ."
*
Ở một diễn biến khác.
Mấy ngày nay Dư Đa Mỹ đều ở nhà nghỉ ngơi. Cô đ.á.n.h quá nặng, mặt vẫn còn những vết bầm tím tan, lãnh đạo cho phép cô ở nhà dưỡng thương.
Ở nhà mấy ngày nay, lòng cô cứ bồn chồn lo lắng, ăn uống cũng chẳng thấy ngon miệng.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Chẳng phía cô thế nào . Sáng hôm đó cô Trung Nam tìm lãnh đạo Phạm, đối phương chỉ qua một cái bảo cô về nhà nghỉ, đợi vết thương lành hẳn hãy đơn vị.
Cô cảm thấy ánh mắt của lãnh đạo Phạm lúc đó kỳ quái, mang theo sự dò xét lạnh lẽo. Cô cũng dám gì thêm, vội vàng rời khỏi văn phòng lủi thủi về.
"Đa Mỹ, lát nữa con đến đơn vị xem , công việc thế đừng ở lì nhà mãi. Ít nữa em trai con cũng cưới vợ , con thể hiện thật mặt lãnh đạo đấy," Dư từ trong bếp với con gái.
Dư Đa Mỹ chút mất kiên nhẫn: "Con tự chừng mực, cần quản con."
"Khụ khụ, Đa Mỹ , em trai con kết hôn, con định phụ giúp bao nhiêu tiền?" Mẹ Dư con gái, ánh mắt đầy vẻ tham lam và kỳ vọng.
Trong bốn đứa con thì Đa Mỹ là đứa triển vọng nhất, giờ con trai út lấy vợ, bà chỉ đứa con gái giỏi giang chi thêm chút tiền.
Dư Đa Mỹ đảo mắt: "Con tiền."
Bố cô đúng là kiểu cần thì nịnh, cần thì thôi. Đợi tới gặp Phương, cô sẽ bảo đưa theo quân, chứ nhà đẻ nhà chồng cô đều ở quen.
Nghe con gái , nụ mặt Dư lập tức trở nên khắc nghiệt, bà bất mãn mắng: "Dư Đa Mỹ, em trai với con là cùng một sinh , con giúp nó thì định giúp ai?
Ngày con công ăn việc nhà cũng chẳng bắt con giúp gì, giờ nhà nuôi con khôn lớn, con bản lĩnh mà gặp lúc gia đình khó khăn chuyện cưới xin của em trai, con chẳng thèm nỗ lực chút nào, con thể vô tâm vô tính như thế ."
Bà còn đang định nhờ Đa Mỹ thu xếp việc cho cả cả và em út nữa, nhưng bộ dạng chắc cũng khó mà nhờ vả gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn-70-tieu-thu-tu-ban-trong-sinh-mang-thai-doi-theo-quan-tim-chong/chuong-558-co-cung-that-la-bat-hieu.html.]
Dư Đa Mỹ ghét nhất là lúc nào cũng mang cái mác hiếu thảo để ép buộc, cô liền cãi : "Nhà nuôi con thế nào? Công việc hiện tại là do cô giúp đỡ, nếu cô thì với bố còn lâu mới thèm lo công việc cho con, chắc chỉ mong gả con chỗ nào sính lễ cao để lấy tiền thôi!"
Giờ cô chán ngấy nhà , bộ mặt của bố là thấy phát tởm.
"Cái đồ ăn cháo đá bát , nếu nhờ bố con thì con nghĩ cô con thèm giúp con chắc? Con tưởng con là cái thá gì chứ! Chẳng con lấy một sĩ quan , còn vác mặt về nhà ăn , đúng là cái đồ mặt dày vô ơn!"
Mẹ Dư mắng xong liền giơ tay định túm tóc Dư Đa Mỹ. Bà nhịn đứa con gái lâu . Trước đây Đa Mỹ ở nhà luôn khúm núm, nấu cơm giặt giũ, nhưng từ khi công việc là đổi hẳn, cứ như biến thành khác .
Thời gian qua ở nhà cô dáng đại tiểu thư, mười đầu ngón tay chạm nước, sai mua chai nước mắm cũng , bữa nào cũng đòi hỏi món món . Vợ chồng ông Dư nghĩ còn nhờ vả cô nhiều nên cũng cố nhịn mà chiều chuộng.
dạo Dư Đa Mỹ ngày càng quá đáng, chỉ mẩy ở nhà mà thỉnh thoảng còn mấy câu mỉa mai . Hôm nay Dư thực sự nhịn nổi nữa .
Dư Đa Mỹ túm tóc, cả loạng choạng suýt ngã.
Cô gào lên: "Cái bà già thiên vị , liều mạng với bà!"
Nói xong, cô bắt đầu giằng co, túm tóc Dư. Hai lập tức lao đ.á.n.h , tóc tai bù xù bay tứ tung.
Dư em út dẫn bạn gái cửa thì thấy cảnh tượng mấy ho , vội vàng lao can ngăn hai .
"Chị, chị đ.á.n.h chứ? Chị thật là bất hiếu! Mẹ vất vả nuôi chị khôn lớn mà chị báo đáp thế ?!"
Giọng điệu của em út đầy vẻ trách móc và chất vấn. Bà chị thứ ba từ nhỏ ích kỷ, gần đây gặp vận may gì mà một đơn vị như Trung Nam việc.
Hôm qua còn bảo sẽ bảo chị nhường công việc ở Trung Nam cho . Anh trong lòng đắc ý, cho rằng bà chị từ nhỏ đóng góp gì cho gia đình, giờ cuối cùng cũng cơ hội .
Dư Đa Mỹ liếc cô gái đang ngơ ngác ở cửa, lạnh: "Mày tư cách gì mà hỏi tao tại đ.á.n.h bà ? Mày tính là cái thá gì chứ!"
Lũ trai và em út trong nhà đều là lũ hút m.á.u, thôi thấy buồn nôn .
"Chát" một tiếng, em út vung cánh tay tát thẳng mặt Dư Đa Mỹ.
Mẹ Dư đang ngã đất hả hê : ", đ.á.n.h lắm! Đánh c.h.ế.t cái đồ ăn cháo đá bát cho , bao nhiêu năm qua đúng là nuôi nó !"
Cậu em út chẳng chẳng rằng lao lên định tát tiếp thì công an ập .
Nhìn thấy Dư Đa Mỹ đang nhà đ.á.n.h túi bụi, các đồng chí công an cũng ngẩn : ...
Kế hoạch bắt giữ vẻ thừa thãi .
Công an tiến đến ngăn chặn hành vi bạo lực của em út, đồng thời trực tiếp tặng cho Dư Đa Mỹ một đôi còng tám.
"Dư Đa Mỹ, cô tình nghi hành vi ác ý tố cáo khác, khiến gia đình hạ phóng và gây hậu quả nghiêm trọng, giờ mời cô theo chúng một chuyến."
Dư Đa Mỹ trợn tròn mắt, sắc mặt trắng bệch, nổi da gà. Cô thể ngờ công an đến đây là vì chuyện ...